“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 714
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 714Lông tơ của gã mặt tròn dựng ngược lên, gã không thể nào tưởng tượng nổi làm sao một người có thể nhanh như vậy, trong nháy mắt đã dịch chuyển từ khoảng cách bảy tám mét tới bên cạnh gã, dùng mắt thường hoàn toàn không thể nhìn rõ được!Phản ứng đầu tiên của gã là nhanh chóng xoay người tiếp tục bắn, nhưng khi định bóp cò, gã đột nhiên phát hiện khẩu súng trong tay đã biến mất từ lúc nào, ngón tay bóp vào không khí!Khi nhìn lại, gã mặt tròn sợ hãi đến mức ngã quỵ xuống đất!Chỉ thấy khẩu súng lục vừa nãy vẫn còn trong tay gã, bây giờ lại nằm trong tay đối phương một cách không thể giải thích được.Mà gã hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì!“Hai tay ôm đầu, khuỵu xuống”.Diệp Vĩnh Khang đưa ngón trỏ lên đầu súng, hứng thú đi vòng quanh, sau khi nói xong với hai người này, quay đầu nhìn Lý Thanh Từ nói: “Mệnh lệnh này của tôi chắc là đúng rồi nhỉ, tôi thấy trên tivi khi các cô bắt người đều nói như vậy”.“Thật ra hành động này vẫn có sơ hở, nếu gặp phải cao thủ thật sự, cho dù hai tay ôm đầu, ngồi khuỵu xuống thì vẫn có khả năng tấn công bất cứ lúc nào, cách tốt nhất là…”“Cẩn thận!”Lúc này, Lý Thanh Từ đột nhiên trợn trừng hai mắt, hét lên một tiếng.Pằng pằng!Ngay sau đó, tiếng súng của Diệp Vĩnh Khang đồng thời vang lên.Bên trên lông mày của gã mặt sẹo và gã mặt tròn xuất hiện một lỗ hổng nhỏ, máu chảy ra từ đó, hai mắt bọn chúng trợn trừng, trong tay của gã mặt sẹo còn có một quả lựu đạn sát thương cao.Diệp Vĩnh Khang thổi nhẹ vào họng súng, nhìn Lý Thanh Từ rồi nói tiếp câu vừa rồi: “Cách tốt nhất là biến đối phương thành người chết, đây mới là cách thỏa đáng nhất!”Lý Thanh Từ choáng váng.Không phải vì những lời nói của Diệp Vĩnh Khang mà là vì vừa nãy khi anh nổ súng, con ngươi không hề di chuyển, vẫn luôn nhìn chằm chằm cô ấy từ đầu đến cuối.Trong trường hợp này, làm thế nào mà anh phát hiện ra rằng gã mặt sẹo đang lén lấy lựu đạn?Làm thế nào có thể bắn chính xác vào lông mày của hai tên cướp bằng hai phát súng mà không cần nhìn qua một chút nào?“Phiền anh cởi trói giúp tôi với”.Lý Thanh Từ hoàn hồn lại, đây không phải là lúc để suy nghĩ linh tinh.Tuy nhiên Diệp Vĩnh Khang không lập tức cởi trói cho đối phương mà chỉ hỏi: “Chuyện đó… có phải tôi phạm pháp rồi không? Quá trình cô cũng biết mà, là họ muốn giết tôi trước”.Đối với Diệp Vĩnh Khang mà nói, chuyện g**t ch*t hai tên cướp không khác gì mấy chuyện thường ngày như ăn với ngủ, nhưng nghĩ đến thân phận của Lý Thanh Từ, anh vẫn cần phải xác nhận lại một chút.Nếu không đến khi Lý Thanh Từ tự do rồi, nói không chừng anh phải gánh một tội danh trên trời dưới đất vậy thì phiền phức to.“Nếu như tôi nói tôi sẽ truy cứu, bắt anh phải chịu trách nhiệm pháp lý về những việc anh đã làm thì anh sẽ giết tôi để diệt khẩu đúng không!”Lý Thanh Từ cau mày hỏi.Diệp Vĩnh Khang nghiêm túc gật đầu: “Việc này còn nằm trong phạm vi xem xét, không thể để cô bắt về ngồi tù được”.
Chương 714
Lông tơ của gã mặt tròn dựng ngược lên, gã không thể nào tưởng tượng nổi làm sao một người có thể nhanh như vậy, trong nháy mắt đã dịch chuyển từ khoảng cách bảy tám mét tới bên cạnh gã, dùng mắt thường hoàn toàn không thể nhìn rõ được!
Phản ứng đầu tiên của gã là nhanh chóng xoay người tiếp tục bắn, nhưng khi định bóp cò, gã đột nhiên phát hiện khẩu súng trong tay đã biến mất từ lúc nào, ngón tay bóp vào không khí!
Khi nhìn lại, gã mặt tròn sợ hãi đến mức ngã quỵ xuống đất!
Chỉ thấy khẩu súng lục vừa nãy vẫn còn trong tay gã, bây giờ lại nằm trong tay đối phương một cách không thể giải thích được.
Mà gã hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì!
“Hai tay ôm đầu, khuỵu xuống”.
Diệp Vĩnh Khang đưa ngón trỏ lên đầu súng, hứng thú đi vòng quanh, sau khi nói xong với hai người này, quay đầu nhìn Lý Thanh Từ nói: “Mệnh lệnh này của tôi chắc là đúng rồi nhỉ, tôi thấy trên tivi khi các cô bắt người đều nói như vậy”.
“Thật ra hành động này vẫn có sơ hở, nếu gặp phải cao thủ thật sự, cho dù hai tay ôm đầu, ngồi khuỵu xuống thì vẫn có khả năng tấn công bất cứ lúc nào, cách tốt nhất là…”
“Cẩn thận!”
Lúc này, Lý Thanh Từ đột nhiên trợn trừng hai mắt, hét lên một tiếng.
Pằng pằng!
Ngay sau đó, tiếng súng của Diệp Vĩnh Khang đồng thời vang lên.
Bên trên lông mày của gã mặt sẹo và gã mặt tròn xuất hiện một lỗ hổng nhỏ, máu chảy ra từ đó, hai mắt bọn chúng trợn trừng, trong tay của gã mặt sẹo còn có một quả lựu đạn sát thương cao.
Diệp Vĩnh Khang thổi nhẹ vào họng súng, nhìn Lý Thanh Từ rồi nói tiếp câu vừa rồi: “Cách tốt nhất là biến đối phương thành người chết, đây mới là cách thỏa đáng nhất!”
Lý Thanh Từ choáng váng.
Không phải vì những lời nói của Diệp Vĩnh Khang mà là vì vừa nãy khi anh nổ súng, con ngươi không hề di chuyển, vẫn luôn nhìn chằm chằm cô ấy từ đầu đến cuối.
Trong trường hợp này, làm thế nào mà anh phát hiện ra rằng gã mặt sẹo đang lén lấy lựu đạn?
Làm thế nào có thể bắn chính xác vào lông mày của hai tên cướp bằng hai phát súng mà không cần nhìn qua một chút nào?
“Phiền anh cởi trói giúp tôi với”.
Lý Thanh Từ hoàn hồn lại, đây không phải là lúc để suy nghĩ linh tinh.
Tuy nhiên Diệp Vĩnh Khang không lập tức cởi trói cho đối phương mà chỉ hỏi: “Chuyện đó… có phải tôi phạm pháp rồi không? Quá trình cô cũng biết mà, là họ muốn giết tôi trước”.
Đối với Diệp Vĩnh Khang mà nói, chuyện g**t ch*t hai tên cướp không khác gì mấy chuyện thường ngày như ăn với ngủ, nhưng nghĩ đến thân phận của Lý Thanh Từ, anh vẫn cần phải xác nhận lại một chút.
Nếu không đến khi Lý Thanh Từ tự do rồi, nói không chừng anh phải gánh một tội danh trên trời dưới đất vậy thì phiền phức to.
“Nếu như tôi nói tôi sẽ truy cứu, bắt anh phải chịu trách nhiệm pháp lý về những việc anh đã làm thì anh sẽ giết tôi để diệt khẩu đúng không!”
Lý Thanh Từ cau mày hỏi.
Diệp Vĩnh Khang nghiêm túc gật đầu: “Việc này còn nằm trong phạm vi xem xét, không thể để cô bắt về ngồi tù được”.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 714Lông tơ của gã mặt tròn dựng ngược lên, gã không thể nào tưởng tượng nổi làm sao một người có thể nhanh như vậy, trong nháy mắt đã dịch chuyển từ khoảng cách bảy tám mét tới bên cạnh gã, dùng mắt thường hoàn toàn không thể nhìn rõ được!Phản ứng đầu tiên của gã là nhanh chóng xoay người tiếp tục bắn, nhưng khi định bóp cò, gã đột nhiên phát hiện khẩu súng trong tay đã biến mất từ lúc nào, ngón tay bóp vào không khí!Khi nhìn lại, gã mặt tròn sợ hãi đến mức ngã quỵ xuống đất!Chỉ thấy khẩu súng lục vừa nãy vẫn còn trong tay gã, bây giờ lại nằm trong tay đối phương một cách không thể giải thích được.Mà gã hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì!“Hai tay ôm đầu, khuỵu xuống”.Diệp Vĩnh Khang đưa ngón trỏ lên đầu súng, hứng thú đi vòng quanh, sau khi nói xong với hai người này, quay đầu nhìn Lý Thanh Từ nói: “Mệnh lệnh này của tôi chắc là đúng rồi nhỉ, tôi thấy trên tivi khi các cô bắt người đều nói như vậy”.“Thật ra hành động này vẫn có sơ hở, nếu gặp phải cao thủ thật sự, cho dù hai tay ôm đầu, ngồi khuỵu xuống thì vẫn có khả năng tấn công bất cứ lúc nào, cách tốt nhất là…”“Cẩn thận!”Lúc này, Lý Thanh Từ đột nhiên trợn trừng hai mắt, hét lên một tiếng.Pằng pằng!Ngay sau đó, tiếng súng của Diệp Vĩnh Khang đồng thời vang lên.Bên trên lông mày của gã mặt sẹo và gã mặt tròn xuất hiện một lỗ hổng nhỏ, máu chảy ra từ đó, hai mắt bọn chúng trợn trừng, trong tay của gã mặt sẹo còn có một quả lựu đạn sát thương cao.Diệp Vĩnh Khang thổi nhẹ vào họng súng, nhìn Lý Thanh Từ rồi nói tiếp câu vừa rồi: “Cách tốt nhất là biến đối phương thành người chết, đây mới là cách thỏa đáng nhất!”Lý Thanh Từ choáng váng.Không phải vì những lời nói của Diệp Vĩnh Khang mà là vì vừa nãy khi anh nổ súng, con ngươi không hề di chuyển, vẫn luôn nhìn chằm chằm cô ấy từ đầu đến cuối.Trong trường hợp này, làm thế nào mà anh phát hiện ra rằng gã mặt sẹo đang lén lấy lựu đạn?Làm thế nào có thể bắn chính xác vào lông mày của hai tên cướp bằng hai phát súng mà không cần nhìn qua một chút nào?“Phiền anh cởi trói giúp tôi với”.Lý Thanh Từ hoàn hồn lại, đây không phải là lúc để suy nghĩ linh tinh.Tuy nhiên Diệp Vĩnh Khang không lập tức cởi trói cho đối phương mà chỉ hỏi: “Chuyện đó… có phải tôi phạm pháp rồi không? Quá trình cô cũng biết mà, là họ muốn giết tôi trước”.Đối với Diệp Vĩnh Khang mà nói, chuyện g**t ch*t hai tên cướp không khác gì mấy chuyện thường ngày như ăn với ngủ, nhưng nghĩ đến thân phận của Lý Thanh Từ, anh vẫn cần phải xác nhận lại một chút.Nếu không đến khi Lý Thanh Từ tự do rồi, nói không chừng anh phải gánh một tội danh trên trời dưới đất vậy thì phiền phức to.“Nếu như tôi nói tôi sẽ truy cứu, bắt anh phải chịu trách nhiệm pháp lý về những việc anh đã làm thì anh sẽ giết tôi để diệt khẩu đúng không!”Lý Thanh Từ cau mày hỏi.Diệp Vĩnh Khang nghiêm túc gật đầu: “Việc này còn nằm trong phạm vi xem xét, không thể để cô bắt về ngồi tù được”.