Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 716

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 716“Còn nói không nhằm vào người chỉ nhìn vào sự việc cái gì chứ, nếu tôi thật sự là kẻ xấu, lúc nãy tôi lại liều mình xông lên cứu cô chắc?”Lý Thanh Từ yếu ớt chế nhạo: “Nếu như anh không có đủ tự tin sẽ g**t ch*t được hai gã lưu manh kia, nếu việc này ảnh hưởng đến tính mạng của anh, anh còn lao ra cứu tôi chắc?”Diệp Vĩnh Khang xấu hổ gãi gãi đầu: “Dù sao thì tôi cũng đã cứu cô, đúng rồi, đợi lát nữa đồng nghiệp cô đến đây, cô phải làm chứng cho tôi đấy, bảo tôi tự vệ chính đáng, đến lúc đó đừng có đổ tội lên đầu tôi đấy, thế thì tôi còn bị oan hơn cả Thạch Sanh”.“Ừ ừ ừ, đúng rồi, một chuyện nữa, hai tên xã hội đen đó …”Diệp Vĩnh Khang nói được nửa chừng, đột nhiên cảm giác được có gì đó không đúng, vừa quay đầu lại đã thấy Lý Thanh Từ toàn thân run lên, sắc mặt đỏ bừng, đôi chân dài kẹp thẳng, trên trán lấm tấm những hạt mồ hôi tỏa ra hương thơm.“Cô bị sao vậy? Không sao chứ, hay là tôi đưa cô đi bệnh viện trước……… Cô làm sao vậy, tỉnh táo lại … đi…tôi…ư”.Diệp Vĩnh Khang chưa kịp nói xong, Lý Thanh Từ đột nhiên duỗi hai cánh tay mềm mại ra quàng vào cổ anh, sau đó đôi môi đỏ mọng nóng bỏng dính vào môi anh.“Bình tĩnh đi, không được đâu. Nếu cô tiếp tục như vậy, e rằng tôi sẽ phạm sai lầm mất… Này, cô làm gì vậy… Tôi…”Mặc dù Diệp Vĩnh Khang rất yêu Hạ Huyền Trúc, nhưng anh chưa từng nghĩ mình là chính nhân quân tử gì.Nếu ở bên ngoài gặp được người hợp khẩu vị, anh cũng không ngại thỉnh thoảng buông thả bản thân, miễn là trái tim trung thành với Hạ Huyền Trúc là được.Hơn nữa, anh còn là một người đàn ông có máu nóng, tinh thần thể xác đều khỏe mạnh, đối mặt với một mỹ nữ nóng bỏng, phòng tuyến trong lòng anh vốn không quá kiên cố về phương diện này lập tức tan rã.Lúc này bầu trời đã bắt đầu hừng sáng, đỉnh núi phía xa lộ ra một chút tia sáng.Ở vùng đất hoang vu cỏ dại này, lúc này hương thơm tràn ngập.Sau bốn mươi phút.Diệp Vĩnh Khang nhìn vết máu đỏ thẫm nho nhỏ trên đùi, trong lòng cảm thấy có chút áy náy, không ngờ đại mỹ nhân như vậy lại còn …“Xin lỗi, tôi không cố ý. Trong tình huống đó, tôi thực sự không kiềm chế được”.Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng kéo khóa lên, sửa sang lại bộ quần áo xộc xệch, đứng dậy thở dài nói: “Có câu cô mà nghe thấy nhất định sẽ nổi giận nhưng tôi nhất định phải nói”.“Tôi không thể chịu trách nghiệm với cô được, tôi đã có vợ rồi”.Lý Thanh Từ không nói gì, quay lưng về phía Diệp Vĩnh Khang, chậm rãi chỉnh đốn lại quần áo trên người, lấy một sơi dây buộc tóc từ trên cổ tay xuống, buộc mái tóc đen dài như thác nước thành chiếc đuôi ngựa.“Phiền anh mang túi của tôi lại đây”.Giọng của Lý Thanh Từ rất bình tĩnh, không hề biểu lộ sự tức giận hay cảm xúc nào khác.“Ồ, cô muốn khăn giấy, đúng không?”Diệp Vĩnh Khang nhanh chóng lấy khăn giấy trên người ra, đưa cho cô ấy.Lý Thanh Từ lấy ra một ít khăn giấy, nhẹ nhàng lau đi d*ch nh*n nơi khóe miệng, rồi đưa mắt nhìn vầng trăng đỏ tròn đang từ từ ló ra phía xa.Nhìn thấy bộ dạng của Lý Thanh Từ, trong lòng Diệp Vĩnh Khang càng cảm thấy có lỗi.

Chương 716

“Còn nói không nhằm vào người chỉ nhìn vào sự việc cái gì chứ, nếu tôi thật sự là kẻ xấu, lúc nãy tôi lại liều mình xông lên cứu cô chắc?”

Lý Thanh Từ yếu ớt chế nhạo: “Nếu như anh không có đủ tự tin sẽ g**t ch*t được hai gã lưu manh kia, nếu việc này ảnh hưởng đến tính mạng của anh, anh còn lao ra cứu tôi chắc?”

Diệp Vĩnh Khang xấu hổ gãi gãi đầu: “Dù sao thì tôi cũng đã cứu cô, đúng rồi, đợi lát nữa đồng nghiệp cô đến đây, cô phải làm chứng cho tôi đấy, bảo tôi tự vệ chính đáng, đến lúc đó đừng có đổ tội lên đầu tôi đấy, thế thì tôi còn bị oan hơn cả Thạch Sanh”.

“Ừ ừ ừ, đúng rồi, một chuyện nữa, hai tên xã hội đen đó …”

Diệp Vĩnh Khang nói được nửa chừng, đột nhiên cảm giác được có gì đó không đúng, vừa quay đầu lại đã thấy Lý Thanh Từ toàn thân run lên, sắc mặt đỏ bừng, đôi chân dài kẹp thẳng, trên trán lấm tấm những hạt mồ hôi tỏa ra hương thơm.

“Cô bị sao vậy? Không sao chứ, hay là tôi đưa cô đi bệnh viện trước……… Cô làm sao vậy, tỉnh táo lại … đi…tôi…ư”.

Diệp Vĩnh Khang chưa kịp nói xong, Lý Thanh Từ đột nhiên duỗi hai cánh tay mềm mại ra quàng vào cổ anh, sau đó đôi môi đỏ mọng nóng bỏng dính vào môi anh.

“Bình tĩnh đi, không được đâu. Nếu cô tiếp tục như vậy, e rằng tôi sẽ phạm sai lầm mất… Này, cô làm gì vậy… Tôi…”

Mặc dù Diệp Vĩnh Khang rất yêu Hạ Huyền Trúc, nhưng anh chưa từng nghĩ mình là chính nhân quân tử gì.

Nếu ở bên ngoài gặp được người hợp khẩu vị, anh cũng không ngại thỉnh thoảng buông thả bản thân, miễn là trái tim trung thành với Hạ Huyền Trúc là được.

Hơn nữa, anh còn là một người đàn ông có máu nóng, tinh thần thể xác đều khỏe mạnh, đối mặt với một mỹ nữ nóng bỏng, phòng tuyến trong lòng anh vốn không quá kiên cố về phương diện này lập tức tan rã.

Lúc này bầu trời đã bắt đầu hừng sáng, đỉnh núi phía xa lộ ra một chút tia sáng.

Ở vùng đất hoang vu cỏ dại này, lúc này hương thơm tràn ngập.

Sau bốn mươi phút.

Diệp Vĩnh Khang nhìn vết máu đỏ thẫm nho nhỏ trên đùi, trong lòng cảm thấy có chút áy náy, không ngờ đại mỹ nhân như vậy lại còn …

“Xin lỗi, tôi không cố ý. Trong tình huống đó, tôi thực sự không kiềm chế được”.

Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng kéo khóa lên, sửa sang lại bộ quần áo xộc xệch, đứng dậy thở dài nói: “Có câu cô mà nghe thấy nhất định sẽ nổi giận nhưng tôi nhất định phải nói”.

“Tôi không thể chịu trách nghiệm với cô được, tôi đã có vợ rồi”.

Lý Thanh Từ không nói gì, quay lưng về phía Diệp Vĩnh Khang, chậm rãi chỉnh đốn lại quần áo trên người, lấy một sơi dây buộc tóc từ trên cổ tay xuống, buộc mái tóc đen dài như thác nước thành chiếc đuôi ngựa.

“Phiền anh mang túi của tôi lại đây”.

Giọng của Lý Thanh Từ rất bình tĩnh, không hề biểu lộ sự tức giận hay cảm xúc nào khác.

“Ồ, cô muốn khăn giấy, đúng không?”

Diệp Vĩnh Khang nhanh chóng lấy khăn giấy trên người ra, đưa cho cô ấy.

Lý Thanh Từ lấy ra một ít khăn giấy, nhẹ nhàng lau đi d*ch nh*n nơi khóe miệng, rồi đưa mắt nhìn vầng trăng đỏ tròn đang từ từ ló ra phía xa.

Nhìn thấy bộ dạng của Lý Thanh Từ, trong lòng Diệp Vĩnh Khang càng cảm thấy có lỗi.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 716“Còn nói không nhằm vào người chỉ nhìn vào sự việc cái gì chứ, nếu tôi thật sự là kẻ xấu, lúc nãy tôi lại liều mình xông lên cứu cô chắc?”Lý Thanh Từ yếu ớt chế nhạo: “Nếu như anh không có đủ tự tin sẽ g**t ch*t được hai gã lưu manh kia, nếu việc này ảnh hưởng đến tính mạng của anh, anh còn lao ra cứu tôi chắc?”Diệp Vĩnh Khang xấu hổ gãi gãi đầu: “Dù sao thì tôi cũng đã cứu cô, đúng rồi, đợi lát nữa đồng nghiệp cô đến đây, cô phải làm chứng cho tôi đấy, bảo tôi tự vệ chính đáng, đến lúc đó đừng có đổ tội lên đầu tôi đấy, thế thì tôi còn bị oan hơn cả Thạch Sanh”.“Ừ ừ ừ, đúng rồi, một chuyện nữa, hai tên xã hội đen đó …”Diệp Vĩnh Khang nói được nửa chừng, đột nhiên cảm giác được có gì đó không đúng, vừa quay đầu lại đã thấy Lý Thanh Từ toàn thân run lên, sắc mặt đỏ bừng, đôi chân dài kẹp thẳng, trên trán lấm tấm những hạt mồ hôi tỏa ra hương thơm.“Cô bị sao vậy? Không sao chứ, hay là tôi đưa cô đi bệnh viện trước……… Cô làm sao vậy, tỉnh táo lại … đi…tôi…ư”.Diệp Vĩnh Khang chưa kịp nói xong, Lý Thanh Từ đột nhiên duỗi hai cánh tay mềm mại ra quàng vào cổ anh, sau đó đôi môi đỏ mọng nóng bỏng dính vào môi anh.“Bình tĩnh đi, không được đâu. Nếu cô tiếp tục như vậy, e rằng tôi sẽ phạm sai lầm mất… Này, cô làm gì vậy… Tôi…”Mặc dù Diệp Vĩnh Khang rất yêu Hạ Huyền Trúc, nhưng anh chưa từng nghĩ mình là chính nhân quân tử gì.Nếu ở bên ngoài gặp được người hợp khẩu vị, anh cũng không ngại thỉnh thoảng buông thả bản thân, miễn là trái tim trung thành với Hạ Huyền Trúc là được.Hơn nữa, anh còn là một người đàn ông có máu nóng, tinh thần thể xác đều khỏe mạnh, đối mặt với một mỹ nữ nóng bỏng, phòng tuyến trong lòng anh vốn không quá kiên cố về phương diện này lập tức tan rã.Lúc này bầu trời đã bắt đầu hừng sáng, đỉnh núi phía xa lộ ra một chút tia sáng.Ở vùng đất hoang vu cỏ dại này, lúc này hương thơm tràn ngập.Sau bốn mươi phút.Diệp Vĩnh Khang nhìn vết máu đỏ thẫm nho nhỏ trên đùi, trong lòng cảm thấy có chút áy náy, không ngờ đại mỹ nhân như vậy lại còn …“Xin lỗi, tôi không cố ý. Trong tình huống đó, tôi thực sự không kiềm chế được”.Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng kéo khóa lên, sửa sang lại bộ quần áo xộc xệch, đứng dậy thở dài nói: “Có câu cô mà nghe thấy nhất định sẽ nổi giận nhưng tôi nhất định phải nói”.“Tôi không thể chịu trách nghiệm với cô được, tôi đã có vợ rồi”.Lý Thanh Từ không nói gì, quay lưng về phía Diệp Vĩnh Khang, chậm rãi chỉnh đốn lại quần áo trên người, lấy một sơi dây buộc tóc từ trên cổ tay xuống, buộc mái tóc đen dài như thác nước thành chiếc đuôi ngựa.“Phiền anh mang túi của tôi lại đây”.Giọng của Lý Thanh Từ rất bình tĩnh, không hề biểu lộ sự tức giận hay cảm xúc nào khác.“Ồ, cô muốn khăn giấy, đúng không?”Diệp Vĩnh Khang nhanh chóng lấy khăn giấy trên người ra, đưa cho cô ấy.Lý Thanh Từ lấy ra một ít khăn giấy, nhẹ nhàng lau đi d*ch nh*n nơi khóe miệng, rồi đưa mắt nhìn vầng trăng đỏ tròn đang từ từ ló ra phía xa.Nhìn thấy bộ dạng của Lý Thanh Từ, trong lòng Diệp Vĩnh Khang càng cảm thấy có lỗi.

Chương 716