“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 734
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 734“Đừng lo, nếu như Điện Mẫu và Tiểu công chúa xảy ra chuyện, chúng tôi dù có chết trăm lần cũng không thể tha thứ cho chính mình”.Thiên Diệp Nhi trả lời rất nghiêm túc, việc cô ấy để Hạ Huyền Trúc biến mất lúc trước vẫn luôn là một nút thắt trong lòng.Cả ba người ngồi tán ngẫu, vừa cụng ly bia lạnh vừa hóng gió sông, quả là một trải nghiệm vui vẻ và nhẹ nhàng hiếm có.Thấy đã hơi muộn, khi ba người chuẩn bị ra về, hai chiếc xe tải màu trắng bật đèn pha, đột ngột phóng về phía bên này.Kít một tiếng, nó dừng lại bên cạnh quầy hàng ăn, sau đó tầm mười tên côn đồ cầm một con dao rựa bằng ống thép và các vũ khí khác nhảy ra khỏi xe.“Mày là Diệp Vĩnh Khang?”Một tên lưu manh mặc quần bò rách bươm nhìn xung quanh, sau đó ánh mắt của hắn khóa chặt trên người Diệp Vĩnh Khang.Diệp Vĩnh Khang lấy khăn ăn lau vết dầu trên khóe miệng, quay đầu lại: “Có chuyện gì sao?”Tên tóc đỏ tức giận nói: “Vậy thì đúng rồi, hôm nay đừng trách tao, muốn trách thì trách mày đã đắc tội với người mà mày không nên đắc tội ấy!”Diệp Vĩnh Khang cười khổ lắc đầu, thầm nghĩ ngày hôm nay quả là không thể yên bình mà, đi ra ngoài ăn xiên nướng thôi mà cũng gặp chuyện nữa.“Một lát nữa hai người xử lý xong, lỡ làm hỏng cái gì thì theo giá thị trường mà bồi thường cho người ta”.Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng nói, sau đó đứng dậy, nhàn nhã đút hai tayvào túi quần, đi về phía bãi đậu xe .“Đệch, muốn chạy à, anh em lên!”Thấy Diệp Vĩnh Khang “bỏ chạy”, tên tóc đỏ bất ngờ hét lên, cầm theo ống thép đuổi theo trước.Bốp!Nhưng mà, vừa chạy được hai bước, liền thấy một nắm đấm thật lớn lao về phía mình, sau đó đầu như thể bị búa sắt đập mạnh, cả người lập tức bay ra ngoài, xương mũi hóp vào trong, trông vô cùng đáng sợ.Những tên côn đồ khác chết lặng, sau khi phản ứng lại, chúng chợt nhận ra kẻ ra tay là một người đàn ông với bộ râu xồm xoàm, ăn mặc luộm thuộm và trên môi luôn nở nụ cười xấu xa.“Bây giờ chủ động nói ra những thứ tao muốn biết, để bớt phải chịu đau hơn một chút”.Tần Đại Dạ cười đùa nói, cánh tay phải của hắn rõ ràng là to hơn bên trái rất nhiều, nhất là khi đang trong trạng thái chiến đấu, giống như Popeye ăn rau chân vịt vậy.“Đệch, chém hắn đi!”Tên lưu manh vô cùng tức giận, mười mấy con dao rựa bằng thép lập tức chém xuống đầu Tần Đại Dạ.Tần Đại Dạ vẻ mặt thư thái đứng tại chỗ, đột nhiên nâng cánh tay thô to bên phải lên, tay giơ lên, lập tức hóa thành một đạo dư ảnh.Bùm bùm bùm bùm bùm!Âm thanh nặng nề vang lên dày đặc, khoảng hơn chục tên côn đồ bay ra ngoài ngay lập tức, ai cũng bị gãy ít nhất hai chiếc xương sườn!Và họ thậm chí còn không biết đối phương đã ra tay như thế nào!“Tôi nghĩ tốt hơn là anh nên bớt cặp kè với phụ nữ lại đi, cánh tay kỳ lân tia chớp của anh đã chậm hơn rất nhiều so với trước đây rồi đấy”.
Chương 734
“Đừng lo, nếu như Điện Mẫu và Tiểu công chúa xảy ra chuyện, chúng tôi dù có chết trăm lần cũng không thể tha thứ cho chính mình”.
Thiên Diệp Nhi trả lời rất nghiêm túc, việc cô ấy để Hạ Huyền Trúc biến mất lúc trước vẫn luôn là một nút thắt trong lòng.
Cả ba người ngồi tán ngẫu, vừa cụng ly bia lạnh vừa hóng gió sông, quả là một trải nghiệm vui vẻ và nhẹ nhàng hiếm có.
Thấy đã hơi muộn, khi ba người chuẩn bị ra về, hai chiếc xe tải màu trắng bật đèn pha, đột ngột phóng về phía bên này.
Kít một tiếng, nó dừng lại bên cạnh quầy hàng ăn, sau đó tầm mười tên côn đồ cầm một con dao rựa bằng ống thép và các vũ khí khác nhảy ra khỏi xe.
“Mày là Diệp Vĩnh Khang?”
Một tên lưu manh mặc quần bò rách bươm nhìn xung quanh, sau đó ánh mắt của hắn khóa chặt trên người Diệp Vĩnh Khang.
Diệp Vĩnh Khang lấy khăn ăn lau vết dầu trên khóe miệng, quay đầu lại: “Có chuyện gì sao?”
Tên tóc đỏ tức giận nói: “Vậy thì đúng rồi, hôm nay đừng trách tao, muốn trách thì trách mày đã đắc tội với người mà mày không nên đắc tội ấy!”
Diệp Vĩnh Khang cười khổ lắc đầu, thầm nghĩ ngày hôm nay quả là không thể yên bình mà, đi ra ngoài ăn xiên nướng thôi mà cũng gặp chuyện nữa.
“Một lát nữa hai người xử lý xong, lỡ làm hỏng cái gì thì theo giá thị trường mà bồi thường cho người ta”.
Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng nói, sau đó đứng dậy, nhàn nhã đút hai tayvào túi quần, đi về phía bãi đậu xe .
“Đệch, muốn chạy à, anh em lên!”
Thấy Diệp Vĩnh Khang “bỏ chạy”, tên tóc đỏ bất ngờ hét lên, cầm theo ống thép đuổi theo trước.
Bốp!
Nhưng mà, vừa chạy được hai bước, liền thấy một nắm đấm thật lớn lao về phía mình, sau đó đầu như thể bị búa sắt đập mạnh, cả người lập tức bay ra ngoài, xương mũi hóp vào trong, trông vô cùng đáng sợ.
Những tên côn đồ khác chết lặng, sau khi phản ứng lại, chúng chợt nhận ra kẻ ra tay là một người đàn ông với bộ râu xồm xoàm, ăn mặc luộm thuộm và trên môi luôn nở nụ cười xấu xa.
“Bây giờ chủ động nói ra những thứ tao muốn biết, để bớt phải chịu đau hơn một chút”.
Tần Đại Dạ cười đùa nói, cánh tay phải của hắn rõ ràng là to hơn bên trái rất nhiều, nhất là khi đang trong trạng thái chiến đấu, giống như Popeye ăn rau chân vịt vậy.
“Đệch, chém hắn đi!”
Tên lưu manh vô cùng tức giận, mười mấy con dao rựa bằng thép lập tức chém xuống đầu Tần Đại Dạ.
Tần Đại Dạ vẻ mặt thư thái đứng tại chỗ, đột nhiên nâng cánh tay thô to bên phải lên, tay giơ lên, lập tức hóa thành một đạo dư ảnh.
Bùm bùm bùm bùm bùm!
Âm thanh nặng nề vang lên dày đặc, khoảng hơn chục tên côn đồ bay ra ngoài ngay lập tức, ai cũng bị gãy ít nhất hai chiếc xương sườn!
Và họ thậm chí còn không biết đối phương đã ra tay như thế nào!
“Tôi nghĩ tốt hơn là anh nên bớt cặp kè với phụ nữ lại đi, cánh tay kỳ lân tia chớp của anh đã chậm hơn rất nhiều so với trước đây rồi đấy”.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 734“Đừng lo, nếu như Điện Mẫu và Tiểu công chúa xảy ra chuyện, chúng tôi dù có chết trăm lần cũng không thể tha thứ cho chính mình”.Thiên Diệp Nhi trả lời rất nghiêm túc, việc cô ấy để Hạ Huyền Trúc biến mất lúc trước vẫn luôn là một nút thắt trong lòng.Cả ba người ngồi tán ngẫu, vừa cụng ly bia lạnh vừa hóng gió sông, quả là một trải nghiệm vui vẻ và nhẹ nhàng hiếm có.Thấy đã hơi muộn, khi ba người chuẩn bị ra về, hai chiếc xe tải màu trắng bật đèn pha, đột ngột phóng về phía bên này.Kít một tiếng, nó dừng lại bên cạnh quầy hàng ăn, sau đó tầm mười tên côn đồ cầm một con dao rựa bằng ống thép và các vũ khí khác nhảy ra khỏi xe.“Mày là Diệp Vĩnh Khang?”Một tên lưu manh mặc quần bò rách bươm nhìn xung quanh, sau đó ánh mắt của hắn khóa chặt trên người Diệp Vĩnh Khang.Diệp Vĩnh Khang lấy khăn ăn lau vết dầu trên khóe miệng, quay đầu lại: “Có chuyện gì sao?”Tên tóc đỏ tức giận nói: “Vậy thì đúng rồi, hôm nay đừng trách tao, muốn trách thì trách mày đã đắc tội với người mà mày không nên đắc tội ấy!”Diệp Vĩnh Khang cười khổ lắc đầu, thầm nghĩ ngày hôm nay quả là không thể yên bình mà, đi ra ngoài ăn xiên nướng thôi mà cũng gặp chuyện nữa.“Một lát nữa hai người xử lý xong, lỡ làm hỏng cái gì thì theo giá thị trường mà bồi thường cho người ta”.Diệp Vĩnh Khang nhẹ nhàng nói, sau đó đứng dậy, nhàn nhã đút hai tayvào túi quần, đi về phía bãi đậu xe .“Đệch, muốn chạy à, anh em lên!”Thấy Diệp Vĩnh Khang “bỏ chạy”, tên tóc đỏ bất ngờ hét lên, cầm theo ống thép đuổi theo trước.Bốp!Nhưng mà, vừa chạy được hai bước, liền thấy một nắm đấm thật lớn lao về phía mình, sau đó đầu như thể bị búa sắt đập mạnh, cả người lập tức bay ra ngoài, xương mũi hóp vào trong, trông vô cùng đáng sợ.Những tên côn đồ khác chết lặng, sau khi phản ứng lại, chúng chợt nhận ra kẻ ra tay là một người đàn ông với bộ râu xồm xoàm, ăn mặc luộm thuộm và trên môi luôn nở nụ cười xấu xa.“Bây giờ chủ động nói ra những thứ tao muốn biết, để bớt phải chịu đau hơn một chút”.Tần Đại Dạ cười đùa nói, cánh tay phải của hắn rõ ràng là to hơn bên trái rất nhiều, nhất là khi đang trong trạng thái chiến đấu, giống như Popeye ăn rau chân vịt vậy.“Đệch, chém hắn đi!”Tên lưu manh vô cùng tức giận, mười mấy con dao rựa bằng thép lập tức chém xuống đầu Tần Đại Dạ.Tần Đại Dạ vẻ mặt thư thái đứng tại chỗ, đột nhiên nâng cánh tay thô to bên phải lên, tay giơ lên, lập tức hóa thành một đạo dư ảnh.Bùm bùm bùm bùm bùm!Âm thanh nặng nề vang lên dày đặc, khoảng hơn chục tên côn đồ bay ra ngoài ngay lập tức, ai cũng bị gãy ít nhất hai chiếc xương sườn!Và họ thậm chí còn không biết đối phương đã ra tay như thế nào!“Tôi nghĩ tốt hơn là anh nên bớt cặp kè với phụ nữ lại đi, cánh tay kỳ lân tia chớp của anh đã chậm hơn rất nhiều so với trước đây rồi đấy”.