“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 741
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 741Tần Hạc nhíu mày rất khó chịu, trong mắt hầu hết mọi người, Hoàng Thử Lang chính là đế vương thực sự của thế giới ngầm Giang Bắc.Những vị khách này, kể cả những người trong sòng bạc cũng nghĩ như vậy nên Hoàng Thử Lang phải tiếp tục ra vẻ với những người này khi nhìn thấy Tần Hạc.“Cậu cũng hay thật đấy, giờ lại ngồi ngang hàng với tôi cơ đấy”.Sau khi tới gần Hoàng Thử Lang, Tần Hạc thì thào vài câu rất không vui.Hoàng Thử Lang cười khà khà nói: “Ra vẻ tí, anh Tần thông cảm cho tôi đi”.Tần Hạc không thèm để ý đến tên này, nghiêm mặt nói: “Người kia đâu?”Hoàng Thử Lang quay đầu lại và chỉ vào một thanh niên đang ngồi trên bàn chơi bài baccarat.Chàng trai này là một người trông khá nhã nhặn, mang cặp kính dày gọng đen và chiếc áo sơ mi đã sờn, khuôn mặt cậu ta trông có chút ốm yếu tái nhợt, lưng hơi còng, trông giống như một chàng thư sinh nghèo.Tần Hạc bước tới nói với chàng trai: “Xin chào, tôi là chủ sòng bạc này. Do quản lý có chút sơ suất nên chúng tôi đã gây ra một số hiểu lầm không đáng có”.“Tôi thay mặt sòng bạc gửi lời xin lỗi chân thành đến cậu. Mong cậu tha thứ cho. Cậu có thể lấy đi tất cả số tiền đã thắng ngày hôm nay, và cậu có thể tiếp tục chơi ở đây bao lâu tùy thích”.Mặc dù Tần Hạc là một người lăn lộn trên giang hồ, nhưng anh ta cũng rất hiểu việc dĩ hòa vi quý trong công việc kinh doanh.Sự việc này vốn là lỗi của Hoàng Thử Lang, cho nên hôm nay dù tổn thất bao nhiêu, Tần Hạc cũng phải cắn răng chịu đựng.Các sòng bạc quan tâm đến tiếng tăm hơn bất kỳ hoạt động kinh doanh nào. Một khi tiếng tăm không còn nữa, chỉ hai ba ngày là đóng cửa.Nghe vậy, chàng trai đeo kính đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt hiện rõ tia vui mừng: “Anh có tiếng nói ở đây à?”Tần Hạc gật đầu: “Tôi là ông chủ ở đây…”Anh ta chưa kịp nói xong, Hoàng Thử Lang bên cạnh đã vội vàng nói: “Đây là anh em của tôi, cổ đông ở đây. Hôm nay ý của anh ấy chính là ý của tôi!”Mối quan tâm lớn nhất của Hoàng Thử Lang luôn là cái danh của hắn.Chàng trai đeo kính cao hứng đứng lên, vừa định nói gì đó, nhưng sắc mặt lại đột nhiên thay đổi, sau đó dần dần trùng xuống, lắc đầu nói: “Không được, hôm nay nhất định phải đánh cược với tôi, nếu không thì g**t ch*t tôi đi!”Tần Hạc vẻ mặt khó hiểu, không hiểu vì sao thái độ của người này đột nhiên thay đổi?Diệp Vĩnh Khang cũng hơi sửng sốt, nhưng khi anh quét mắt một lượt lên người đối phương, anh chợt hiểu ra.Có vẻ như sự việc này xảy ra giống như anh đã đoán.Thấy Tần Hạc không có phản ứng, chàng trai đeo kính đột nhiên hét vào mặt mọi người: “Mọi người nhìn xem, đây là bộ mặt thật của đám người này”.“Chỉ cần có người thắng tiền ở đây liền vu khống người ta gian lận, hơn nữa còn không đưa ra được chứng cứ”.“Nếu đã vậy, hôm nay tôi phải quang minh chính đại đánh cược với bọn họ. Mọi người ở đây làm chứng!”
Chương 741
Tần Hạc nhíu mày rất khó chịu, trong mắt hầu hết mọi người, Hoàng Thử Lang chính là đế vương thực sự của thế giới ngầm Giang Bắc.
Những vị khách này, kể cả những người trong sòng bạc cũng nghĩ như vậy nên Hoàng Thử Lang phải tiếp tục ra vẻ với những người này khi nhìn thấy Tần Hạc.
“Cậu cũng hay thật đấy, giờ lại ngồi ngang hàng với tôi cơ đấy”.
Sau khi tới gần Hoàng Thử Lang, Tần Hạc thì thào vài câu rất không vui.
Hoàng Thử Lang cười khà khà nói: “Ra vẻ tí, anh Tần thông cảm cho tôi đi”.
Tần Hạc không thèm để ý đến tên này, nghiêm mặt nói: “Người kia đâu?”
Hoàng Thử Lang quay đầu lại và chỉ vào một thanh niên đang ngồi trên bàn chơi bài baccarat.
Chàng trai này là một người trông khá nhã nhặn, mang cặp kính dày gọng đen và chiếc áo sơ mi đã sờn, khuôn mặt cậu ta trông có chút ốm yếu tái nhợt, lưng hơi còng, trông giống như một chàng thư sinh nghèo.
Tần Hạc bước tới nói với chàng trai: “Xin chào, tôi là chủ sòng bạc này. Do quản lý có chút sơ suất nên chúng tôi đã gây ra một số hiểu lầm không đáng có”.
“Tôi thay mặt sòng bạc gửi lời xin lỗi chân thành đến cậu. Mong cậu tha thứ cho. Cậu có thể lấy đi tất cả số tiền đã thắng ngày hôm nay, và cậu có thể tiếp tục chơi ở đây bao lâu tùy thích”.
Mặc dù Tần Hạc là một người lăn lộn trên giang hồ, nhưng anh ta cũng rất hiểu việc dĩ hòa vi quý trong công việc kinh doanh.
Sự việc này vốn là lỗi của Hoàng Thử Lang, cho nên hôm nay dù tổn thất bao nhiêu, Tần Hạc cũng phải cắn răng chịu đựng.
Các sòng bạc quan tâm đến tiếng tăm hơn bất kỳ hoạt động kinh doanh nào. Một khi tiếng tăm không còn nữa, chỉ hai ba ngày là đóng cửa.
Nghe vậy, chàng trai đeo kính đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt hiện rõ tia vui mừng: “Anh có tiếng nói ở đây à?”
Tần Hạc gật đầu: “Tôi là ông chủ ở đây…”
Anh ta chưa kịp nói xong, Hoàng Thử Lang bên cạnh đã vội vàng nói: “Đây là anh em của tôi, cổ đông ở đây. Hôm nay ý của anh ấy chính là ý của tôi!”
Mối quan tâm lớn nhất của Hoàng Thử Lang luôn là cái danh của hắn.
Chàng trai đeo kính cao hứng đứng lên, vừa định nói gì đó, nhưng sắc mặt lại đột nhiên thay đổi, sau đó dần dần trùng xuống, lắc đầu nói: “Không được, hôm nay nhất định phải đánh cược với tôi, nếu không thì g**t ch*t tôi đi!”
Tần Hạc vẻ mặt khó hiểu, không hiểu vì sao thái độ của người này đột nhiên thay đổi?
Diệp Vĩnh Khang cũng hơi sửng sốt, nhưng khi anh quét mắt một lượt lên người đối phương, anh chợt hiểu ra.
Có vẻ như sự việc này xảy ra giống như anh đã đoán.
Thấy Tần Hạc không có phản ứng, chàng trai đeo kính đột nhiên hét vào mặt mọi người: “Mọi người nhìn xem, đây là bộ mặt thật của đám người này”.
“Chỉ cần có người thắng tiền ở đây liền vu khống người ta gian lận, hơn nữa còn không đưa ra được chứng cứ”.
“Nếu đã vậy, hôm nay tôi phải quang minh chính đại đánh cược với bọn họ. Mọi người ở đây làm chứng!”
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 741Tần Hạc nhíu mày rất khó chịu, trong mắt hầu hết mọi người, Hoàng Thử Lang chính là đế vương thực sự của thế giới ngầm Giang Bắc.Những vị khách này, kể cả những người trong sòng bạc cũng nghĩ như vậy nên Hoàng Thử Lang phải tiếp tục ra vẻ với những người này khi nhìn thấy Tần Hạc.“Cậu cũng hay thật đấy, giờ lại ngồi ngang hàng với tôi cơ đấy”.Sau khi tới gần Hoàng Thử Lang, Tần Hạc thì thào vài câu rất không vui.Hoàng Thử Lang cười khà khà nói: “Ra vẻ tí, anh Tần thông cảm cho tôi đi”.Tần Hạc không thèm để ý đến tên này, nghiêm mặt nói: “Người kia đâu?”Hoàng Thử Lang quay đầu lại và chỉ vào một thanh niên đang ngồi trên bàn chơi bài baccarat.Chàng trai này là một người trông khá nhã nhặn, mang cặp kính dày gọng đen và chiếc áo sơ mi đã sờn, khuôn mặt cậu ta trông có chút ốm yếu tái nhợt, lưng hơi còng, trông giống như một chàng thư sinh nghèo.Tần Hạc bước tới nói với chàng trai: “Xin chào, tôi là chủ sòng bạc này. Do quản lý có chút sơ suất nên chúng tôi đã gây ra một số hiểu lầm không đáng có”.“Tôi thay mặt sòng bạc gửi lời xin lỗi chân thành đến cậu. Mong cậu tha thứ cho. Cậu có thể lấy đi tất cả số tiền đã thắng ngày hôm nay, và cậu có thể tiếp tục chơi ở đây bao lâu tùy thích”.Mặc dù Tần Hạc là một người lăn lộn trên giang hồ, nhưng anh ta cũng rất hiểu việc dĩ hòa vi quý trong công việc kinh doanh.Sự việc này vốn là lỗi của Hoàng Thử Lang, cho nên hôm nay dù tổn thất bao nhiêu, Tần Hạc cũng phải cắn răng chịu đựng.Các sòng bạc quan tâm đến tiếng tăm hơn bất kỳ hoạt động kinh doanh nào. Một khi tiếng tăm không còn nữa, chỉ hai ba ngày là đóng cửa.Nghe vậy, chàng trai đeo kính đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt hiện rõ tia vui mừng: “Anh có tiếng nói ở đây à?”Tần Hạc gật đầu: “Tôi là ông chủ ở đây…”Anh ta chưa kịp nói xong, Hoàng Thử Lang bên cạnh đã vội vàng nói: “Đây là anh em của tôi, cổ đông ở đây. Hôm nay ý của anh ấy chính là ý của tôi!”Mối quan tâm lớn nhất của Hoàng Thử Lang luôn là cái danh của hắn.Chàng trai đeo kính cao hứng đứng lên, vừa định nói gì đó, nhưng sắc mặt lại đột nhiên thay đổi, sau đó dần dần trùng xuống, lắc đầu nói: “Không được, hôm nay nhất định phải đánh cược với tôi, nếu không thì g**t ch*t tôi đi!”Tần Hạc vẻ mặt khó hiểu, không hiểu vì sao thái độ của người này đột nhiên thay đổi?Diệp Vĩnh Khang cũng hơi sửng sốt, nhưng khi anh quét mắt một lượt lên người đối phương, anh chợt hiểu ra.Có vẻ như sự việc này xảy ra giống như anh đã đoán.Thấy Tần Hạc không có phản ứng, chàng trai đeo kính đột nhiên hét vào mặt mọi người: “Mọi người nhìn xem, đây là bộ mặt thật của đám người này”.“Chỉ cần có người thắng tiền ở đây liền vu khống người ta gian lận, hơn nữa còn không đưa ra được chứng cứ”.“Nếu đã vậy, hôm nay tôi phải quang minh chính đại đánh cược với bọn họ. Mọi người ở đây làm chứng!”