Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 743

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 743Hoàng Thử Lang là một kẻ có văn hoá.Ít nhất bản thân hắn cho rằng như vậy.Hắn vẫn luôn cảm thấy kiếp trước mình không phải Liễu Vĩnh thì chính là Nạp Lan Dung Nhã, dù không bằng Lý Thanh Chiếu cũng được, dù gì hắn cũng thuộc phái Uyển Ước luôn mang trong mình cảm xúc đau buồn man mác.Nghĩ tới đây, Hoàng Thử Lang đột nhiên cảm thấy không sợ hãi tới thế nữa, với người của phái Uyển Ước mà nói, cái chết chẳng qua chỉ là một loại bi ai đặc sắc khác mà thôi.“Thằng ranh con, cậu nghe kỹ vào đây cho tôi”.Hoàng Thử Lang chậm rãi ngồi lên ghế, nhổ một ngụm nước bọt vào trong lòng bàn tay, sau khi xoa vài lần rồi lại đưa lên vuốt cái đầu luôn bóng loáng của mình.“Nhìn cậu cũng giống một người có văn hoá, hôm nay Hoàng Dung Nhã tôi sẽ ra tay nhẹ nhàng với cậu, chỉ dùng năm phần công lực để cược với cậu, nếu như vậy mà cậu vẫn còn thua thì cũng đừng có mà oán trách tôi!”Những lời này Hoàng Thử Lang nói với vẻ rất ung dung, phong độ như cao nhân chốn bồng lai chỉ điểm kẻ bề dưới, khiến tất cả mọi người đang có mặt đều sợ chết khiếp, đồng loạt cảm khái đại ca chính là đại ca, với khí phách này, cả Giang Bắc ai còn dám nói có người ngầu hơn anh Hoàng nữa đây?“Ông chủ Hoàng, không phải anh tên là Hoàng Thử Lang à? Sao lại thành Hoàng Dung Nhã rồi?”Chẳng mấy chốc, đã có người phát hiện ra có cái gì đó không đúng lắm, vội vàng hiếu kỳ hỏi.Hoàng Thử Lang chậm rãi lên tiếng: “Quan Vũ có tên hiệu là Vân Trưởng, Hoàng Thử Lang tôi có tên hiệu là Dung Nhã, hiểu chưa hả?”Người đó run rẩy nuốt nước bọt: “Anh Hoàng đỉnh nhỉ, thật là quá văn hoá!”Đám người xung quanh cũng đồng loạt giơ ngón tay cái về phía Hoàng Thử Lang: “Người có văn hoá chính là người có văn hoá, ông chủ Hoàng thật đỉnh!”Hoàng Thử Lang bình thản mỉm cười, dù cho hắn thật sự có văn hoá hay là giả vờ có văn hoá, ít nhất khoảnh khắc này hắn đã hoàn toàn rơi vào trạng thái giả vờ.Mà cảnh giới cao nhất của giả vờ chính là diễn đến độ ngay cả bản thân cũng tin luôn.“Cậu trước hay là tôi trước?”Hoàng Thử Lang khẽ cười nói với chàng trai đeo kính, dáng vẻ khí thế ngời ngời.So ra thì khí thế của chàng trai đeo kính không chỉ thấp hơn một chút, cậu ta hơi run nói: “Anh… anh trước”.Hoàng Thử Lang cười nhạt, chộp lấy khẩu súng lục trên bàn, sau đó lắp một viên đạn vào trong, cười khà khà rồi đóng báng súng lại, động tác vô cùng thuần thục, khiến cho mọi người lại chấn động thêm lần nữa.“Tôi thấy cậu đang rất lo lắng, là bề trên, tôi thấy mình có trách nhiệm nổ súng trước cho cậu thêm can đảm, để cậu biết rằng thật ra cái chết chẳng đáng sợ chút nào, chỉ là một nỗi bi thương man mác mà thôi”.Nói xong, Hoàng Thử Lang giơ súng nhắm chuẩn vào huyệt thái dương của mình.Chỉ thấy hắn khẽ mỉm cười, ánh mắt kiên định, nếu như không có mặt bàn che đi đôi chân đang run lên cầm cập không ngừng phía bên dưới, có lẽ ngay cả Diệp Vĩnh Khang cũng sẽ cho rằng Hoàng Thử Lang là một cao nhân coi cái chết nhẹ tựa lông hồng.“Lão Hoàng…”Tần Hạc nghiến răng lên tiếng, mặc dù thường ngày anh ta cũng chẳng ưa gì Hoàng Thử Lang, thế nhưng vẫn luôn coi hắn là người của mình, vậy nên cũng không muốn nhìn thấy Hoàng Thử Lang xảy ra bất trắc gì.

Chương 743

Hoàng Thử Lang là một kẻ có văn hoá.

Ít nhất bản thân hắn cho rằng như vậy.

Hắn vẫn luôn cảm thấy kiếp trước mình không phải Liễu Vĩnh thì chính là Nạp Lan Dung Nhã, dù không bằng Lý Thanh Chiếu cũng được, dù gì hắn cũng thuộc phái Uyển Ước luôn mang trong mình cảm xúc đau buồn man mác.

Nghĩ tới đây, Hoàng Thử Lang đột nhiên cảm thấy không sợ hãi tới thế nữa, với người của phái Uyển Ước mà nói, cái chết chẳng qua chỉ là một loại bi ai đặc sắc khác mà thôi.

“Thằng ranh con, cậu nghe kỹ vào đây cho tôi”.

Hoàng Thử Lang chậm rãi ngồi lên ghế, nhổ một ngụm nước bọt vào trong lòng bàn tay, sau khi xoa vài lần rồi lại đưa lên vuốt cái đầu luôn bóng loáng của mình.

“Nhìn cậu cũng giống một người có văn hoá, hôm nay Hoàng Dung Nhã tôi sẽ ra tay nhẹ nhàng với cậu, chỉ dùng năm phần công lực để cược với cậu, nếu như vậy mà cậu vẫn còn thua thì cũng đừng có mà oán trách tôi!”

Những lời này Hoàng Thử Lang nói với vẻ rất ung dung, phong độ như cao nhân chốn bồng lai chỉ điểm kẻ bề dưới, khiến tất cả mọi người đang có mặt đều sợ chết khiếp, đồng loạt cảm khái đại ca chính là đại ca, với khí phách này, cả Giang Bắc ai còn dám nói có người ngầu hơn anh Hoàng nữa đây?

“Ông chủ Hoàng, không phải anh tên là Hoàng Thử Lang à? Sao lại thành Hoàng Dung Nhã rồi?”

Chẳng mấy chốc, đã có người phát hiện ra có cái gì đó không đúng lắm, vội vàng hiếu kỳ hỏi.

Hoàng Thử Lang chậm rãi lên tiếng: “Quan Vũ có tên hiệu là Vân Trưởng, Hoàng Thử Lang tôi có tên hiệu là Dung Nhã, hiểu chưa hả?”

Người đó run rẩy nuốt nước bọt: “Anh Hoàng đỉnh nhỉ, thật là quá văn hoá!”

Đám người xung quanh cũng đồng loạt giơ ngón tay cái về phía Hoàng Thử Lang: “Người có văn hoá chính là người có văn hoá, ông chủ Hoàng thật đỉnh!”

Hoàng Thử Lang bình thản mỉm cười, dù cho hắn thật sự có văn hoá hay là giả vờ có văn hoá, ít nhất khoảnh khắc này hắn đã hoàn toàn rơi vào trạng thái giả vờ.

Mà cảnh giới cao nhất của giả vờ chính là diễn đến độ ngay cả bản thân cũng tin luôn.

“Cậu trước hay là tôi trước?”

Hoàng Thử Lang khẽ cười nói với chàng trai đeo kính, dáng vẻ khí thế ngời ngời.

So ra thì khí thế của chàng trai đeo kính không chỉ thấp hơn một chút, cậu ta hơi run nói: “Anh… anh trước”.

Hoàng Thử Lang cười nhạt, chộp lấy khẩu súng lục trên bàn, sau đó lắp một viên đạn vào trong, cười khà khà rồi đóng báng súng lại, động tác vô cùng thuần thục, khiến cho mọi người lại chấn động thêm lần nữa.

“Tôi thấy cậu đang rất lo lắng, là bề trên, tôi thấy mình có trách nhiệm nổ súng trước cho cậu thêm can đảm, để cậu biết rằng thật ra cái chết chẳng đáng sợ chút nào, chỉ là một nỗi bi thương man mác mà thôi”.

Nói xong, Hoàng Thử Lang giơ súng nhắm chuẩn vào huyệt thái dương của mình.

Chỉ thấy hắn khẽ mỉm cười, ánh mắt kiên định, nếu như không có mặt bàn che đi đôi chân đang run lên cầm cập không ngừng phía bên dưới, có lẽ ngay cả Diệp Vĩnh Khang cũng sẽ cho rằng Hoàng Thử Lang là một cao nhân coi cái chết nhẹ tựa lông hồng.

“Lão Hoàng…”

Tần Hạc nghiến răng lên tiếng, mặc dù thường ngày anh ta cũng chẳng ưa gì Hoàng Thử Lang, thế nhưng vẫn luôn coi hắn là người của mình, vậy nên cũng không muốn nhìn thấy Hoàng Thử Lang xảy ra bất trắc gì.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 743Hoàng Thử Lang là một kẻ có văn hoá.Ít nhất bản thân hắn cho rằng như vậy.Hắn vẫn luôn cảm thấy kiếp trước mình không phải Liễu Vĩnh thì chính là Nạp Lan Dung Nhã, dù không bằng Lý Thanh Chiếu cũng được, dù gì hắn cũng thuộc phái Uyển Ước luôn mang trong mình cảm xúc đau buồn man mác.Nghĩ tới đây, Hoàng Thử Lang đột nhiên cảm thấy không sợ hãi tới thế nữa, với người của phái Uyển Ước mà nói, cái chết chẳng qua chỉ là một loại bi ai đặc sắc khác mà thôi.“Thằng ranh con, cậu nghe kỹ vào đây cho tôi”.Hoàng Thử Lang chậm rãi ngồi lên ghế, nhổ một ngụm nước bọt vào trong lòng bàn tay, sau khi xoa vài lần rồi lại đưa lên vuốt cái đầu luôn bóng loáng của mình.“Nhìn cậu cũng giống một người có văn hoá, hôm nay Hoàng Dung Nhã tôi sẽ ra tay nhẹ nhàng với cậu, chỉ dùng năm phần công lực để cược với cậu, nếu như vậy mà cậu vẫn còn thua thì cũng đừng có mà oán trách tôi!”Những lời này Hoàng Thử Lang nói với vẻ rất ung dung, phong độ như cao nhân chốn bồng lai chỉ điểm kẻ bề dưới, khiến tất cả mọi người đang có mặt đều sợ chết khiếp, đồng loạt cảm khái đại ca chính là đại ca, với khí phách này, cả Giang Bắc ai còn dám nói có người ngầu hơn anh Hoàng nữa đây?“Ông chủ Hoàng, không phải anh tên là Hoàng Thử Lang à? Sao lại thành Hoàng Dung Nhã rồi?”Chẳng mấy chốc, đã có người phát hiện ra có cái gì đó không đúng lắm, vội vàng hiếu kỳ hỏi.Hoàng Thử Lang chậm rãi lên tiếng: “Quan Vũ có tên hiệu là Vân Trưởng, Hoàng Thử Lang tôi có tên hiệu là Dung Nhã, hiểu chưa hả?”Người đó run rẩy nuốt nước bọt: “Anh Hoàng đỉnh nhỉ, thật là quá văn hoá!”Đám người xung quanh cũng đồng loạt giơ ngón tay cái về phía Hoàng Thử Lang: “Người có văn hoá chính là người có văn hoá, ông chủ Hoàng thật đỉnh!”Hoàng Thử Lang bình thản mỉm cười, dù cho hắn thật sự có văn hoá hay là giả vờ có văn hoá, ít nhất khoảnh khắc này hắn đã hoàn toàn rơi vào trạng thái giả vờ.Mà cảnh giới cao nhất của giả vờ chính là diễn đến độ ngay cả bản thân cũng tin luôn.“Cậu trước hay là tôi trước?”Hoàng Thử Lang khẽ cười nói với chàng trai đeo kính, dáng vẻ khí thế ngời ngời.So ra thì khí thế của chàng trai đeo kính không chỉ thấp hơn một chút, cậu ta hơi run nói: “Anh… anh trước”.Hoàng Thử Lang cười nhạt, chộp lấy khẩu súng lục trên bàn, sau đó lắp một viên đạn vào trong, cười khà khà rồi đóng báng súng lại, động tác vô cùng thuần thục, khiến cho mọi người lại chấn động thêm lần nữa.“Tôi thấy cậu đang rất lo lắng, là bề trên, tôi thấy mình có trách nhiệm nổ súng trước cho cậu thêm can đảm, để cậu biết rằng thật ra cái chết chẳng đáng sợ chút nào, chỉ là một nỗi bi thương man mác mà thôi”.Nói xong, Hoàng Thử Lang giơ súng nhắm chuẩn vào huyệt thái dương của mình.Chỉ thấy hắn khẽ mỉm cười, ánh mắt kiên định, nếu như không có mặt bàn che đi đôi chân đang run lên cầm cập không ngừng phía bên dưới, có lẽ ngay cả Diệp Vĩnh Khang cũng sẽ cho rằng Hoàng Thử Lang là một cao nhân coi cái chết nhẹ tựa lông hồng.“Lão Hoàng…”Tần Hạc nghiến răng lên tiếng, mặc dù thường ngày anh ta cũng chẳng ưa gì Hoàng Thử Lang, thế nhưng vẫn luôn coi hắn là người của mình, vậy nên cũng không muốn nhìn thấy Hoàng Thử Lang xảy ra bất trắc gì.

Chương 743