Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 810

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 810Diệp Vĩnh Khang thấy rất khó hiểu: “Lại là cái thứ gì vậy?”Danh sách khách mời cho buổi biểu diễn lễ khai trương đã được công bố cách đây vài ngày, tất cả các chàng trai cô gái ở Giang Bắc đều vui như nở hội.Để tránh những phiền phức không đáng có, Hạ Huyền Trúc không thông báo thời gian Lưu Tử Phong tới Giang Bắc, nếu không toàn bộ sân bay sẽ bị bao vây bởi fans cuồng mất.Diệp Vĩnh Khang đợi ở bên phải lối vào của sân bay nhưng không thấy bóng dáng của Lưu Tử Phong đâu, nhìn thời gian đáng lẽ phải tới một lúc rồi mới phải.Ngay khi Diệp Vĩnh Khang đang định gọi điện hỏi chuyện thì đột nhiên có một số điện thoại lạ gọi tới, nghĩ rằng có lẽ chính là Lưu Tử Phong.“Alo. Xin chào…”Diệp Vĩnh Khang vừa nhấn nghe, còn chưa kịp chào hỏi xong đã nghe thấy giọng điệu tức giận của một người phụ nữ ở đầu dây bên kia điện thoại: “Mấy người làm cái gì thế, người đâu, đợi suốt nửa ngày rồi!”Diệp Vĩnh Khang khẽ cau mày, nếu như không phải muốn gây rắc rối cho Hạ Huyền Trúc thì anh đã nổi giận lâu rồi.“Xin hỏi anh là Lưu Tử Phong à?”Diệp Vĩnh Khang kiên nhẫn hỏi, bởi vì anh cảm thấy Lưu Tử Phong này hơi ái, giọng điệu nói chuyện giống phụ nữ cũng là điều bình thường.“Anh bị thiểu năng à, Tử Phong của chúng tôi mệt như vậy làm gì có sức mà gọi điện thoại chứ, tôi là người quản lý, đừng có lằng nhằng nữa, tôi hỏi anh đang ở đâu?”Giọng điệu của người phụ nữ ở đầu dây bên kia càng lúc càng hung hãn.Diệp Vĩnh Khang cảm thấy rất cạn lời, trong lòng nghĩ rằng người phụ nữ này e là bị mắc chứng cáu kỉnh rồi.“Tôi đang đứng ở cổng đón đây, sao không thấy các người đâu?”Diệp Vĩnh Khang cố nén giận hỏi.“Tôi đúng là cạn lời luôn, anh bị ngốc à, thân phận của Tử Phong chúng tôi là gì, có thể ra bằng lối phổ thông sao? Phía sau sân bay, lối đi đặc biệt, đúng là hết nói nổi!”Người phụ nữ ở đầu dây bên kia điện thoại càng thêm cáu kỉnh, cách một chiếc điện thoại nhưng Diệp Vĩnh Khang đã có thể tưởng tượng ra dáng vẻ càm ràm của cô ta.Vì để ứng phó với những trường hợp đặc biệt, mỗi sân bay đều có những lối vào và lối ra đặc biệt.Lối vào và lối ra đặc biệt được chia làm hai loại, một loại dành cho những người có tầm ảnh hưởng khá lớn, chẳng hạn như những ngôi sao lớn hoặc là những người giàu có tiếng.Loại thứ hai có quy cách khá cao, chỉ khi đạt đến cấp bậc quan viên cấp cao nhất định, khắp cái nước Long Hạ này, không có quá ba mươi người được phép đi loại lối ra vào đặc biệt này.Dù là người nổi tiếng cỡ nào, dù giàu có đến đâu thì cũng hoàn toàn không đủ tư cách để đi lối này.Diệp Vĩnh Khang kiên nhẫn lái xe đi về phía lối đi đặc biệt, từ xa đã nhìn thấy một người phụ nữ mặc bộ đồ chuyên nghiệp màu xanh lam, tóc tai gợn sóng, trang điểm đậm, đang đứng ngó nghiêng nhìn xung quanh.Kít!Diệp Vĩnh Khang đỗ xe sang bên cạnh, cách lớp cửa kính xe nhìn thấy khuôn mặt của người phụ nữ đó, dùng ngón tay cái cũng có thể đoán được người phụ nữ này là ai.“Xin chào, xin hỏi cô có phải người đại diện của anh Lưu Tử Phong không?”Diệp Vĩnh Khang hạ cửa kính xe xuống hỏi.Người bên kia hếch mắt liếc nhìn Diệp Vĩnh Khang, vẻ mặt cảnh giác nói: “Anh là ai?”

Chương 810

Diệp Vĩnh Khang thấy rất khó hiểu: “Lại là cái thứ gì vậy?”

Danh sách khách mời cho buổi biểu diễn lễ khai trương đã được công bố cách đây vài ngày, tất cả các chàng trai cô gái ở Giang Bắc đều vui như nở hội.

Để tránh những phiền phức không đáng có, Hạ Huyền Trúc không thông báo thời gian Lưu Tử Phong tới Giang Bắc, nếu không toàn bộ sân bay sẽ bị bao vây bởi fans cuồng mất.

Diệp Vĩnh Khang đợi ở bên phải lối vào của sân bay nhưng không thấy bóng dáng của Lưu Tử Phong đâu, nhìn thời gian đáng lẽ phải tới một lúc rồi mới phải.

Ngay khi Diệp Vĩnh Khang đang định gọi điện hỏi chuyện thì đột nhiên có một số điện thoại lạ gọi tới, nghĩ rằng có lẽ chính là Lưu Tử Phong.

“Alo. Xin chào…”

Diệp Vĩnh Khang vừa nhấn nghe, còn chưa kịp chào hỏi xong đã nghe thấy giọng điệu tức giận của một người phụ nữ ở đầu dây bên kia điện thoại: “Mấy người làm cái gì thế, người đâu, đợi suốt nửa ngày rồi!”

Diệp Vĩnh Khang khẽ cau mày, nếu như không phải muốn gây rắc rối cho Hạ Huyền Trúc thì anh đã nổi giận lâu rồi.

“Xin hỏi anh là Lưu Tử Phong à?”

Diệp Vĩnh Khang kiên nhẫn hỏi, bởi vì anh cảm thấy Lưu Tử Phong này hơi ái, giọng điệu nói chuyện giống phụ nữ cũng là điều bình thường.

“Anh bị thiểu năng à, Tử Phong của chúng tôi mệt như vậy làm gì có sức mà gọi điện thoại chứ, tôi là người quản lý, đừng có lằng nhằng nữa, tôi hỏi anh đang ở đâu?”

Giọng điệu của người phụ nữ ở đầu dây bên kia càng lúc càng hung hãn.

Diệp Vĩnh Khang cảm thấy rất cạn lời, trong lòng nghĩ rằng người phụ nữ này e là bị mắc chứng cáu kỉnh rồi.

“Tôi đang đứng ở cổng đón đây, sao không thấy các người đâu?”

Diệp Vĩnh Khang cố nén giận hỏi.

“Tôi đúng là cạn lời luôn, anh bị ngốc à, thân phận của Tử Phong chúng tôi là gì, có thể ra bằng lối phổ thông sao? Phía sau sân bay, lối đi đặc biệt, đúng là hết nói nổi!”

Người phụ nữ ở đầu dây bên kia điện thoại càng thêm cáu kỉnh, cách một chiếc điện thoại nhưng Diệp Vĩnh Khang đã có thể tưởng tượng ra dáng vẻ càm ràm của cô ta.

Vì để ứng phó với những trường hợp đặc biệt, mỗi sân bay đều có những lối vào và lối ra đặc biệt.

Lối vào và lối ra đặc biệt được chia làm hai loại, một loại dành cho những người có tầm ảnh hưởng khá lớn, chẳng hạn như những ngôi sao lớn hoặc là những người giàu có tiếng.

Loại thứ hai có quy cách khá cao, chỉ khi đạt đến cấp bậc quan viên cấp cao nhất định, khắp cái nước Long Hạ này, không có quá ba mươi người được phép đi loại lối ra vào đặc biệt này.

Dù là người nổi tiếng cỡ nào, dù giàu có đến đâu thì cũng hoàn toàn không đủ tư cách để đi lối này.

Diệp Vĩnh Khang kiên nhẫn lái xe đi về phía lối đi đặc biệt, từ xa đã nhìn thấy một người phụ nữ mặc bộ đồ chuyên nghiệp màu xanh lam, tóc tai gợn sóng, trang điểm đậm, đang đứng ngó nghiêng nhìn xung quanh.

Kít!

Diệp Vĩnh Khang đỗ xe sang bên cạnh, cách lớp cửa kính xe nhìn thấy khuôn mặt của người phụ nữ đó, dùng ngón tay cái cũng có thể đoán được người phụ nữ này là ai.

“Xin chào, xin hỏi cô có phải người đại diện của anh Lưu Tử Phong không?”

Diệp Vĩnh Khang hạ cửa kính xe xuống hỏi.

Người bên kia hếch mắt liếc nhìn Diệp Vĩnh Khang, vẻ mặt cảnh giác nói: “Anh là ai?”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 810Diệp Vĩnh Khang thấy rất khó hiểu: “Lại là cái thứ gì vậy?”Danh sách khách mời cho buổi biểu diễn lễ khai trương đã được công bố cách đây vài ngày, tất cả các chàng trai cô gái ở Giang Bắc đều vui như nở hội.Để tránh những phiền phức không đáng có, Hạ Huyền Trúc không thông báo thời gian Lưu Tử Phong tới Giang Bắc, nếu không toàn bộ sân bay sẽ bị bao vây bởi fans cuồng mất.Diệp Vĩnh Khang đợi ở bên phải lối vào của sân bay nhưng không thấy bóng dáng của Lưu Tử Phong đâu, nhìn thời gian đáng lẽ phải tới một lúc rồi mới phải.Ngay khi Diệp Vĩnh Khang đang định gọi điện hỏi chuyện thì đột nhiên có một số điện thoại lạ gọi tới, nghĩ rằng có lẽ chính là Lưu Tử Phong.“Alo. Xin chào…”Diệp Vĩnh Khang vừa nhấn nghe, còn chưa kịp chào hỏi xong đã nghe thấy giọng điệu tức giận của một người phụ nữ ở đầu dây bên kia điện thoại: “Mấy người làm cái gì thế, người đâu, đợi suốt nửa ngày rồi!”Diệp Vĩnh Khang khẽ cau mày, nếu như không phải muốn gây rắc rối cho Hạ Huyền Trúc thì anh đã nổi giận lâu rồi.“Xin hỏi anh là Lưu Tử Phong à?”Diệp Vĩnh Khang kiên nhẫn hỏi, bởi vì anh cảm thấy Lưu Tử Phong này hơi ái, giọng điệu nói chuyện giống phụ nữ cũng là điều bình thường.“Anh bị thiểu năng à, Tử Phong của chúng tôi mệt như vậy làm gì có sức mà gọi điện thoại chứ, tôi là người quản lý, đừng có lằng nhằng nữa, tôi hỏi anh đang ở đâu?”Giọng điệu của người phụ nữ ở đầu dây bên kia càng lúc càng hung hãn.Diệp Vĩnh Khang cảm thấy rất cạn lời, trong lòng nghĩ rằng người phụ nữ này e là bị mắc chứng cáu kỉnh rồi.“Tôi đang đứng ở cổng đón đây, sao không thấy các người đâu?”Diệp Vĩnh Khang cố nén giận hỏi.“Tôi đúng là cạn lời luôn, anh bị ngốc à, thân phận của Tử Phong chúng tôi là gì, có thể ra bằng lối phổ thông sao? Phía sau sân bay, lối đi đặc biệt, đúng là hết nói nổi!”Người phụ nữ ở đầu dây bên kia điện thoại càng thêm cáu kỉnh, cách một chiếc điện thoại nhưng Diệp Vĩnh Khang đã có thể tưởng tượng ra dáng vẻ càm ràm của cô ta.Vì để ứng phó với những trường hợp đặc biệt, mỗi sân bay đều có những lối vào và lối ra đặc biệt.Lối vào và lối ra đặc biệt được chia làm hai loại, một loại dành cho những người có tầm ảnh hưởng khá lớn, chẳng hạn như những ngôi sao lớn hoặc là những người giàu có tiếng.Loại thứ hai có quy cách khá cao, chỉ khi đạt đến cấp bậc quan viên cấp cao nhất định, khắp cái nước Long Hạ này, không có quá ba mươi người được phép đi loại lối ra vào đặc biệt này.Dù là người nổi tiếng cỡ nào, dù giàu có đến đâu thì cũng hoàn toàn không đủ tư cách để đi lối này.Diệp Vĩnh Khang kiên nhẫn lái xe đi về phía lối đi đặc biệt, từ xa đã nhìn thấy một người phụ nữ mặc bộ đồ chuyên nghiệp màu xanh lam, tóc tai gợn sóng, trang điểm đậm, đang đứng ngó nghiêng nhìn xung quanh.Kít!Diệp Vĩnh Khang đỗ xe sang bên cạnh, cách lớp cửa kính xe nhìn thấy khuôn mặt của người phụ nữ đó, dùng ngón tay cái cũng có thể đoán được người phụ nữ này là ai.“Xin chào, xin hỏi cô có phải người đại diện của anh Lưu Tử Phong không?”Diệp Vĩnh Khang hạ cửa kính xe xuống hỏi.Người bên kia hếch mắt liếc nhìn Diệp Vĩnh Khang, vẻ mặt cảnh giác nói: “Anh là ai?”

Chương 810