Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 820

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 820Cô ấy đánh giá cao một số đặc điểm của Tiểu Mã, chẳng hạn như năng động, thực tế, chăm chỉ và tốt với cô ấy.Nhưng Tô Tô cũng biết anh ta đã có bạn gái ở quê, luôn giúp anh ta chăm sóc bố anh ta đang nằm liệt giường, để Tiểu Mã có thể rảnh tay ra ngoài làm ăn.Vì vậy, dù thế nào thì Tô Tô cũng không thể đồng ý với Tiểu Mã mà chỉ đơn giản coi anh ta như một người bạn tốt và một cộng sự của mình.Cả hai tập đi diễn lại trên sân khấu nhiều lần, cố gắng đảm bảo rằng không có sai sót nào xảy ra vào thời điểm đó.“Tiểu Mã, vừa rồi ở đoạn ba anh hơi nhanh rồi, hơn nữa giọng lớn hơn một chút, như vậy âm sắc khi hát sẽ tốt hơn”.Tô Tô đã chỉ ra một khuyết điểm nhỏ mà Tiểu Mã đã gặp phải trong buổi tổng duyệt vừa rồi.Tuy nhiên, Tiểu Mã vẫn thản nhiên nói: “Đâu có được. Đặc điểm của anh là trầm ổn thâm tình. Điều quan trọng nhất đối với một ca sĩ không phải là hát hay như thế nào mà là người ta phải có đặc điểm riêng”.Tô Tô giải thích: “Nhưng lần này chúng ta không phải để nổi tiếng mà là để lễ khai mạc của sếp Hạ náo nhiệt hơn, cho nên …”“Tô Tô, em ấm đầu rồi!”Tô Tô còn chưa kịp nói xong, Tiểu Mã đã bày ra vẻ mặt khó tin nói: “Chúng ta ca hát vất vả như vậy, không phải vì để nổi tiếng, vì danh vọng sao?”“Lần này có thể đứng cùng sân khấu với Lưu Tử Phong, là cơ hội ngàn năm có một của chúng ta, vì vậy chúng ta phải mang phong cách riêng của mình, để khán giả nhớ đến chúng ta, biết đâu thừa dịp này chúng ta sẽ trở nên nổi tiếng!”“Còn lễ khai mạc của sếp Hạ, nhân vật chính là Lưu Tử Phong, chỉ cần anh ấy đứng trên sân khấu, cho dù không phải làm gì cũng đủ hot rồi”.“Hai người chúng ta, lúc này, điều quan trọng nhất là làm mọi cách để khán giả ấn tượng nhất có thể!”Sau khi nghe Tiểu Mã nhận xét, Tô Tô mở miệng, nhưng cuối cùng lại không nói gì.Bởi vì cô ấy hiểu những gì Tiểu Mã nói, và những gì Tiểu Mã nói không sai, nhưng Tô Tô luôn cảm thấy trong lòng có chút bế tắc, không giải thích được nguyên nhân cụ thể.“Này, hai người kia, hai người sao lại chạy tới đây!”Lúc này, một thanh niên trắng trẻo gầy guộc, trang điểm lòe loẹt bất ngờ đi qua đây gây hấn với họ.Tô Tô và Tiểu Mã chưa kịp phản ứng, người thanh niên đã tức giận chỉ vào hai người: “Hai người điên rồi, ai bảo các người làm sân khấu thành thế này?”“Ánh sáng này, màn hình đa phương tiện, ai bảo hai người chỉnh như này vậy? Tôi ra lệnh cho hai người, trong ba phút khôi phục lại như cũ rồi biến khỏi sân khấu cho tôi!”Tô Tô và Tiểu Mã rất bối rối và thậm chí họ còn không biết người này là ai.“Anh là ai, dựa vào cái gì mà ra lệnh cho chúng tôi?”Tiểu Mã không thể không đáp lại.Bốp!Nhưng không ngờ rằng sau khi nghe xong đối phương lại tát bốp vào mặt anh ta.Trên mặt Tiểu Mã lập tức xuất hiện năm vết đỏ, anh ta không khỏi tức giận, vốn định phát rồ lên, nhưng khi nghe đối phương nói câu tiếp theo, anh ta ngay lập tức chết khiếp.“Tôi là ai à? Tôi là bạn nhảy của Lưu Tử Phong, đến đây để diễn tập!”“Hai người thì hay rồi, làm loạn cả sân khấu, ai cho các người cái quyền ấy? Ai bảo các người tới đây?”

Chương 820

Cô ấy đánh giá cao một số đặc điểm của Tiểu Mã, chẳng hạn như năng động, thực tế, chăm chỉ và tốt với cô ấy.

Nhưng Tô Tô cũng biết anh ta đã có bạn gái ở quê, luôn giúp anh ta chăm sóc bố anh ta đang nằm liệt giường, để Tiểu Mã có thể rảnh tay ra ngoài làm ăn.

Vì vậy, dù thế nào thì Tô Tô cũng không thể đồng ý với Tiểu Mã mà chỉ đơn giản coi anh ta như một người bạn tốt và một cộng sự của mình.

Cả hai tập đi diễn lại trên sân khấu nhiều lần, cố gắng đảm bảo rằng không có sai sót nào xảy ra vào thời điểm đó.

“Tiểu Mã, vừa rồi ở đoạn ba anh hơi nhanh rồi, hơn nữa giọng lớn hơn một chút, như vậy âm sắc khi hát sẽ tốt hơn”.

Tô Tô đã chỉ ra một khuyết điểm nhỏ mà Tiểu Mã đã gặp phải trong buổi tổng duyệt vừa rồi.

Tuy nhiên, Tiểu Mã vẫn thản nhiên nói: “Đâu có được. Đặc điểm của anh là trầm ổn thâm tình. Điều quan trọng nhất đối với một ca sĩ không phải là hát hay như thế nào mà là người ta phải có đặc điểm riêng”.

Tô Tô giải thích: “Nhưng lần này chúng ta không phải để nổi tiếng mà là để lễ khai mạc của sếp Hạ náo nhiệt hơn, cho nên …”

“Tô Tô, em ấm đầu rồi!”

Tô Tô còn chưa kịp nói xong, Tiểu Mã đã bày ra vẻ mặt khó tin nói: “Chúng ta ca hát vất vả như vậy, không phải vì để nổi tiếng, vì danh vọng sao?”

“Lần này có thể đứng cùng sân khấu với Lưu Tử Phong, là cơ hội ngàn năm có một của chúng ta, vì vậy chúng ta phải mang phong cách riêng của mình, để khán giả nhớ đến chúng ta, biết đâu thừa dịp này chúng ta sẽ trở nên nổi tiếng!”

“Còn lễ khai mạc của sếp Hạ, nhân vật chính là Lưu Tử Phong, chỉ cần anh ấy đứng trên sân khấu, cho dù không phải làm gì cũng đủ hot rồi”.

“Hai người chúng ta, lúc này, điều quan trọng nhất là làm mọi cách để khán giả ấn tượng nhất có thể!”

Sau khi nghe Tiểu Mã nhận xét, Tô Tô mở miệng, nhưng cuối cùng lại không nói gì.

Bởi vì cô ấy hiểu những gì Tiểu Mã nói, và những gì Tiểu Mã nói không sai, nhưng Tô Tô luôn cảm thấy trong lòng có chút bế tắc, không giải thích được nguyên nhân cụ thể.

“Này, hai người kia, hai người sao lại chạy tới đây!”

Lúc này, một thanh niên trắng trẻo gầy guộc, trang điểm lòe loẹt bất ngờ đi qua đây gây hấn với họ.

Tô Tô và Tiểu Mã chưa kịp phản ứng, người thanh niên đã tức giận chỉ vào hai người: “Hai người điên rồi, ai bảo các người làm sân khấu thành thế này?”

“Ánh sáng này, màn hình đa phương tiện, ai bảo hai người chỉnh như này vậy? Tôi ra lệnh cho hai người, trong ba phút khôi phục lại như cũ rồi biến khỏi sân khấu cho tôi!”

Tô Tô và Tiểu Mã rất bối rối và thậm chí họ còn không biết người này là ai.

“Anh là ai, dựa vào cái gì mà ra lệnh cho chúng tôi?”

Tiểu Mã không thể không đáp lại.

Bốp!

Nhưng không ngờ rằng sau khi nghe xong đối phương lại tát bốp vào mặt anh ta.

Trên mặt Tiểu Mã lập tức xuất hiện năm vết đỏ, anh ta không khỏi tức giận, vốn định phát rồ lên, nhưng khi nghe đối phương nói câu tiếp theo, anh ta ngay lập tức chết khiếp.

“Tôi là ai à? Tôi là bạn nhảy của Lưu Tử Phong, đến đây để diễn tập!”

“Hai người thì hay rồi, làm loạn cả sân khấu, ai cho các người cái quyền ấy? Ai bảo các người tới đây?”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 820Cô ấy đánh giá cao một số đặc điểm của Tiểu Mã, chẳng hạn như năng động, thực tế, chăm chỉ và tốt với cô ấy.Nhưng Tô Tô cũng biết anh ta đã có bạn gái ở quê, luôn giúp anh ta chăm sóc bố anh ta đang nằm liệt giường, để Tiểu Mã có thể rảnh tay ra ngoài làm ăn.Vì vậy, dù thế nào thì Tô Tô cũng không thể đồng ý với Tiểu Mã mà chỉ đơn giản coi anh ta như một người bạn tốt và một cộng sự của mình.Cả hai tập đi diễn lại trên sân khấu nhiều lần, cố gắng đảm bảo rằng không có sai sót nào xảy ra vào thời điểm đó.“Tiểu Mã, vừa rồi ở đoạn ba anh hơi nhanh rồi, hơn nữa giọng lớn hơn một chút, như vậy âm sắc khi hát sẽ tốt hơn”.Tô Tô đã chỉ ra một khuyết điểm nhỏ mà Tiểu Mã đã gặp phải trong buổi tổng duyệt vừa rồi.Tuy nhiên, Tiểu Mã vẫn thản nhiên nói: “Đâu có được. Đặc điểm của anh là trầm ổn thâm tình. Điều quan trọng nhất đối với một ca sĩ không phải là hát hay như thế nào mà là người ta phải có đặc điểm riêng”.Tô Tô giải thích: “Nhưng lần này chúng ta không phải để nổi tiếng mà là để lễ khai mạc của sếp Hạ náo nhiệt hơn, cho nên …”“Tô Tô, em ấm đầu rồi!”Tô Tô còn chưa kịp nói xong, Tiểu Mã đã bày ra vẻ mặt khó tin nói: “Chúng ta ca hát vất vả như vậy, không phải vì để nổi tiếng, vì danh vọng sao?”“Lần này có thể đứng cùng sân khấu với Lưu Tử Phong, là cơ hội ngàn năm có một của chúng ta, vì vậy chúng ta phải mang phong cách riêng của mình, để khán giả nhớ đến chúng ta, biết đâu thừa dịp này chúng ta sẽ trở nên nổi tiếng!”“Còn lễ khai mạc của sếp Hạ, nhân vật chính là Lưu Tử Phong, chỉ cần anh ấy đứng trên sân khấu, cho dù không phải làm gì cũng đủ hot rồi”.“Hai người chúng ta, lúc này, điều quan trọng nhất là làm mọi cách để khán giả ấn tượng nhất có thể!”Sau khi nghe Tiểu Mã nhận xét, Tô Tô mở miệng, nhưng cuối cùng lại không nói gì.Bởi vì cô ấy hiểu những gì Tiểu Mã nói, và những gì Tiểu Mã nói không sai, nhưng Tô Tô luôn cảm thấy trong lòng có chút bế tắc, không giải thích được nguyên nhân cụ thể.“Này, hai người kia, hai người sao lại chạy tới đây!”Lúc này, một thanh niên trắng trẻo gầy guộc, trang điểm lòe loẹt bất ngờ đi qua đây gây hấn với họ.Tô Tô và Tiểu Mã chưa kịp phản ứng, người thanh niên đã tức giận chỉ vào hai người: “Hai người điên rồi, ai bảo các người làm sân khấu thành thế này?”“Ánh sáng này, màn hình đa phương tiện, ai bảo hai người chỉnh như này vậy? Tôi ra lệnh cho hai người, trong ba phút khôi phục lại như cũ rồi biến khỏi sân khấu cho tôi!”Tô Tô và Tiểu Mã rất bối rối và thậm chí họ còn không biết người này là ai.“Anh là ai, dựa vào cái gì mà ra lệnh cho chúng tôi?”Tiểu Mã không thể không đáp lại.Bốp!Nhưng không ngờ rằng sau khi nghe xong đối phương lại tát bốp vào mặt anh ta.Trên mặt Tiểu Mã lập tức xuất hiện năm vết đỏ, anh ta không khỏi tức giận, vốn định phát rồ lên, nhưng khi nghe đối phương nói câu tiếp theo, anh ta ngay lập tức chết khiếp.“Tôi là ai à? Tôi là bạn nhảy của Lưu Tử Phong, đến đây để diễn tập!”“Hai người thì hay rồi, làm loạn cả sân khấu, ai cho các người cái quyền ấy? Ai bảo các người tới đây?”

Chương 820