“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 836
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 836Hạ Huyền Trúc sửng sốt, sau đó lập tức vào trạng thái nói với hai tên vệ sĩ: “Các anh là ai, có tư cách gì kiểm tra giấy tờ tùy thân của chúng tôi?”Hai tên vệ sĩ nhìn động tác của Diệp Vĩnh Khang vốn dĩ cảm thấy rất không hài lòng, không khỏi trầm giọng nói: “Không đưa kiểm tra cũng được, vậy thì cứ đứng ngây ngốc ở ngoài này đi”.Hạ Huyền Trúc tỏ ra mạnh mẽ: “Tại sao các anh nói thế nào thì phải thế ấy, nếu hôm nay tôi cứ muốn vào thì sao?”Hai tên vệ sĩ nghiêm mặt, siết chặt nắm đấm nói: “Vậy cô có thể thử xem”.“Tôi… tôi…”Hạ Huyền Trúc vốn định thốt ra vài câu chửi thề, nhưng trước giờ cô chưa từng nói mấy lời như thế nên nhất thời không nói ra được.Thế là cô dứt khoát xoay người cầm lấy điếu thuốc Diệp Vĩnh Khang đang ngậm trong miệng, sau đó để lên môi.Diệp Vĩnh Khang sửng sốt, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy dáng vẻ ngậm thuốc lá của Hạ Huyền Trúc.“Còn ngây người ra đó làm gì?”Hạ Huyền Trúc gắt giọng nói.“Vâng!”Lúc này Diệp Vĩnh Khang mới phản ứng lại, tiến lên trước một bước tung ra hai cú đấm dễ dàng đánh ngất hai tên vệ sĩ mặc đồ đen.“Chị Hạ, mời!”Diệp Vĩnh Khang bật cười làm động tác mời với Hạ Huyền Trúc.Anh không phải là loại người cứng nhắc, càng không phải là người bảo thủ nên không hề thấy phản cảm với việc Hạ Huyền Trúc ngậm điếu thuốc trong miệng, ngược lại cảm thấy vợ mình ngầu quá chừng.“Không biết tốt xấu!”Hạ Huyền Trúc cũng nhập vai theo anh, miệng ngậm điếu thuốc, ưỡn thẳng ngực, khí chất quả thật hệt như chị đại giang hồ thế giới ngầm.Nhân viên khách sạn và khách lưu trú không khỏi nhìn sang bên này.Hạ Huyền Trúc bỗng cảm thấy ngượng, Diệp Vĩnh Khang vội hạ thấp giọng nói: “Đứng vững, tiếp tục, đâm lao thì phải theo lao”.Hạ Huyền Trúc cắn răng, tức giận nói với nhân viên và du khách xung quanh: “Nhìn gì mà nhìn, chán sống hết rồi à? Có tin tao móc mắt tụi mày ra không hả? Cút!”Mấy lời này cực kỳ có khí chất, khí thế cũng rất đỉnh khiến đám người đó co giò bỏ chạy hoặc là đồng loạt cúi thấp đầu xuống, chỉ sợ chọc giận “chị đại” này.Ngay khi Diệp Vĩnh Khang vừa giơ ngón cái lên định khen cô vài câu… Khụ khụ khụ… Hạ Huyền Trúc bỗng ôm cổ ho sặc sụa, nước mắt cũng trào ra oán giận nhìn Diệp Vĩnh Khang: “Sao lại sặc thế này, bình thường thấy anh hút thuốc sảng khoái lắm mà?”Diệp Vĩnh Khang ôm bụng cười ngặt nghẽo, anh thấy dáng vẻ này của Hạ Huyền Trúc đáng yêu biết bao.Chẳng qua hình tượng chị đại cô vừa thiết lập tức khắc sụp đổ, vài người bên cạnh vừa rồi còn tỏ ra sợ hãi lúc này lại che miệng cười trộm.Hạ Huyền Trúc đỏ mặt tía tai, cúi đầu che mặt nhanh chân chạy vào thang máy.Diệp Vĩnh Khang cũng vội vã cười ha ha đi theo.
Chương 836
Hạ Huyền Trúc sửng sốt, sau đó lập tức vào trạng thái nói với hai tên vệ sĩ: “Các anh là ai, có tư cách gì kiểm tra giấy tờ tùy thân của chúng tôi?”
Hai tên vệ sĩ nhìn động tác của Diệp Vĩnh Khang vốn dĩ cảm thấy rất không hài lòng, không khỏi trầm giọng nói: “Không đưa kiểm tra cũng được, vậy thì cứ đứng ngây ngốc ở ngoài này đi”.
Hạ Huyền Trúc tỏ ra mạnh mẽ: “Tại sao các anh nói thế nào thì phải thế ấy, nếu hôm nay tôi cứ muốn vào thì sao?”
Hai tên vệ sĩ nghiêm mặt, siết chặt nắm đấm nói: “Vậy cô có thể thử xem”.
“Tôi… tôi…”
Hạ Huyền Trúc vốn định thốt ra vài câu chửi thề, nhưng trước giờ cô chưa từng nói mấy lời như thế nên nhất thời không nói ra được.
Thế là cô dứt khoát xoay người cầm lấy điếu thuốc Diệp Vĩnh Khang đang ngậm trong miệng, sau đó để lên môi.
Diệp Vĩnh Khang sửng sốt, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy dáng vẻ ngậm thuốc lá của Hạ Huyền Trúc.
“Còn ngây người ra đó làm gì?”
Hạ Huyền Trúc gắt giọng nói.
“Vâng!”
Lúc này Diệp Vĩnh Khang mới phản ứng lại, tiến lên trước một bước tung ra hai cú đấm dễ dàng đánh ngất hai tên vệ sĩ mặc đồ đen.
“Chị Hạ, mời!”
Diệp Vĩnh Khang bật cười làm động tác mời với Hạ Huyền Trúc.
Anh không phải là loại người cứng nhắc, càng không phải là người bảo thủ nên không hề thấy phản cảm với việc Hạ Huyền Trúc ngậm điếu thuốc trong miệng, ngược lại cảm thấy vợ mình ngầu quá chừng.
“Không biết tốt xấu!”
Hạ Huyền Trúc cũng nhập vai theo anh, miệng ngậm điếu thuốc, ưỡn thẳng ngực, khí chất quả thật hệt như chị đại giang hồ thế giới ngầm.
Nhân viên khách sạn và khách lưu trú không khỏi nhìn sang bên này.
Hạ Huyền Trúc bỗng cảm thấy ngượng, Diệp Vĩnh Khang vội hạ thấp giọng nói: “Đứng vững, tiếp tục, đâm lao thì phải theo lao”.
Hạ Huyền Trúc cắn răng, tức giận nói với nhân viên và du khách xung quanh: “Nhìn gì mà nhìn, chán sống hết rồi à? Có tin tao móc mắt tụi mày ra không hả? Cút!”
Mấy lời này cực kỳ có khí chất, khí thế cũng rất đỉnh khiến đám người đó co giò bỏ chạy hoặc là đồng loạt cúi thấp đầu xuống, chỉ sợ chọc giận “chị đại” này.
Ngay khi Diệp Vĩnh Khang vừa giơ ngón cái lên định khen cô vài câu… Khụ khụ khụ… Hạ Huyền Trúc bỗng ôm cổ ho sặc sụa, nước mắt cũng trào ra oán giận nhìn Diệp Vĩnh Khang: “Sao lại sặc thế này, bình thường thấy anh hút thuốc sảng khoái lắm mà?”
Diệp Vĩnh Khang ôm bụng cười ngặt nghẽo, anh thấy dáng vẻ này của Hạ Huyền Trúc đáng yêu biết bao.
Chẳng qua hình tượng chị đại cô vừa thiết lập tức khắc sụp đổ, vài người bên cạnh vừa rồi còn tỏ ra sợ hãi lúc này lại che miệng cười trộm.
Hạ Huyền Trúc đỏ mặt tía tai, cúi đầu che mặt nhanh chân chạy vào thang máy.
Diệp Vĩnh Khang cũng vội vã cười ha ha đi theo.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 836Hạ Huyền Trúc sửng sốt, sau đó lập tức vào trạng thái nói với hai tên vệ sĩ: “Các anh là ai, có tư cách gì kiểm tra giấy tờ tùy thân của chúng tôi?”Hai tên vệ sĩ nhìn động tác của Diệp Vĩnh Khang vốn dĩ cảm thấy rất không hài lòng, không khỏi trầm giọng nói: “Không đưa kiểm tra cũng được, vậy thì cứ đứng ngây ngốc ở ngoài này đi”.Hạ Huyền Trúc tỏ ra mạnh mẽ: “Tại sao các anh nói thế nào thì phải thế ấy, nếu hôm nay tôi cứ muốn vào thì sao?”Hai tên vệ sĩ nghiêm mặt, siết chặt nắm đấm nói: “Vậy cô có thể thử xem”.“Tôi… tôi…”Hạ Huyền Trúc vốn định thốt ra vài câu chửi thề, nhưng trước giờ cô chưa từng nói mấy lời như thế nên nhất thời không nói ra được.Thế là cô dứt khoát xoay người cầm lấy điếu thuốc Diệp Vĩnh Khang đang ngậm trong miệng, sau đó để lên môi.Diệp Vĩnh Khang sửng sốt, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy dáng vẻ ngậm thuốc lá của Hạ Huyền Trúc.“Còn ngây người ra đó làm gì?”Hạ Huyền Trúc gắt giọng nói.“Vâng!”Lúc này Diệp Vĩnh Khang mới phản ứng lại, tiến lên trước một bước tung ra hai cú đấm dễ dàng đánh ngất hai tên vệ sĩ mặc đồ đen.“Chị Hạ, mời!”Diệp Vĩnh Khang bật cười làm động tác mời với Hạ Huyền Trúc.Anh không phải là loại người cứng nhắc, càng không phải là người bảo thủ nên không hề thấy phản cảm với việc Hạ Huyền Trúc ngậm điếu thuốc trong miệng, ngược lại cảm thấy vợ mình ngầu quá chừng.“Không biết tốt xấu!”Hạ Huyền Trúc cũng nhập vai theo anh, miệng ngậm điếu thuốc, ưỡn thẳng ngực, khí chất quả thật hệt như chị đại giang hồ thế giới ngầm.Nhân viên khách sạn và khách lưu trú không khỏi nhìn sang bên này.Hạ Huyền Trúc bỗng cảm thấy ngượng, Diệp Vĩnh Khang vội hạ thấp giọng nói: “Đứng vững, tiếp tục, đâm lao thì phải theo lao”.Hạ Huyền Trúc cắn răng, tức giận nói với nhân viên và du khách xung quanh: “Nhìn gì mà nhìn, chán sống hết rồi à? Có tin tao móc mắt tụi mày ra không hả? Cút!”Mấy lời này cực kỳ có khí chất, khí thế cũng rất đỉnh khiến đám người đó co giò bỏ chạy hoặc là đồng loạt cúi thấp đầu xuống, chỉ sợ chọc giận “chị đại” này.Ngay khi Diệp Vĩnh Khang vừa giơ ngón cái lên định khen cô vài câu… Khụ khụ khụ… Hạ Huyền Trúc bỗng ôm cổ ho sặc sụa, nước mắt cũng trào ra oán giận nhìn Diệp Vĩnh Khang: “Sao lại sặc thế này, bình thường thấy anh hút thuốc sảng khoái lắm mà?”Diệp Vĩnh Khang ôm bụng cười ngặt nghẽo, anh thấy dáng vẻ này của Hạ Huyền Trúc đáng yêu biết bao.Chẳng qua hình tượng chị đại cô vừa thiết lập tức khắc sụp đổ, vài người bên cạnh vừa rồi còn tỏ ra sợ hãi lúc này lại che miệng cười trộm.Hạ Huyền Trúc đỏ mặt tía tai, cúi đầu che mặt nhanh chân chạy vào thang máy.Diệp Vĩnh Khang cũng vội vã cười ha ha đi theo.