Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 839

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 839Đặc biệt là tên trợ lý của anh ta từng nổi danh một thời trong giới đấu vật, là nhân vật truyền kỳ từng sở hữu chiến tích bất bại liên tiếp bảy mươi bảy trận.Có điều, khi những tên này đứng đối diện với nam thanh niên có dáng vẻ bình thường kia, lại đột nhiên trở nên quá mức tầm thường!“Mẹ kiếp, hỏi anh đấy, mồm anh đâu rồi hả?”Diệp Vĩnh Khang thấy đối phương không phản ứng thì đột nhiên giơ chân lên tung ra một cú đá, rầm một tiếng chẻ đôi cái bàn trà bằng gỗ đặc!“Tôi hỏi lại một lần nữa, có thể nói chuyện tử tế không?”Diệp Vĩnh Khang chỉ vào mũi của Lưu Tử Phong, trong mắt loé lên vẻ hung hãn!Lưu Tử Phong vừa bắt gặp ánh nhìn của đối phương thì tim chợt run lên, không khỏi đổ mồ hôi lạnh, vội vàng gật đầu nói: “Được… được…”Dù anh ta có là ngôi sao tầm cỡ như thế nào, có bao nhiêu người hâm mộ, bản thân có bao nhiêu giá trị đi chăng nữa thì lúc này anh ta chẳng qua cũng chỉ là người trần mặt thịt mà thôi.Tên điên này lại biết đánh đấm như vậy, nếu như nổi cơn điên lên thì anh ta căn bản không thể biết được sẽ có hậu quả như thế nào.Dù có muốn chém tên khốn này ra làm trăm nghìn mảnh thì lúc này cũng tuyệt đối không thể đánh liều như vậy được.“Mẹ kiếp, thái độ nghiêm chỉnh lên chút đi!”Diệp Vĩnh Khang chửi một câu, lúc này mới quay người lấy một cái ghế, khom lưng dùng tay áo lau vài lần rồi mỉm cười dịu dàng nói với Hạ Huyền Trúc: “Đại ca, mời ngồi xuống xem”.Hạ Huyền Trúc cũng không khách khí, nghênh ngang đặt mông ngồi xuống, vắt chéo đôi chân thon dài, tiện tay đưa điếu thuốc sang bên cạnh.Diệp Vĩnh Khang vội vàng dùng hai tay nhận lấy điếu thuốc, dáng vẻ cứ như thái giám đang hầu hạ lão phật gia.“Chào anh Lưu, tôi là Hạ Huyền Trúc của công ty xây dựng Huyền Trúc, cũng là tổng phụ trách của dự án khu sản nghiệp, tôi tin rằng anh đã nắm rất rõ những thông tin này rồi”.“Hôm nay tôi rất xin lỗi khi phải dùng phương thức này để đến gặp mặt anh, thế nhưng chuyện này cũng là do hết cách, anh đã kề dao lên cổ tôi rồi thì tôi cũng phải làm chút gì đó thôi”.“Hôm nay tôi tới cũng không có chuyện gì khác, chỉ muốn nói rõ với anh một số chuyện”.“Chuyện ngày hôm nay hoàn toàn là do bạn nhảy của anh gây nên, chúng tôi có camera giám sát hiện trường, ai đúng ai sai nhìn cái là biết ngay thôi”.“Những chuyện phát sinh tiếp theo cũng là kết quả của việc mấy người ép người quá đáng, chúng tôi cũng chỉ là bị buộc phải phản đòn mà thôi”.“Tình hình đại khái là như vậy, hôm nay tôi tới đây là muốn nghe ý kiến của anh”.Lúc Hạ Huyền Trúc nói ra mấy lời này, biểu cảm vô cùng bình thản, giọng điệu chậm rãi mà kiên định, khí thế đó khiến cho ngay cả Diệp Vĩnh Khang đang đứng bên cạnh vào vai vệ sĩ cũng không nhịn được muốn giơ ngón tay cái lên.Lưu Tử Phong cúi đầu, sắc mặt u ám, không biết đang nghĩ gì.“Hỏi anh đấy, mồm đâu!”Bốp!Diệp Vĩnh Khang thấy đối phương không đáp lời thì giơ chân đá bay tách trà trên đất, phẫn nộ gầm lên: “Tôi hỏi anh đấy, mồm anh đâu, ngẩng đầu lên!”

Chương 839

Đặc biệt là tên trợ lý của anh ta từng nổi danh một thời trong giới đấu vật, là nhân vật truyền kỳ từng sở hữu chiến tích bất bại liên tiếp bảy mươi bảy trận.

Có điều, khi những tên này đứng đối diện với nam thanh niên có dáng vẻ bình thường kia, lại đột nhiên trở nên quá mức tầm thường!

“Mẹ kiếp, hỏi anh đấy, mồm anh đâu rồi hả?”

Diệp Vĩnh Khang thấy đối phương không phản ứng thì đột nhiên giơ chân lên tung ra một cú đá, rầm một tiếng chẻ đôi cái bàn trà bằng gỗ đặc!

“Tôi hỏi lại một lần nữa, có thể nói chuyện tử tế không?”

Diệp Vĩnh Khang chỉ vào mũi của Lưu Tử Phong, trong mắt loé lên vẻ hung hãn!

Lưu Tử Phong vừa bắt gặp ánh nhìn của đối phương thì tim chợt run lên, không khỏi đổ mồ hôi lạnh, vội vàng gật đầu nói: “Được… được…”

Dù anh ta có là ngôi sao tầm cỡ như thế nào, có bao nhiêu người hâm mộ, bản thân có bao nhiêu giá trị đi chăng nữa thì lúc này anh ta chẳng qua cũng chỉ là người trần mặt thịt mà thôi.

Tên điên này lại biết đánh đấm như vậy, nếu như nổi cơn điên lên thì anh ta căn bản không thể biết được sẽ có hậu quả như thế nào.

Dù có muốn chém tên khốn này ra làm trăm nghìn mảnh thì lúc này cũng tuyệt đối không thể đánh liều như vậy được.

“Mẹ kiếp, thái độ nghiêm chỉnh lên chút đi!”

Diệp Vĩnh Khang chửi một câu, lúc này mới quay người lấy một cái ghế, khom lưng dùng tay áo lau vài lần rồi mỉm cười dịu dàng nói với Hạ Huyền Trúc: “Đại ca, mời ngồi xuống xem”.

Hạ Huyền Trúc cũng không khách khí, nghênh ngang đặt mông ngồi xuống, vắt chéo đôi chân thon dài, tiện tay đưa điếu thuốc sang bên cạnh.

Diệp Vĩnh Khang vội vàng dùng hai tay nhận lấy điếu thuốc, dáng vẻ cứ như thái giám đang hầu hạ lão phật gia.

“Chào anh Lưu, tôi là Hạ Huyền Trúc của công ty xây dựng Huyền Trúc, cũng là tổng phụ trách của dự án khu sản nghiệp, tôi tin rằng anh đã nắm rất rõ những thông tin này rồi”.

“Hôm nay tôi rất xin lỗi khi phải dùng phương thức này để đến gặp mặt anh, thế nhưng chuyện này cũng là do hết cách, anh đã kề dao lên cổ tôi rồi thì tôi cũng phải làm chút gì đó thôi”.

“Hôm nay tôi tới cũng không có chuyện gì khác, chỉ muốn nói rõ với anh một số chuyện”.

“Chuyện ngày hôm nay hoàn toàn là do bạn nhảy của anh gây nên, chúng tôi có camera giám sát hiện trường, ai đúng ai sai nhìn cái là biết ngay thôi”.

“Những chuyện phát sinh tiếp theo cũng là kết quả của việc mấy người ép người quá đáng, chúng tôi cũng chỉ là bị buộc phải phản đòn mà thôi”.

“Tình hình đại khái là như vậy, hôm nay tôi tới đây là muốn nghe ý kiến của anh”.

Lúc Hạ Huyền Trúc nói ra mấy lời này, biểu cảm vô cùng bình thản, giọng điệu chậm rãi mà kiên định, khí thế đó khiến cho ngay cả Diệp Vĩnh Khang đang đứng bên cạnh vào vai vệ sĩ cũng không nhịn được muốn giơ ngón tay cái lên.

Lưu Tử Phong cúi đầu, sắc mặt u ám, không biết đang nghĩ gì.

“Hỏi anh đấy, mồm đâu!”

Bốp!

Diệp Vĩnh Khang thấy đối phương không đáp lời thì giơ chân đá bay tách trà trên đất, phẫn nộ gầm lên: “Tôi hỏi anh đấy, mồm anh đâu, ngẩng đầu lên!”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 839Đặc biệt là tên trợ lý của anh ta từng nổi danh một thời trong giới đấu vật, là nhân vật truyền kỳ từng sở hữu chiến tích bất bại liên tiếp bảy mươi bảy trận.Có điều, khi những tên này đứng đối diện với nam thanh niên có dáng vẻ bình thường kia, lại đột nhiên trở nên quá mức tầm thường!“Mẹ kiếp, hỏi anh đấy, mồm anh đâu rồi hả?”Diệp Vĩnh Khang thấy đối phương không phản ứng thì đột nhiên giơ chân lên tung ra một cú đá, rầm một tiếng chẻ đôi cái bàn trà bằng gỗ đặc!“Tôi hỏi lại một lần nữa, có thể nói chuyện tử tế không?”Diệp Vĩnh Khang chỉ vào mũi của Lưu Tử Phong, trong mắt loé lên vẻ hung hãn!Lưu Tử Phong vừa bắt gặp ánh nhìn của đối phương thì tim chợt run lên, không khỏi đổ mồ hôi lạnh, vội vàng gật đầu nói: “Được… được…”Dù anh ta có là ngôi sao tầm cỡ như thế nào, có bao nhiêu người hâm mộ, bản thân có bao nhiêu giá trị đi chăng nữa thì lúc này anh ta chẳng qua cũng chỉ là người trần mặt thịt mà thôi.Tên điên này lại biết đánh đấm như vậy, nếu như nổi cơn điên lên thì anh ta căn bản không thể biết được sẽ có hậu quả như thế nào.Dù có muốn chém tên khốn này ra làm trăm nghìn mảnh thì lúc này cũng tuyệt đối không thể đánh liều như vậy được.“Mẹ kiếp, thái độ nghiêm chỉnh lên chút đi!”Diệp Vĩnh Khang chửi một câu, lúc này mới quay người lấy một cái ghế, khom lưng dùng tay áo lau vài lần rồi mỉm cười dịu dàng nói với Hạ Huyền Trúc: “Đại ca, mời ngồi xuống xem”.Hạ Huyền Trúc cũng không khách khí, nghênh ngang đặt mông ngồi xuống, vắt chéo đôi chân thon dài, tiện tay đưa điếu thuốc sang bên cạnh.Diệp Vĩnh Khang vội vàng dùng hai tay nhận lấy điếu thuốc, dáng vẻ cứ như thái giám đang hầu hạ lão phật gia.“Chào anh Lưu, tôi là Hạ Huyền Trúc của công ty xây dựng Huyền Trúc, cũng là tổng phụ trách của dự án khu sản nghiệp, tôi tin rằng anh đã nắm rất rõ những thông tin này rồi”.“Hôm nay tôi rất xin lỗi khi phải dùng phương thức này để đến gặp mặt anh, thế nhưng chuyện này cũng là do hết cách, anh đã kề dao lên cổ tôi rồi thì tôi cũng phải làm chút gì đó thôi”.“Hôm nay tôi tới cũng không có chuyện gì khác, chỉ muốn nói rõ với anh một số chuyện”.“Chuyện ngày hôm nay hoàn toàn là do bạn nhảy của anh gây nên, chúng tôi có camera giám sát hiện trường, ai đúng ai sai nhìn cái là biết ngay thôi”.“Những chuyện phát sinh tiếp theo cũng là kết quả của việc mấy người ép người quá đáng, chúng tôi cũng chỉ là bị buộc phải phản đòn mà thôi”.“Tình hình đại khái là như vậy, hôm nay tôi tới đây là muốn nghe ý kiến của anh”.Lúc Hạ Huyền Trúc nói ra mấy lời này, biểu cảm vô cùng bình thản, giọng điệu chậm rãi mà kiên định, khí thế đó khiến cho ngay cả Diệp Vĩnh Khang đang đứng bên cạnh vào vai vệ sĩ cũng không nhịn được muốn giơ ngón tay cái lên.Lưu Tử Phong cúi đầu, sắc mặt u ám, không biết đang nghĩ gì.“Hỏi anh đấy, mồm đâu!”Bốp!Diệp Vĩnh Khang thấy đối phương không đáp lời thì giơ chân đá bay tách trà trên đất, phẫn nộ gầm lên: “Tôi hỏi anh đấy, mồm anh đâu, ngẩng đầu lên!”

Chương 839