“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 846
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 846Tiếp đó anh ta lập tức triển khai mạnh mẽ một loạt các hành vi báo thù thâm độc!Anh ta vừa mới xuống máy bay, thậm chí còn chẳng kịp ăn miếng cơm nào đã lập tức thông báo với người của công ty đợi mình ở phòng hội nghị.Bốp!Ông chủ công ty truyền thông Thiên Vực đập mạnh tay lên mặt bàn, phẫn nộ nói: “Quá đáng lắm rồi đấy, một tên tép riu ở Giang Bắc nhỏ bé mà cũng dám cưỡi lên trên đầu chúng ta, nếu không báo được thù thì tôi sẽ đi đầu xuống đất”.Lưu Tử Phong là ngôi sao nổi tiếng nhất hiện nay, lại càng là báu vật của công ty, ngay cả ông chủ của công ty truyền thông Thiên Vực cũng phải nể mặt anh ta vài phần.Mặc dù biết bình thường khi xảy ra chuyện giống như vậy, dùng đầu ngón chân cũng có thể đoán ra được chắc chắn là Lưu Tử Phong sai, thế nhưng loại chuyện này không thể nói lý lẽ, Lưu Tử Phong chính là lý lẽ, Thiên Vực chính là chân lý!“Tôi tuyên bố, lập tức huỷ bỏ hợp đồng hợp tác giữa Thiên Vực với bọn họ, ngoài ra công bố công khai, sau này bất cứ nghệ sĩ nào của Thiên Vực cũng không được phép hợp tác với bọn họ, hơn nữa chuyện có liên quan đến người bị thương, chúng ta sẽ truy cứu tới cùng thông qua luật sư!”Ông chủ Thiên Vực phẫn nộ nói.“Ông đang nói nhảm đấy à?”Đúng vào lúc này, gương mặt u ám của Lưu Tử Phong đột nhiên dần dần ngẩng lên.Ông chủ Thiên Vực rõ ràng hơi hoài nghi: “Tử Phong, có vấn đề gì sao?”“Ông hỏi tôi ư?”Lưu Tử Phong bật cười lạnh lùng, sau đó đột nhiên đứng dậy đặt một chân lên trên mặt bàn, phẫn nộ nói: “Quản lý của tôi, bạn nhảy của tôi đều bị đánh trọng thương!”“Còn cả trợ lý, thợ tạo hình, vệ sĩ của tôi đều bị quật ngã hết cả!”“Tôi còn bị bọn chúng bắt ép phải xin lỗi, Lưu Tử Phong tôi chưa từng phải chịu đựng nỗi nhục nhã lớn tới vậy!”“Bây giờ ông lại nói chỉ muốn huỷ bỏ chuyện hợp tác với bọn chúng, não ông mọc dưới mông đấy à?”Cả phòng hội nghị đều lặng ngắt như tờ.Thật ra quá nửa những người đang ngồi ở đây đều là lãnh đạo cấp cao của công ty, Lưu Tử Phong chỉ là một nghệ sĩ theo hợp đồng, xét về cấp bậc thì họ đều cao hơn Lưu Tử Phong mấy bậc.Đặc biệt ông chủ của Thiên Vực còn là cổ đông lớn nhất, chủ tịch hội đồng quản trị, người sáng lập và nắm quyền trên thực tế của công ty này.Bề ngoài nhìn vào, một nghệ sĩ nhỏ bé như Lưu Tử Phong nói ra những lời này rõ ràng là tạo phản.Thế nhưng trên thực tế, đừng nói là đặt chân lên bàn, dù cho có chửi thẳng vào mặt người khác thì cũng chẳng có ai dám làm gì anh ta.Lý do rất đơn giản, khoản lợi nhuận mà công ty thu được từ trên người Lưu Tử Phong chiếm tới sáu mươi phần trăm lợi nhuận cả năm của công ty.Trời cao đất rộng, anh ta chính là cây hái tiền lớn nhất!“Vậy… theo cậu thì nên xử lý như thế nào?”Ông chủ Thiên Vực là một người đàn ông trung niên có lá gan rất lớn, bề ngoài trông có vẻ ngờ nghệch ngu ngơ, thế nhưng thực tế lại là một người cực kỳ thông minh. Bị một nghệ sĩ hợp đồng dưới trướng mình chỉ vào mũi mà mắng chửi, nếu như nói ông ta không tức giận thì chắc chắn là giả, thế nhưng giữa phẫn nộ và lợi ích thì ông ta vẫn lựa chọn cái thứ hai.Đối với một thương nhân thành công mà nói, lợi ích vĩnh viễn xếp ở vị trí đầu tiên.Trong mắt Lưu Tử Phong loé lên vẻ thâm độc, lạnh lùng nói: “Cứ để buổi biểu diễn của bọn chúng hoàn toàn đổ bể trước đã, sau đó tung ra vài tin xấu để phá huỷ hết luôn khu sản nghiệp đó!”
Chương 846
Tiếp đó anh ta lập tức triển khai mạnh mẽ một loạt các hành vi báo thù thâm độc!
Anh ta vừa mới xuống máy bay, thậm chí còn chẳng kịp ăn miếng cơm nào đã lập tức thông báo với người của công ty đợi mình ở phòng hội nghị.
Bốp!
Ông chủ công ty truyền thông Thiên Vực đập mạnh tay lên mặt bàn, phẫn nộ nói: “Quá đáng lắm rồi đấy, một tên tép riu ở Giang Bắc nhỏ bé mà cũng dám cưỡi lên trên đầu chúng ta, nếu không báo được thù thì tôi sẽ đi đầu xuống đất”.
Lưu Tử Phong là ngôi sao nổi tiếng nhất hiện nay, lại càng là báu vật của công ty, ngay cả ông chủ của công ty truyền thông Thiên Vực cũng phải nể mặt anh ta vài phần.
Mặc dù biết bình thường khi xảy ra chuyện giống như vậy, dùng đầu ngón chân cũng có thể đoán ra được chắc chắn là Lưu Tử Phong sai, thế nhưng loại chuyện này không thể nói lý lẽ, Lưu Tử Phong chính là lý lẽ, Thiên Vực chính là chân lý!
“Tôi tuyên bố, lập tức huỷ bỏ hợp đồng hợp tác giữa Thiên Vực với bọn họ, ngoài ra công bố công khai, sau này bất cứ nghệ sĩ nào của Thiên Vực cũng không được phép hợp tác với bọn họ, hơn nữa chuyện có liên quan đến người bị thương, chúng ta sẽ truy cứu tới cùng thông qua luật sư!”
Ông chủ Thiên Vực phẫn nộ nói.
“Ông đang nói nhảm đấy à?”
Đúng vào lúc này, gương mặt u ám của Lưu Tử Phong đột nhiên dần dần ngẩng lên.
Ông chủ Thiên Vực rõ ràng hơi hoài nghi: “Tử Phong, có vấn đề gì sao?”
“Ông hỏi tôi ư?”
Lưu Tử Phong bật cười lạnh lùng, sau đó đột nhiên đứng dậy đặt một chân lên trên mặt bàn, phẫn nộ nói: “Quản lý của tôi, bạn nhảy của tôi đều bị đánh trọng thương!”
“Còn cả trợ lý, thợ tạo hình, vệ sĩ của tôi đều bị quật ngã hết cả!”
“Tôi còn bị bọn chúng bắt ép phải xin lỗi, Lưu Tử Phong tôi chưa từng phải chịu đựng nỗi nhục nhã lớn tới vậy!”
“Bây giờ ông lại nói chỉ muốn huỷ bỏ chuyện hợp tác với bọn chúng, não ông mọc dưới mông đấy à?”
Cả phòng hội nghị đều lặng ngắt như tờ.
Thật ra quá nửa những người đang ngồi ở đây đều là lãnh đạo cấp cao của công ty, Lưu Tử Phong chỉ là một nghệ sĩ theo hợp đồng, xét về cấp bậc thì họ đều cao hơn Lưu Tử Phong mấy bậc.
Đặc biệt ông chủ của Thiên Vực còn là cổ đông lớn nhất, chủ tịch hội đồng quản trị, người sáng lập và nắm quyền trên thực tế của công ty này.
Bề ngoài nhìn vào, một nghệ sĩ nhỏ bé như Lưu Tử Phong nói ra những lời này rõ ràng là tạo phản.
Thế nhưng trên thực tế, đừng nói là đặt chân lên bàn, dù cho có chửi thẳng vào mặt người khác thì cũng chẳng có ai dám làm gì anh ta.
Lý do rất đơn giản, khoản lợi nhuận mà công ty thu được từ trên người Lưu Tử Phong chiếm tới sáu mươi phần trăm lợi nhuận cả năm của công ty.
Trời cao đất rộng, anh ta chính là cây hái tiền lớn nhất!
“Vậy… theo cậu thì nên xử lý như thế nào?”
Ông chủ Thiên Vực là một người đàn ông trung niên có lá gan rất lớn, bề ngoài trông có vẻ ngờ nghệch ngu ngơ, thế nhưng thực tế lại là một người cực kỳ thông minh.
Bị một nghệ sĩ hợp đồng dưới trướng mình chỉ vào mũi mà mắng chửi, nếu như nói ông ta không tức giận thì chắc chắn là giả, thế nhưng giữa phẫn nộ và lợi ích thì ông ta vẫn lựa chọn cái thứ hai.
Đối với một thương nhân thành công mà nói, lợi ích vĩnh viễn xếp ở vị trí đầu tiên.
Trong mắt Lưu Tử Phong loé lên vẻ thâm độc, lạnh lùng nói: “Cứ để buổi biểu diễn của bọn chúng hoàn toàn đổ bể trước đã, sau đó tung ra vài tin xấu để phá huỷ hết luôn khu sản nghiệp đó!”
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 846Tiếp đó anh ta lập tức triển khai mạnh mẽ một loạt các hành vi báo thù thâm độc!Anh ta vừa mới xuống máy bay, thậm chí còn chẳng kịp ăn miếng cơm nào đã lập tức thông báo với người của công ty đợi mình ở phòng hội nghị.Bốp!Ông chủ công ty truyền thông Thiên Vực đập mạnh tay lên mặt bàn, phẫn nộ nói: “Quá đáng lắm rồi đấy, một tên tép riu ở Giang Bắc nhỏ bé mà cũng dám cưỡi lên trên đầu chúng ta, nếu không báo được thù thì tôi sẽ đi đầu xuống đất”.Lưu Tử Phong là ngôi sao nổi tiếng nhất hiện nay, lại càng là báu vật của công ty, ngay cả ông chủ của công ty truyền thông Thiên Vực cũng phải nể mặt anh ta vài phần.Mặc dù biết bình thường khi xảy ra chuyện giống như vậy, dùng đầu ngón chân cũng có thể đoán ra được chắc chắn là Lưu Tử Phong sai, thế nhưng loại chuyện này không thể nói lý lẽ, Lưu Tử Phong chính là lý lẽ, Thiên Vực chính là chân lý!“Tôi tuyên bố, lập tức huỷ bỏ hợp đồng hợp tác giữa Thiên Vực với bọn họ, ngoài ra công bố công khai, sau này bất cứ nghệ sĩ nào của Thiên Vực cũng không được phép hợp tác với bọn họ, hơn nữa chuyện có liên quan đến người bị thương, chúng ta sẽ truy cứu tới cùng thông qua luật sư!”Ông chủ Thiên Vực phẫn nộ nói.“Ông đang nói nhảm đấy à?”Đúng vào lúc này, gương mặt u ám của Lưu Tử Phong đột nhiên dần dần ngẩng lên.Ông chủ Thiên Vực rõ ràng hơi hoài nghi: “Tử Phong, có vấn đề gì sao?”“Ông hỏi tôi ư?”Lưu Tử Phong bật cười lạnh lùng, sau đó đột nhiên đứng dậy đặt một chân lên trên mặt bàn, phẫn nộ nói: “Quản lý của tôi, bạn nhảy của tôi đều bị đánh trọng thương!”“Còn cả trợ lý, thợ tạo hình, vệ sĩ của tôi đều bị quật ngã hết cả!”“Tôi còn bị bọn chúng bắt ép phải xin lỗi, Lưu Tử Phong tôi chưa từng phải chịu đựng nỗi nhục nhã lớn tới vậy!”“Bây giờ ông lại nói chỉ muốn huỷ bỏ chuyện hợp tác với bọn chúng, não ông mọc dưới mông đấy à?”Cả phòng hội nghị đều lặng ngắt như tờ.Thật ra quá nửa những người đang ngồi ở đây đều là lãnh đạo cấp cao của công ty, Lưu Tử Phong chỉ là một nghệ sĩ theo hợp đồng, xét về cấp bậc thì họ đều cao hơn Lưu Tử Phong mấy bậc.Đặc biệt ông chủ của Thiên Vực còn là cổ đông lớn nhất, chủ tịch hội đồng quản trị, người sáng lập và nắm quyền trên thực tế của công ty này.Bề ngoài nhìn vào, một nghệ sĩ nhỏ bé như Lưu Tử Phong nói ra những lời này rõ ràng là tạo phản.Thế nhưng trên thực tế, đừng nói là đặt chân lên bàn, dù cho có chửi thẳng vào mặt người khác thì cũng chẳng có ai dám làm gì anh ta.Lý do rất đơn giản, khoản lợi nhuận mà công ty thu được từ trên người Lưu Tử Phong chiếm tới sáu mươi phần trăm lợi nhuận cả năm của công ty.Trời cao đất rộng, anh ta chính là cây hái tiền lớn nhất!“Vậy… theo cậu thì nên xử lý như thế nào?”Ông chủ Thiên Vực là một người đàn ông trung niên có lá gan rất lớn, bề ngoài trông có vẻ ngờ nghệch ngu ngơ, thế nhưng thực tế lại là một người cực kỳ thông minh. Bị một nghệ sĩ hợp đồng dưới trướng mình chỉ vào mũi mà mắng chửi, nếu như nói ông ta không tức giận thì chắc chắn là giả, thế nhưng giữa phẫn nộ và lợi ích thì ông ta vẫn lựa chọn cái thứ hai.Đối với một thương nhân thành công mà nói, lợi ích vĩnh viễn xếp ở vị trí đầu tiên.Trong mắt Lưu Tử Phong loé lên vẻ thâm độc, lạnh lùng nói: “Cứ để buổi biểu diễn của bọn chúng hoàn toàn đổ bể trước đã, sau đó tung ra vài tin xấu để phá huỷ hết luôn khu sản nghiệp đó!”