“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 856
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 856Nhà họ Diệp cũng là tự chuốc họa vào thân, nguyên nhân khiến bọn họ tàn nhẫn dồn Diệp Vĩnh khang vào đường chết rất đơn giản, đó là muốn để người em họ nhỏ hơn Diệp Vĩnh Khang ba tuổi có thể thuận lợi thừa kế mọi thứ lẽ ra phải thuộc về Diệp Vĩnh Khang.Nhưng chỉ vài năm sau khi bọn họ “xử lý” Diệp Vĩnh Khang, bệnh cũ của người em họ kia lại đột ngột tái phát.Chỉ có tủy xương của Diệp Vĩnh Khang mới có thể ngăn chặn được căn bệnh quái ác đó.Sau đó không biết từ đâu bọn họ thăm dò được tin Diệp Vĩnh Khang vẫn chưa chết, nên vui mừng như điên đi tìm người.Đáng tiếc là Diệp Vĩnh Khang bây giờ đã không còn là cậu bé để mặc bọn họ chèn ép năm đó nữa.Mà anh đã là một cường giả mạnh mẽ, dù có trăm nhà họ Diệp thì cũng không trói bắt nổi.Cho nên lần trước kết cục của bọn họ vô cùng thê thảm, người bọn họ phái đến đều bị Diệp Vĩnh Khang giết sạch.Nếu không phải Diệp Vĩnh Khang nể tình quan hệ huyết thống thì nhà họ Diệp đã biến mất khỏi thế giới này từ lâu.“Vĩnh khang, dù sao Diệp Vĩnh Phong cũng là em họ của cháu, cháu không thể trơ mắt nhìn nó mỗi ngày nằm trên giường bệnh chết dần chết mòn được”.“Hơn nữa, chuyện này cũng không đòi hỏi cháu quá nhiều, chỉ cần rút một phần tủy xương là được”.“Những chuyện xảy ra lúc trước đều đã qua rồi, chúng ta đều là người một nhà, có chuyện gì cứ để nó qua đi là được”.“Mấy năm nay lão phu nhân luôn nghĩ về cháu, thường xuyên nói bà ấy có lỗi với cháu”.Lão phu nhân còn nói nếu bây giờ cháu chịu trở về thì mọi người vẫn sẽ là người một nhà, chuyện cũ bỏ qua hết”.Diệp Vĩnh Khang nghe xong những lời này, đột nhiên thấy rất buồn cười.“Chuyện cũ bỏ qua hết sao?”Diệp Vĩnh Khang cười lớn: “Diệp Văn Sơn, não của ông và bà già kia bị lừa đá à?”“Lúc trước các người đánh gãy chân tôi, nhét vào bao tải ném xuống sông, nếu không phải tôi mệnh lớn thì có lẽ bây giờ xương cốt cũng chẳng còn”.“Vậy mà bây giờ các người lại chạy đến đây nói rằng bỏ qua hết chuyện cũ sao?”“Tôi nói rồi, tôi không còn quan hệ gì đến nhà họ Diệp nữa, sống chết của nhà họ Diệp cũng không liên quan gì đến tôi”.“Tôi có thể nể tình huyết thống, không tính toán chuyện trước đây, nhưng với điều kiện là các người đừng động chọc giận tôi”.“Lần trước tôi đã nói rõ ràng rồi, nếu như các người coi lời tôi nói là gió thoảng bên tai, cố tình đến quấy rầy tôi, thì tôi cũng sẽ hoan nghênh đón tiếp, chỉ là, đến người nào tôi sẽ giết người đó!”Khi nói đến hai câu cuối cùng, trong mắt Diệp Vĩnh Khang chợt lóe lên một tia sáng lạnh lùng hung ác!Diệp Văn Sơn chợt cảm cảm thấy tim mình co rút, một cảm giác ớn lạnh khó tả từ sau lưng dâng lên.Mặc dù nhà họ Diệp biết rất rõ rằng Diệp Vĩnh Khang đã không còn như xưa, nhưng bọn họ không hề biết Diệp Vĩnh Khang có sức mạnh thế nào.Đó là lý do vì sao lần này Diệp Văn Sơn quyết định đích thân ra tay. Ông ta tự tin rằng cho dù Diệp Vĩnh Khang trưởng thành bao nhiêu đi nữa, thì so với nhà họ Diệp, anh vẫn chỉ là con kiến mạnh hơn một chút mà thôi.Thấy mềm mỏng không có hiệu quả, sắc mặt Diệp Văn Sơn cũng dần tối sầm lại.
Chương 856
Nhà họ Diệp cũng là tự chuốc họa vào thân, nguyên nhân khiến bọn họ tàn nhẫn dồn Diệp Vĩnh khang vào đường chết rất đơn giản, đó là muốn để người em họ nhỏ hơn Diệp Vĩnh Khang ba tuổi có thể thuận lợi thừa kế mọi thứ lẽ ra phải thuộc về Diệp Vĩnh Khang.
Nhưng chỉ vài năm sau khi bọn họ “xử lý” Diệp Vĩnh Khang, bệnh cũ của người em họ kia lại đột ngột tái phát.
Chỉ có tủy xương của Diệp Vĩnh Khang mới có thể ngăn chặn được căn bệnh quái ác đó.
Sau đó không biết từ đâu bọn họ thăm dò được tin Diệp Vĩnh Khang vẫn chưa chết, nên vui mừng như điên đi tìm người.
Đáng tiếc là Diệp Vĩnh Khang bây giờ đã không còn là cậu bé để mặc bọn họ chèn ép năm đó nữa.
Mà anh đã là một cường giả mạnh mẽ, dù có trăm nhà họ Diệp thì cũng không trói bắt nổi.
Cho nên lần trước kết cục của bọn họ vô cùng thê thảm, người bọn họ phái đến đều bị Diệp Vĩnh Khang giết sạch.
Nếu không phải Diệp Vĩnh Khang nể tình quan hệ huyết thống thì nhà họ Diệp đã biến mất khỏi thế giới này từ lâu.
“Vĩnh khang, dù sao Diệp Vĩnh Phong cũng là em họ của cháu, cháu không thể trơ mắt nhìn nó mỗi ngày nằm trên giường bệnh chết dần chết mòn được”.
“Hơn nữa, chuyện này cũng không đòi hỏi cháu quá nhiều, chỉ cần rút một phần tủy xương là được”.
“Những chuyện xảy ra lúc trước đều đã qua rồi, chúng ta đều là người một nhà, có chuyện gì cứ để nó qua đi là được”.
“Mấy năm nay lão phu nhân luôn nghĩ về cháu, thường xuyên nói bà ấy có lỗi với cháu”.
Lão phu nhân còn nói nếu bây giờ cháu chịu trở về thì mọi người vẫn sẽ là người một nhà, chuyện cũ bỏ qua hết”.
Diệp Vĩnh Khang nghe xong những lời này, đột nhiên thấy rất buồn cười.
“Chuyện cũ bỏ qua hết sao?”
Diệp Vĩnh Khang cười lớn: “Diệp Văn Sơn, não của ông và bà già kia bị lừa đá à?”
“Lúc trước các người đánh gãy chân tôi, nhét vào bao tải ném xuống sông, nếu không phải tôi mệnh lớn thì có lẽ bây giờ xương cốt cũng chẳng còn”.
“Vậy mà bây giờ các người lại chạy đến đây nói rằng bỏ qua hết chuyện cũ sao?”
“Tôi nói rồi, tôi không còn quan hệ gì đến nhà họ Diệp nữa, sống chết của nhà họ Diệp cũng không liên quan gì đến tôi”.
“Tôi có thể nể tình huyết thống, không tính toán chuyện trước đây, nhưng với điều kiện là các người đừng động chọc giận tôi”.
“Lần trước tôi đã nói rõ ràng rồi, nếu như các người coi lời tôi nói là gió thoảng bên tai, cố tình đến quấy rầy tôi, thì tôi cũng sẽ hoan nghênh đón tiếp, chỉ là, đến người nào tôi sẽ giết người đó!”
Khi nói đến hai câu cuối cùng, trong mắt Diệp Vĩnh Khang chợt lóe lên một tia sáng lạnh lùng hung ác!
Diệp Văn Sơn chợt cảm cảm thấy tim mình co rút, một cảm giác ớn lạnh khó tả từ sau lưng dâng lên.
Mặc dù nhà họ Diệp biết rất rõ rằng Diệp Vĩnh Khang đã không còn như xưa, nhưng bọn họ không hề biết Diệp Vĩnh Khang có sức mạnh thế nào.
Đó là lý do vì sao lần này Diệp Văn Sơn quyết định đích thân ra tay. Ông ta tự tin rằng cho dù Diệp Vĩnh Khang trưởng thành bao nhiêu đi nữa, thì so với nhà họ Diệp, anh vẫn chỉ là con kiến mạnh hơn một chút mà thôi.
Thấy mềm mỏng không có hiệu quả, sắc mặt Diệp Văn Sơn cũng dần tối sầm lại.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 856Nhà họ Diệp cũng là tự chuốc họa vào thân, nguyên nhân khiến bọn họ tàn nhẫn dồn Diệp Vĩnh khang vào đường chết rất đơn giản, đó là muốn để người em họ nhỏ hơn Diệp Vĩnh Khang ba tuổi có thể thuận lợi thừa kế mọi thứ lẽ ra phải thuộc về Diệp Vĩnh Khang.Nhưng chỉ vài năm sau khi bọn họ “xử lý” Diệp Vĩnh Khang, bệnh cũ của người em họ kia lại đột ngột tái phát.Chỉ có tủy xương của Diệp Vĩnh Khang mới có thể ngăn chặn được căn bệnh quái ác đó.Sau đó không biết từ đâu bọn họ thăm dò được tin Diệp Vĩnh Khang vẫn chưa chết, nên vui mừng như điên đi tìm người.Đáng tiếc là Diệp Vĩnh Khang bây giờ đã không còn là cậu bé để mặc bọn họ chèn ép năm đó nữa.Mà anh đã là một cường giả mạnh mẽ, dù có trăm nhà họ Diệp thì cũng không trói bắt nổi.Cho nên lần trước kết cục của bọn họ vô cùng thê thảm, người bọn họ phái đến đều bị Diệp Vĩnh Khang giết sạch.Nếu không phải Diệp Vĩnh Khang nể tình quan hệ huyết thống thì nhà họ Diệp đã biến mất khỏi thế giới này từ lâu.“Vĩnh khang, dù sao Diệp Vĩnh Phong cũng là em họ của cháu, cháu không thể trơ mắt nhìn nó mỗi ngày nằm trên giường bệnh chết dần chết mòn được”.“Hơn nữa, chuyện này cũng không đòi hỏi cháu quá nhiều, chỉ cần rút một phần tủy xương là được”.“Những chuyện xảy ra lúc trước đều đã qua rồi, chúng ta đều là người một nhà, có chuyện gì cứ để nó qua đi là được”.“Mấy năm nay lão phu nhân luôn nghĩ về cháu, thường xuyên nói bà ấy có lỗi với cháu”.Lão phu nhân còn nói nếu bây giờ cháu chịu trở về thì mọi người vẫn sẽ là người một nhà, chuyện cũ bỏ qua hết”.Diệp Vĩnh Khang nghe xong những lời này, đột nhiên thấy rất buồn cười.“Chuyện cũ bỏ qua hết sao?”Diệp Vĩnh Khang cười lớn: “Diệp Văn Sơn, não của ông và bà già kia bị lừa đá à?”“Lúc trước các người đánh gãy chân tôi, nhét vào bao tải ném xuống sông, nếu không phải tôi mệnh lớn thì có lẽ bây giờ xương cốt cũng chẳng còn”.“Vậy mà bây giờ các người lại chạy đến đây nói rằng bỏ qua hết chuyện cũ sao?”“Tôi nói rồi, tôi không còn quan hệ gì đến nhà họ Diệp nữa, sống chết của nhà họ Diệp cũng không liên quan gì đến tôi”.“Tôi có thể nể tình huyết thống, không tính toán chuyện trước đây, nhưng với điều kiện là các người đừng động chọc giận tôi”.“Lần trước tôi đã nói rõ ràng rồi, nếu như các người coi lời tôi nói là gió thoảng bên tai, cố tình đến quấy rầy tôi, thì tôi cũng sẽ hoan nghênh đón tiếp, chỉ là, đến người nào tôi sẽ giết người đó!”Khi nói đến hai câu cuối cùng, trong mắt Diệp Vĩnh Khang chợt lóe lên một tia sáng lạnh lùng hung ác!Diệp Văn Sơn chợt cảm cảm thấy tim mình co rút, một cảm giác ớn lạnh khó tả từ sau lưng dâng lên.Mặc dù nhà họ Diệp biết rất rõ rằng Diệp Vĩnh Khang đã không còn như xưa, nhưng bọn họ không hề biết Diệp Vĩnh Khang có sức mạnh thế nào.Đó là lý do vì sao lần này Diệp Văn Sơn quyết định đích thân ra tay. Ông ta tự tin rằng cho dù Diệp Vĩnh Khang trưởng thành bao nhiêu đi nữa, thì so với nhà họ Diệp, anh vẫn chỉ là con kiến mạnh hơn một chút mà thôi.Thấy mềm mỏng không có hiệu quả, sắc mặt Diệp Văn Sơn cũng dần tối sầm lại.