Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 877

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 877Mọi thứ đã sẵn sàng.“Cô Triệu, đây là kịch bản, có cần đọc lại lần nữa không?”Quách Thụy Hoa mỉm cười, cúi đầu khom lưng đưa kịch bản cho Triệu Nhã Lan.“Phiền phức, một người dẫn chương trình như tôi mà cần kịch bản sao? Mau đem đi đi, đừng cản trở tôi!”Triệu Nhã Lan sốt ruột hét lên, rồi tiếp tục nhắm mắt nghiền ngẫm kịch bản có sẵn trong đầu.Quách Thụy Hoa ở bên cạnh cũng không tức giận, ngược lại trong lòng nhẹ nhõm gật đầu.Mặc dù nhân phẩm của Triệu Nhã Lan hơi kém một chút, và sự nổi tiếng của cô ta cũng có một phần do may mắn, nhưng phần lớn là dựa vào sự chuyên nghiệp của cô ta.Bất kể khả năng ứng biến, tài hùng biện, hình tượng hay khí chất, cô ta hoàn toàn vượt trội trong giới dẫn chương trình.Hơn nữa, cô ta không bao giờ sử dụng kịch bản để dẫn chương trình, mỗi chương trình đều có kịch bản sẵn trong đầu, sau đó sắp xếp để làm chủ sân khấu, điều này không khỏi làm người ta khâm phục.“Chị Triệu”.Lúc này, trợ lý của Triệu Nhã Lan liền vội vàng đi tới, đanh mặt thì thầm vào tai Triệu Nhã Lan vài câu.Triệu Nhã Lan sau khi nghe xong sửng sốt, sau đó đột nhiên mở to hai mắt, kích động nói: “Lời em nói là thật sao!”Cô trợ lý nhẹ gật đầu chắc chắn, Triệu Nhã Lan cao hứng đến mức ngay cả hô hấp cũng bắt đầu trở nên gấp gáp: “Đây là sự thật sao, chị đang nằm mơ sao, hahahahaha!”Quách Thụy Hoa ở một bên bối rối, nghi ngờ nói: “Cô Triệu, cô …”Triệu Nhã Lan hưng phấn hồi lâu, đến khi cảm xúc dịu đi một chút, đột nhiên quay đầu lại cười với Quách Thụy Hoa: “Sếp Quách, ông đã hứa sẽ cho tôi năm triệu, tôi không lấy nữa”.“Hả? Không lấy nữa?”Trán Quách Thụy Hoa đầy dấu chấm hỏi, Triệu Nhã Lan nổi tiếng tham lam, sao đột nhiên lại nói không lấy nữa?Mặt trời mọc đằng tây à?Triệu Nhã Lan mỉm cười và gật đầu: “Hơn nữa, tôi cũng sẽ hoàn trả lại toàn bộ thù lao của buổi diễn này”.Quách Thụy Hoa sửng sốt, một dự cảm xấu đột nhiên dâng lên trong lòng, cau mày nói: “Cô Triệu, cô có ý gì!”“Ý của tôi rất đơn giản”.Triệu Nhã Lan vươn tay ra đưa túi cho trợ lý bên cạnh, sau đó kiêu ngạo nói: “Bà cô đây đột nhiên đau bụng, không thể dẫn tiếp được nữa, các người tự tính kế khác đi, chào nhé”.Sau khi nói xong, cô ta ưỡn ngực bước ra ngoài, ngâm nga một bài hát trên đôi giày cao gót.Sắc mặt Quách Thụy Hoa đanh lại, lớn tiếng nói: “Cô Triệu, cô làm như vậy là vi phạm hợp đồng”.“Ha ha ha, đúng vậy, thế mấy người cứ kiện tôi thoải mái, nhưng dẫn chương trình ngày hôm nay tôi nhất định không làm đâu, bởi vì tôi đau bụng, ha ha ha!”Triệu Nhã Lan phá lên cười một cách quá quắt, sau đó tiếp tục bước ra ngoài mà không ngoảnh đầu nhìn lại.Trong trường hợp bình thường, lúc này nếu như vi phạm hợp đồng thì sẽ phải bồi thường một khoản tiền vô cùng lớn.Vì vậy vừa rồi khi Diệp Vĩnh Khang tức giận đối với cô ta, trong lòng cô ta dù có cáu thế nào cũng đều phải nhịn.

Chương 877

Mọi thứ đã sẵn sàng.

“Cô Triệu, đây là kịch bản, có cần đọc lại lần nữa không?”

Quách Thụy Hoa mỉm cười, cúi đầu khom lưng đưa kịch bản cho Triệu Nhã Lan.

“Phiền phức, một người dẫn chương trình như tôi mà cần kịch bản sao? Mau đem đi đi, đừng cản trở tôi!”

Triệu Nhã Lan sốt ruột hét lên, rồi tiếp tục nhắm mắt nghiền ngẫm kịch bản có sẵn trong đầu.

Quách Thụy Hoa ở bên cạnh cũng không tức giận, ngược lại trong lòng nhẹ nhõm gật đầu.

Mặc dù nhân phẩm của Triệu Nhã Lan hơi kém một chút, và sự nổi tiếng của cô ta cũng có một phần do may mắn, nhưng phần lớn là dựa vào sự chuyên nghiệp của cô ta.

Bất kể khả năng ứng biến, tài hùng biện, hình tượng hay khí chất, cô ta hoàn toàn vượt trội trong giới dẫn chương trình.

Hơn nữa, cô ta không bao giờ sử dụng kịch bản để dẫn chương trình, mỗi chương trình đều có kịch bản sẵn trong đầu, sau đó sắp xếp để làm chủ sân khấu, điều này không khỏi làm người ta khâm phục.

“Chị Triệu”.

Lúc này, trợ lý của Triệu Nhã Lan liền vội vàng đi tới, đanh mặt thì thầm vào tai Triệu Nhã Lan vài câu.

Triệu Nhã Lan sau khi nghe xong sửng sốt, sau đó đột nhiên mở to hai mắt, kích động nói: “Lời em nói là thật sao!”

Cô trợ lý nhẹ gật đầu chắc chắn, Triệu Nhã Lan cao hứng đến mức ngay cả hô hấp cũng bắt đầu trở nên gấp gáp: “Đây là sự thật sao, chị đang nằm mơ sao, hahahahaha!”

Quách Thụy Hoa ở một bên bối rối, nghi ngờ nói: “Cô Triệu, cô …”

Triệu Nhã Lan hưng phấn hồi lâu, đến khi cảm xúc dịu đi một chút, đột nhiên quay đầu lại cười với Quách Thụy Hoa: “Sếp Quách, ông đã hứa sẽ cho tôi năm triệu, tôi không lấy nữa”.

“Hả? Không lấy nữa?”

Trán Quách Thụy Hoa đầy dấu chấm hỏi, Triệu Nhã Lan nổi tiếng tham lam, sao đột nhiên lại nói không lấy nữa?

Mặt trời mọc đằng tây à?

Triệu Nhã Lan mỉm cười và gật đầu: “Hơn nữa, tôi cũng sẽ hoàn trả lại toàn bộ thù lao của buổi diễn này”.

Quách Thụy Hoa sửng sốt, một dự cảm xấu đột nhiên dâng lên trong lòng, cau mày nói: “Cô Triệu, cô có ý gì!”

“Ý của tôi rất đơn giản”.

Triệu Nhã Lan vươn tay ra đưa túi cho trợ lý bên cạnh, sau đó kiêu ngạo nói: “Bà cô đây đột nhiên đau bụng, không thể dẫn tiếp được nữa, các người tự tính kế khác đi, chào nhé”.

Sau khi nói xong, cô ta ưỡn ngực bước ra ngoài, ngâm nga một bài hát trên đôi giày cao gót.

Sắc mặt Quách Thụy Hoa đanh lại, lớn tiếng nói: “Cô Triệu, cô làm như vậy là vi phạm hợp đồng”.

“Ha ha ha, đúng vậy, thế mấy người cứ kiện tôi thoải mái, nhưng dẫn chương trình ngày hôm nay tôi nhất định không làm đâu, bởi vì tôi đau bụng, ha ha ha!”

Triệu Nhã Lan phá lên cười một cách quá quắt, sau đó tiếp tục bước ra ngoài mà không ngoảnh đầu nhìn lại.

Trong trường hợp bình thường, lúc này nếu như vi phạm hợp đồng thì sẽ phải bồi thường một khoản tiền vô cùng lớn.

Vì vậy vừa rồi khi Diệp Vĩnh Khang tức giận đối với cô ta, trong lòng cô ta dù có cáu thế nào cũng đều phải nhịn.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 877Mọi thứ đã sẵn sàng.“Cô Triệu, đây là kịch bản, có cần đọc lại lần nữa không?”Quách Thụy Hoa mỉm cười, cúi đầu khom lưng đưa kịch bản cho Triệu Nhã Lan.“Phiền phức, một người dẫn chương trình như tôi mà cần kịch bản sao? Mau đem đi đi, đừng cản trở tôi!”Triệu Nhã Lan sốt ruột hét lên, rồi tiếp tục nhắm mắt nghiền ngẫm kịch bản có sẵn trong đầu.Quách Thụy Hoa ở bên cạnh cũng không tức giận, ngược lại trong lòng nhẹ nhõm gật đầu.Mặc dù nhân phẩm của Triệu Nhã Lan hơi kém một chút, và sự nổi tiếng của cô ta cũng có một phần do may mắn, nhưng phần lớn là dựa vào sự chuyên nghiệp của cô ta.Bất kể khả năng ứng biến, tài hùng biện, hình tượng hay khí chất, cô ta hoàn toàn vượt trội trong giới dẫn chương trình.Hơn nữa, cô ta không bao giờ sử dụng kịch bản để dẫn chương trình, mỗi chương trình đều có kịch bản sẵn trong đầu, sau đó sắp xếp để làm chủ sân khấu, điều này không khỏi làm người ta khâm phục.“Chị Triệu”.Lúc này, trợ lý của Triệu Nhã Lan liền vội vàng đi tới, đanh mặt thì thầm vào tai Triệu Nhã Lan vài câu.Triệu Nhã Lan sau khi nghe xong sửng sốt, sau đó đột nhiên mở to hai mắt, kích động nói: “Lời em nói là thật sao!”Cô trợ lý nhẹ gật đầu chắc chắn, Triệu Nhã Lan cao hứng đến mức ngay cả hô hấp cũng bắt đầu trở nên gấp gáp: “Đây là sự thật sao, chị đang nằm mơ sao, hahahahaha!”Quách Thụy Hoa ở một bên bối rối, nghi ngờ nói: “Cô Triệu, cô …”Triệu Nhã Lan hưng phấn hồi lâu, đến khi cảm xúc dịu đi một chút, đột nhiên quay đầu lại cười với Quách Thụy Hoa: “Sếp Quách, ông đã hứa sẽ cho tôi năm triệu, tôi không lấy nữa”.“Hả? Không lấy nữa?”Trán Quách Thụy Hoa đầy dấu chấm hỏi, Triệu Nhã Lan nổi tiếng tham lam, sao đột nhiên lại nói không lấy nữa?Mặt trời mọc đằng tây à?Triệu Nhã Lan mỉm cười và gật đầu: “Hơn nữa, tôi cũng sẽ hoàn trả lại toàn bộ thù lao của buổi diễn này”.Quách Thụy Hoa sửng sốt, một dự cảm xấu đột nhiên dâng lên trong lòng, cau mày nói: “Cô Triệu, cô có ý gì!”“Ý của tôi rất đơn giản”.Triệu Nhã Lan vươn tay ra đưa túi cho trợ lý bên cạnh, sau đó kiêu ngạo nói: “Bà cô đây đột nhiên đau bụng, không thể dẫn tiếp được nữa, các người tự tính kế khác đi, chào nhé”.Sau khi nói xong, cô ta ưỡn ngực bước ra ngoài, ngâm nga một bài hát trên đôi giày cao gót.Sắc mặt Quách Thụy Hoa đanh lại, lớn tiếng nói: “Cô Triệu, cô làm như vậy là vi phạm hợp đồng”.“Ha ha ha, đúng vậy, thế mấy người cứ kiện tôi thoải mái, nhưng dẫn chương trình ngày hôm nay tôi nhất định không làm đâu, bởi vì tôi đau bụng, ha ha ha!”Triệu Nhã Lan phá lên cười một cách quá quắt, sau đó tiếp tục bước ra ngoài mà không ngoảnh đầu nhìn lại.Trong trường hợp bình thường, lúc này nếu như vi phạm hợp đồng thì sẽ phải bồi thường một khoản tiền vô cùng lớn.Vì vậy vừa rồi khi Diệp Vĩnh Khang tức giận đối với cô ta, trong lòng cô ta dù có cáu thế nào cũng đều phải nhịn.

Chương 877