Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 904

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 904Vụ án mạng xảy ra đêm qua, thi thể đã được gửi đến văn phòng pháp y để khám nghiệm tử thi, hiện trường chỉ còn lại hình vẽ người chết nằm trên mặt đất bằng phấn trắng.“Khám nghiệm của cơ quan pháp y cho thấy viên đạn bắn xuyên vào thái dương nạn nhân bằng một đường đạn song song”.“Nhưng thông qua camera, không phát hiện ra người khả nghi, hơn nữa những khu vực xung quanh đều thông thoáng, hoàn toàn không có nơi nào để ẩn nấp”.Lý Thanh Từ quan sát xung quanh, cau mày giới thiệu tình hình chung.“Một đường đạn song song?”Hai tay Diệp Vĩnh Khang khẽ chống cằm, trầm ngâm một lúc sau mới bắt đầu quan sát xung quanh, cuối cùng ánh mắt dừng trên sân thượng của một tòa nhà cách đó khoảng ba nghìn mét.“Viên đạn bay tới từ hướng này sao?”Diệp Vĩnh Khang chỉ về hướng của tòa nhà.“Sao anh biết được?”Lý Thanh Từ nghi ngờ hỏi, vừa rồi cô ấy không nói rõ cho Diệp Vĩnh Khang biết viên đạn bay từ hướng nào tới.“Vậy thì đúng rồi, đi theo tôi!”Diệp Vĩnh Khang dẫn Lý Thanh Từ đi thẳng về phía tòa nhà.“Anh dẫn tôi đi đâu?”Lý Thanh Từ ở phía sau lưng hỏi.“Tới chỗ hung thủ nổ súng!”Diệp Vĩnh Khang nói xong cũng không quay lại, Lý Thanh Từ vừa mở miệng, đang định tiếp tục hỏi gì đó, nhưng lại nghe được Diệp Vĩnh Khang nói: “Đến nơi rồi sẽ biết, bây giờ nói nữa cũng không có ích lợi gì!”“Anh…”Đây là lần đầu tiên Lý Thanh Từ bị người ta trách móc như vậy, trên mặt hiện lên vẻ phẫn nộ, nhưng bước chân vẫn nhanh chóng theo Diệp Vĩnh Khang đi về phía trước.Diệp Vĩnh Khang đi phía trước trong mắt lóe lên ý đùa giỡn, thầm nghĩ không phải cô thích nói chuyện như vậy sao? Cứ như không ai biết không bằng.Tòa nhà này cao hơn ba trăm mét và là tòa nhà cao thứ hai ở Giang Bắc.Cả hai đi thang máy lên tận sân thượng.“Anh đưa tôi đến đây làm gì?”Vẻ mặt Lý Thanh Từ khó hiểu hỏi.Diệp Vĩnh Khang đi tới mép sân thượng mà không nói lời nào.“Này, anh làm gì vậy, nguy hiểm!”Lý Thanh Từ sợ tới mức vội vàng đi tới túm lấy Diệp Vĩnh Khang: “Anh điên rồi à sân thượng này không có lan can bảo vệ, anh muốn ngã xuống sao?”Diệp Vĩnh Khang quay đầu cười nói: “Hoá ra cô lại quan tâm tôi như thế cơ đấy”.“Anh…”Lý Thanh Từ đang định cãi lại, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên bình thản cười nói: “Hung thủ còn không sợ rơi xuống dưới, cô còn sợ cái gì?”Lý Thanh Từ ngẩn ra: “Hung thủ?”

Chương 904

Vụ án mạng xảy ra đêm qua, thi thể đã được gửi đến văn phòng pháp y để khám nghiệm tử thi, hiện trường chỉ còn lại hình vẽ người chết nằm trên mặt đất bằng phấn trắng.

“Khám nghiệm của cơ quan pháp y cho thấy viên đạn bắn xuyên vào thái dương nạn nhân bằng một đường đạn song song”.

“Nhưng thông qua camera, không phát hiện ra người khả nghi, hơn nữa những khu vực xung quanh đều thông thoáng, hoàn toàn không có nơi nào để ẩn nấp”.

Lý Thanh Từ quan sát xung quanh, cau mày giới thiệu tình hình chung.

“Một đường đạn song song?”

Hai tay Diệp Vĩnh Khang khẽ chống cằm, trầm ngâm một lúc sau mới bắt đầu quan sát xung quanh, cuối cùng ánh mắt dừng trên sân thượng của một tòa nhà cách đó khoảng ba nghìn mét.

“Viên đạn bay tới từ hướng này sao?”

Diệp Vĩnh Khang chỉ về hướng của tòa nhà.

“Sao anh biết được?”

Lý Thanh Từ nghi ngờ hỏi, vừa rồi cô ấy không nói rõ cho Diệp Vĩnh Khang biết viên đạn bay từ hướng nào tới.

“Vậy thì đúng rồi, đi theo tôi!”

Diệp Vĩnh Khang dẫn Lý Thanh Từ đi thẳng về phía tòa nhà.

“Anh dẫn tôi đi đâu?”

Lý Thanh Từ ở phía sau lưng hỏi.

“Tới chỗ hung thủ nổ súng!”

Diệp Vĩnh Khang nói xong cũng không quay lại, Lý Thanh Từ vừa mở miệng, đang định tiếp tục hỏi gì đó, nhưng lại nghe được Diệp Vĩnh Khang nói: “Đến nơi rồi sẽ biết, bây giờ nói nữa cũng không có ích lợi gì!”

“Anh…”

Đây là lần đầu tiên Lý Thanh Từ bị người ta trách móc như vậy, trên mặt hiện lên vẻ phẫn nộ, nhưng bước chân vẫn nhanh chóng theo Diệp Vĩnh Khang đi về phía trước.

Diệp Vĩnh Khang đi phía trước trong mắt lóe lên ý đùa giỡn, thầm nghĩ không phải cô thích nói chuyện như vậy sao? Cứ như không ai biết không bằng.

Tòa nhà này cao hơn ba trăm mét và là tòa nhà cao thứ hai ở Giang Bắc.

Cả hai đi thang máy lên tận sân thượng.

“Anh đưa tôi đến đây làm gì?”

Vẻ mặt Lý Thanh Từ khó hiểu hỏi.

Diệp Vĩnh Khang đi tới mép sân thượng mà không nói lời nào.

“Này, anh làm gì vậy, nguy hiểm!”

Lý Thanh Từ sợ tới mức vội vàng đi tới túm lấy Diệp Vĩnh Khang: “Anh điên rồi à sân thượng này không có lan can bảo vệ, anh muốn ngã xuống sao?”

Diệp Vĩnh Khang quay đầu cười nói: “Hoá ra cô lại quan tâm tôi như thế cơ đấy”.

“Anh…”

Lý Thanh Từ đang định cãi lại, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên bình thản cười nói: “Hung thủ còn không sợ rơi xuống dưới, cô còn sợ cái gì?”

Lý Thanh Từ ngẩn ra: “Hung thủ?”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 904Vụ án mạng xảy ra đêm qua, thi thể đã được gửi đến văn phòng pháp y để khám nghiệm tử thi, hiện trường chỉ còn lại hình vẽ người chết nằm trên mặt đất bằng phấn trắng.“Khám nghiệm của cơ quan pháp y cho thấy viên đạn bắn xuyên vào thái dương nạn nhân bằng một đường đạn song song”.“Nhưng thông qua camera, không phát hiện ra người khả nghi, hơn nữa những khu vực xung quanh đều thông thoáng, hoàn toàn không có nơi nào để ẩn nấp”.Lý Thanh Từ quan sát xung quanh, cau mày giới thiệu tình hình chung.“Một đường đạn song song?”Hai tay Diệp Vĩnh Khang khẽ chống cằm, trầm ngâm một lúc sau mới bắt đầu quan sát xung quanh, cuối cùng ánh mắt dừng trên sân thượng của một tòa nhà cách đó khoảng ba nghìn mét.“Viên đạn bay tới từ hướng này sao?”Diệp Vĩnh Khang chỉ về hướng của tòa nhà.“Sao anh biết được?”Lý Thanh Từ nghi ngờ hỏi, vừa rồi cô ấy không nói rõ cho Diệp Vĩnh Khang biết viên đạn bay từ hướng nào tới.“Vậy thì đúng rồi, đi theo tôi!”Diệp Vĩnh Khang dẫn Lý Thanh Từ đi thẳng về phía tòa nhà.“Anh dẫn tôi đi đâu?”Lý Thanh Từ ở phía sau lưng hỏi.“Tới chỗ hung thủ nổ súng!”Diệp Vĩnh Khang nói xong cũng không quay lại, Lý Thanh Từ vừa mở miệng, đang định tiếp tục hỏi gì đó, nhưng lại nghe được Diệp Vĩnh Khang nói: “Đến nơi rồi sẽ biết, bây giờ nói nữa cũng không có ích lợi gì!”“Anh…”Đây là lần đầu tiên Lý Thanh Từ bị người ta trách móc như vậy, trên mặt hiện lên vẻ phẫn nộ, nhưng bước chân vẫn nhanh chóng theo Diệp Vĩnh Khang đi về phía trước.Diệp Vĩnh Khang đi phía trước trong mắt lóe lên ý đùa giỡn, thầm nghĩ không phải cô thích nói chuyện như vậy sao? Cứ như không ai biết không bằng.Tòa nhà này cao hơn ba trăm mét và là tòa nhà cao thứ hai ở Giang Bắc.Cả hai đi thang máy lên tận sân thượng.“Anh đưa tôi đến đây làm gì?”Vẻ mặt Lý Thanh Từ khó hiểu hỏi.Diệp Vĩnh Khang đi tới mép sân thượng mà không nói lời nào.“Này, anh làm gì vậy, nguy hiểm!”Lý Thanh Từ sợ tới mức vội vàng đi tới túm lấy Diệp Vĩnh Khang: “Anh điên rồi à sân thượng này không có lan can bảo vệ, anh muốn ngã xuống sao?”Diệp Vĩnh Khang quay đầu cười nói: “Hoá ra cô lại quan tâm tôi như thế cơ đấy”.“Anh…”Lý Thanh Từ đang định cãi lại, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên bình thản cười nói: “Hung thủ còn không sợ rơi xuống dưới, cô còn sợ cái gì?”Lý Thanh Từ ngẩn ra: “Hung thủ?”

Chương 904