“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 911
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 911“Đội trưởng Lý, đây là tổ chuyên án. Rất nhiều thông tin đều được bảo mật. Tùy ý đem người ngoài đến tham gia như này e là không hợp quy định”.Là đội trưởng của đội tuần tra đặc biệt, Tiêu Chấn cau mày không vui.Lý Thanh Từ cũng đáp lại một cách không hề khách khí: “Hoàn cảnh đặc biệt, phải được xử lý đặc biệt, quy tắc là thứ chết, người là thứ sống. Nếu chúng ta có thể tìm thấy những tia thuốc súng bắn tung tóe kia, thì tôi cần gì mang anh ấy đến!”“Cô………”Tiêu Chấn nghiến răng tức giận, những lời của Lý Thanh Từ thực ra đang chửi ông ta là đồ vô dụng.“Được rồi, đừng cãi nhau nữa!”Tổ trưởng tổ chuyên án nhanh chóng giơ tay ngăn cản cuộc cãi vã giữa hai người.Mỗi khi hai người ở cạnh nhau, liền lờ mờ thể hiện rõ sự đối đầu với nhau.Nguyên nhân là một vụ bắt con tin cách đây hai năm, Lý Thanh Từ cho rằng đánh vào tâm lý là tốt nhất, dùng lời nói và các phương pháp khác để xoa dịu tên xã hội đen, sau đó chờ cơ hội ra tay.Người bị bắt cóc là một đứa trẻ 5 tuổi, Lý Thanh Từ đã phải mất hơn hai giờ đồng hồ mới thuyết phục được tên cướp.Nhưng đúng lúc này, Tiêu Chấn đột ngột ra lệnh cho người bắn tỉa, một phát súng đã làm nổ tung đầu tên cướp.Mặc dù con tin không bị thương, nhưng do tận mắt chứng kiến cảnh tượng khủng khiếp này, nên giờ đứa trẻ phải đi điều trị tâm lý, sống trong sự sợ hãi.Sau đó, Lý Thanh Từ đã cãi nhau lớn với Tiêu Chấn vì điều này, cho rằng ông ta không nên bắn vào thời điểm đó, mặc dù không làm con tin bị thương nhưng đã tạo cho đứa trẻ kia bóng ma tâm lý cả đời.Tuy nhiên, Tiêu Chấn nói rằng ông ta chỉ chịu trách nhiệm cho sự an toàn cá nhân của con tin, ông ta không làm điều gì sai trái. Đôi bên đều cố chấp với lý lẽ riêng của mình, đến tận bây giờ mâu thuẫn vẫn chưa được giải quyết.“Xin chào, tôi là Đỗ Duy Minh. Tôi hiện đang là tổ trưởng của tổ chuyên án kì này. Rất cảm ơn anh Diệp đã cung cấp manh mối và cũng chân thành mời anh Diệp tham gia thảo luận vụ án với chúng tôi”.Đỗ Duy Minh đứng dậy, nhiệt tình đưa tay về phía Diệp Vĩnh Khang.Với tư cách là tổ trưởng của đội điều tra tội phạm, ông ấy đương nhiên biết rằng việc cho phép người ngoài tham gia vào cuộc họp như vậy là hoàn toàn trái với kỷ luật.Nhưng ông ấy cũng biết tính cách của Lý Thanh Từ, nếu cô ấy đã chủ động đưa người này đến, chứng tỏ người này hẳn là có giá trị lớn.Các vấn đề đặc biệt phải được xử lý đặc biệt, miễn là vụ việc có thể được giải quyết, đôi khi đi ngược lại với quy tắc cũng không sao.Tiêu Chấn nhìn thấy Đỗ Duy Minh đã mở lời rồi, cũng không nói gì nữa, nhưng biểu hiện của ông ta lại đầy bất mãn và khinh thường.“Vĩnh Khang, anh nói cho mọi người nghe về những gì anh vừa phát hiện ra đi”.Lý Thanh Từ nói với Diệp Vĩnh Khang.Diệp Vĩnh Khang gật đầu nói: “Theo dấu vết hiện trường, có vài điểm thuốc súng được phân bố trong phạm vi rất nhỏ, có thể suy ra kẻ sát nhân là một cao thủ hàng đầu, có thể triệt tiêu độ giật của súng đến mức tối thiểu”.“Ngoài ra, khi vụ việc xảy ra hôm qua, gió to, hướng gió hỗn loạn, nhưng kẻ sát nhân vẫn có thể hoàn thành màn ám sát ở khoảng cách cực xa như vậy, cộng với dấu vết hiện trường đã được xử lý sạch sẽ, đủ cho thấy kẻ sát nhân là một kẻ giết người hàng đầu được đào tạo cực kỳ chuyên nghiệp!”
Chương 911
“Đội trưởng Lý, đây là tổ chuyên án. Rất nhiều thông tin đều được bảo mật. Tùy ý đem người ngoài đến tham gia như này e là không hợp quy định”.
Là đội trưởng của đội tuần tra đặc biệt, Tiêu Chấn cau mày không vui.
Lý Thanh Từ cũng đáp lại một cách không hề khách khí: “Hoàn cảnh đặc biệt, phải được xử lý đặc biệt, quy tắc là thứ chết, người là thứ sống. Nếu chúng ta có thể tìm thấy những tia thuốc súng bắn tung tóe kia, thì tôi cần gì mang anh ấy đến!”
“Cô………”
Tiêu Chấn nghiến răng tức giận, những lời của Lý Thanh Từ thực ra đang chửi ông ta là đồ vô dụng.
“Được rồi, đừng cãi nhau nữa!”
Tổ trưởng tổ chuyên án nhanh chóng giơ tay ngăn cản cuộc cãi vã giữa hai người.
Mỗi khi hai người ở cạnh nhau, liền lờ mờ thể hiện rõ sự đối đầu với nhau.
Nguyên nhân là một vụ bắt con tin cách đây hai năm, Lý Thanh Từ cho rằng đánh vào tâm lý là tốt nhất, dùng lời nói và các phương pháp khác để xoa dịu tên xã hội đen, sau đó chờ cơ hội ra tay.
Người bị bắt cóc là một đứa trẻ 5 tuổi, Lý Thanh Từ đã phải mất hơn hai giờ đồng hồ mới thuyết phục được tên cướp.
Nhưng đúng lúc này, Tiêu Chấn đột ngột ra lệnh cho người bắn tỉa, một phát súng đã làm nổ tung đầu tên cướp.
Mặc dù con tin không bị thương, nhưng do tận mắt chứng kiến cảnh tượng khủng khiếp này, nên giờ đứa trẻ phải đi điều trị tâm lý, sống trong sự sợ hãi.
Sau đó, Lý Thanh Từ đã cãi nhau lớn với Tiêu Chấn vì điều này, cho rằng ông ta không nên bắn vào thời điểm đó, mặc dù không làm con tin bị thương nhưng đã tạo cho đứa trẻ kia bóng ma tâm lý cả đời.
Tuy nhiên, Tiêu Chấn nói rằng ông ta chỉ chịu trách nhiệm cho sự an toàn cá nhân của con tin, ông ta không làm điều gì sai trái. Đôi bên đều cố chấp với lý lẽ riêng của mình, đến tận bây giờ mâu thuẫn vẫn chưa được giải quyết.
“Xin chào, tôi là Đỗ Duy Minh. Tôi hiện đang là tổ trưởng của tổ chuyên án kì này. Rất cảm ơn anh Diệp đã cung cấp manh mối và cũng chân thành mời anh Diệp tham gia thảo luận vụ án với chúng tôi”.
Đỗ Duy Minh đứng dậy, nhiệt tình đưa tay về phía Diệp Vĩnh Khang.
Với tư cách là tổ trưởng của đội điều tra tội phạm, ông ấy đương nhiên biết rằng việc cho phép người ngoài tham gia vào cuộc họp như vậy là hoàn toàn trái với kỷ luật.
Nhưng ông ấy cũng biết tính cách của Lý Thanh Từ, nếu cô ấy đã chủ động đưa người này đến, chứng tỏ người này hẳn là có giá trị lớn.
Các vấn đề đặc biệt phải được xử lý đặc biệt, miễn là vụ việc có thể được giải quyết, đôi khi đi ngược lại với quy tắc cũng không sao.
Tiêu Chấn nhìn thấy Đỗ Duy Minh đã mở lời rồi, cũng không nói gì nữa, nhưng biểu hiện của ông ta lại đầy bất mãn và khinh thường.
“Vĩnh Khang, anh nói cho mọi người nghe về những gì anh vừa phát hiện ra đi”.
Lý Thanh Từ nói với Diệp Vĩnh Khang.
Diệp Vĩnh Khang gật đầu nói: “Theo dấu vết hiện trường, có vài điểm thuốc súng được phân bố trong phạm vi rất nhỏ, có thể suy ra kẻ sát nhân là một cao thủ hàng đầu, có thể triệt tiêu độ giật của súng đến mức tối thiểu”.
“Ngoài ra, khi vụ việc xảy ra hôm qua, gió to, hướng gió hỗn loạn, nhưng kẻ sát nhân vẫn có thể hoàn thành màn ám sát ở khoảng cách cực xa như vậy, cộng với dấu vết hiện trường đã được xử lý sạch sẽ, đủ cho thấy kẻ sát nhân là một kẻ giết người hàng đầu được đào tạo cực kỳ chuyên nghiệp!”
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 911“Đội trưởng Lý, đây là tổ chuyên án. Rất nhiều thông tin đều được bảo mật. Tùy ý đem người ngoài đến tham gia như này e là không hợp quy định”.Là đội trưởng của đội tuần tra đặc biệt, Tiêu Chấn cau mày không vui.Lý Thanh Từ cũng đáp lại một cách không hề khách khí: “Hoàn cảnh đặc biệt, phải được xử lý đặc biệt, quy tắc là thứ chết, người là thứ sống. Nếu chúng ta có thể tìm thấy những tia thuốc súng bắn tung tóe kia, thì tôi cần gì mang anh ấy đến!”“Cô………”Tiêu Chấn nghiến răng tức giận, những lời của Lý Thanh Từ thực ra đang chửi ông ta là đồ vô dụng.“Được rồi, đừng cãi nhau nữa!”Tổ trưởng tổ chuyên án nhanh chóng giơ tay ngăn cản cuộc cãi vã giữa hai người.Mỗi khi hai người ở cạnh nhau, liền lờ mờ thể hiện rõ sự đối đầu với nhau.Nguyên nhân là một vụ bắt con tin cách đây hai năm, Lý Thanh Từ cho rằng đánh vào tâm lý là tốt nhất, dùng lời nói và các phương pháp khác để xoa dịu tên xã hội đen, sau đó chờ cơ hội ra tay.Người bị bắt cóc là một đứa trẻ 5 tuổi, Lý Thanh Từ đã phải mất hơn hai giờ đồng hồ mới thuyết phục được tên cướp.Nhưng đúng lúc này, Tiêu Chấn đột ngột ra lệnh cho người bắn tỉa, một phát súng đã làm nổ tung đầu tên cướp.Mặc dù con tin không bị thương, nhưng do tận mắt chứng kiến cảnh tượng khủng khiếp này, nên giờ đứa trẻ phải đi điều trị tâm lý, sống trong sự sợ hãi.Sau đó, Lý Thanh Từ đã cãi nhau lớn với Tiêu Chấn vì điều này, cho rằng ông ta không nên bắn vào thời điểm đó, mặc dù không làm con tin bị thương nhưng đã tạo cho đứa trẻ kia bóng ma tâm lý cả đời.Tuy nhiên, Tiêu Chấn nói rằng ông ta chỉ chịu trách nhiệm cho sự an toàn cá nhân của con tin, ông ta không làm điều gì sai trái. Đôi bên đều cố chấp với lý lẽ riêng của mình, đến tận bây giờ mâu thuẫn vẫn chưa được giải quyết.“Xin chào, tôi là Đỗ Duy Minh. Tôi hiện đang là tổ trưởng của tổ chuyên án kì này. Rất cảm ơn anh Diệp đã cung cấp manh mối và cũng chân thành mời anh Diệp tham gia thảo luận vụ án với chúng tôi”.Đỗ Duy Minh đứng dậy, nhiệt tình đưa tay về phía Diệp Vĩnh Khang.Với tư cách là tổ trưởng của đội điều tra tội phạm, ông ấy đương nhiên biết rằng việc cho phép người ngoài tham gia vào cuộc họp như vậy là hoàn toàn trái với kỷ luật.Nhưng ông ấy cũng biết tính cách của Lý Thanh Từ, nếu cô ấy đã chủ động đưa người này đến, chứng tỏ người này hẳn là có giá trị lớn.Các vấn đề đặc biệt phải được xử lý đặc biệt, miễn là vụ việc có thể được giải quyết, đôi khi đi ngược lại với quy tắc cũng không sao.Tiêu Chấn nhìn thấy Đỗ Duy Minh đã mở lời rồi, cũng không nói gì nữa, nhưng biểu hiện của ông ta lại đầy bất mãn và khinh thường.“Vĩnh Khang, anh nói cho mọi người nghe về những gì anh vừa phát hiện ra đi”.Lý Thanh Từ nói với Diệp Vĩnh Khang.Diệp Vĩnh Khang gật đầu nói: “Theo dấu vết hiện trường, có vài điểm thuốc súng được phân bố trong phạm vi rất nhỏ, có thể suy ra kẻ sát nhân là một cao thủ hàng đầu, có thể triệt tiêu độ giật của súng đến mức tối thiểu”.“Ngoài ra, khi vụ việc xảy ra hôm qua, gió to, hướng gió hỗn loạn, nhưng kẻ sát nhân vẫn có thể hoàn thành màn ám sát ở khoảng cách cực xa như vậy, cộng với dấu vết hiện trường đã được xử lý sạch sẽ, đủ cho thấy kẻ sát nhân là một kẻ giết người hàng đầu được đào tạo cực kỳ chuyên nghiệp!”