“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 914
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 914Đỗ Duy Minh hào hứng nói: “Nếu chứng minh được, điều kiện gì tôi cũng đồng ý, anh nói đi, cần chúng tôi làm những gì”.Diệp Vĩnh Khang gật đầu nói: “Lập tại chỗ một mục tiêu cỡ đầu người, sau đó cung cấp cho tôi một khẩu súng bắn tỉa tốt nhất của mọi người, à, cộng thêm một trăm viên đạn”.“Ha!”Tiêu Chấn sau khi nghe xong liền chế nhạo: “Một trăm viên đạn, sao mày không nói thẳng là lấy cho mày súng máy luôn đi”.Diệp Vĩnh Khang mặc kệ ông ta, nhìn Đỗ Duy Minh nói: “Có được không?”“Không thành vấn đề, tôi sẽ thu xếp, Tiêu Chấn, ông đến đội của mình lấy khẩu súng bắn tỉa tốt nhất của bên ông đến đây, sau đó lấy thêm một trăm viên đạn nữa”.Đỗ Duy Minh nói.“Nhưng……..”“Đây là mệnh lệnh!”“Cái này … Ờ, được rồi!”Tiêu Chấn miễn cưỡng đứng dậy, sau một cái liếc xéo về phía Diệp Vĩnh Khang, liền không vui bước ra khỏi văn phòng.Bốn mươi phút sau, một nhóm người lên nóc tòa nhà.“Này thằng kia, mày nghe cho kĩ đây. Đây là súng bắn tỉa có độ chính xác cao tốt nhất trong đội của chúng tao đấy. Cả đội chỉ có một khẩu thôi. Tầm bắn hiệu quả có thể lên tới một km!”“Sau nếu không làm được, đừng viện cớ nói súng không tốt đấy. Hơn nữa, mày cẩn thận một chút, nếu làm hỏng…”Tiêu Chấn cầm trên tay một khẩu súng bắn tỉa màu đen, lải nhải không ngừng.“Nếu nó bị hỏng thì cũng không mượn ông quan tâm, đây là tài sản của đơn vị ông, ông nói như thể nó là của ông vậy”.Diệp Vĩnh Khang nóng nảy giật lấy khẩu súng từ tay Tiêu Chấn.“Mày……..”Tiêu Chấn chuẩn bị phát điên, thì đột nhiên phát hiện ra một điều rất kỳ lạ!Đối với ông ta, người đã ở trong đội tuần tra đặc biệt gần hai thập kỷ, khẩu súng và ông ta từ lâu đã hòa vào nhau, giống như một cơ quan trong cơ thể ông ta vậy.Chỉ cần ông ta không cho phép, người khác đừng hòng mà lấy được khẩu súng ra khỏi tay ông ta, giống như cánh tay của mình tuyệt đối sẽ không bị người ta cướp đi vậy.Tuy nhiên, tên thanh niên này chỉ vồ đại một cái đã giành được khẩu súng trong tay ông ta!Cạch—- Diệp Vĩnh Khang kéo chốt trên súng hỏi: “Thông số của khẩu súng này là bao nhiêu?”Tiêu Chấn buột miệng nói: “Sơ tốc là 891 mét/giây, tầm bắn hiệu quả là 984 mét. Ngoài khoảng cách này, quỹ đạo bắt đầu thay đổi …”Bùm!Ông ta còn chưa kịp nói xong, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên giơ súng bóp cò bắn vào một khu rừng phía xa.“Mày làm gì vậy!”Tiêu Chấn tức giận gầm lên: “Ai cho mày bắn bừa bãi!”Diệp Vĩnh Khang cười nhạt: “Đội trưởng Tiêu, những gì ông nói vừa rồi không hoàn toàn chính xác. Sơ tốc 891 mét/giây là số liệu khi độ ẩm không khí trên 90”.“Độ ẩm không khí hiện tại là từ 75 đến 80, vì vậy sơ tốc của khẩu súng này tại thời điểm này phải là 920 mét/giây”.“Tầm bắn hiệu quả tương ứng cũng là khoảng một nghìn năm mươi mét. Ngoài ra, quỹ đạo của khẩu súng này đã lệch sang trái hai micrômét. Chắc chắn đã bị hỏng từ trước rồi”.
Chương 914
Đỗ Duy Minh hào hứng nói: “Nếu chứng minh được, điều kiện gì tôi cũng đồng ý, anh nói đi, cần chúng tôi làm những gì”.
Diệp Vĩnh Khang gật đầu nói: “Lập tại chỗ một mục tiêu cỡ đầu người, sau đó cung cấp cho tôi một khẩu súng bắn tỉa tốt nhất của mọi người, à, cộng thêm một trăm viên đạn”.
“Ha!”
Tiêu Chấn sau khi nghe xong liền chế nhạo: “Một trăm viên đạn, sao mày không nói thẳng là lấy cho mày súng máy luôn đi”.
Diệp Vĩnh Khang mặc kệ ông ta, nhìn Đỗ Duy Minh nói: “Có được không?”
“Không thành vấn đề, tôi sẽ thu xếp, Tiêu Chấn, ông đến đội của mình lấy khẩu súng bắn tỉa tốt nhất của bên ông đến đây, sau đó lấy thêm một trăm viên đạn nữa”.
Đỗ Duy Minh nói.
“Nhưng……..”
“Đây là mệnh lệnh!”
“Cái này … Ờ, được rồi!”
Tiêu Chấn miễn cưỡng đứng dậy, sau một cái liếc xéo về phía Diệp Vĩnh Khang, liền không vui bước ra khỏi văn phòng.
Bốn mươi phút sau, một nhóm người lên nóc tòa nhà.
“Này thằng kia, mày nghe cho kĩ đây. Đây là súng bắn tỉa có độ chính xác cao tốt nhất trong đội của chúng tao đấy. Cả đội chỉ có một khẩu thôi. Tầm bắn hiệu quả có thể lên tới một km!”
“Sau nếu không làm được, đừng viện cớ nói súng không tốt đấy. Hơn nữa, mày cẩn thận một chút, nếu làm hỏng…”
Tiêu Chấn cầm trên tay một khẩu súng bắn tỉa màu đen, lải nhải không ngừng.
“Nếu nó bị hỏng thì cũng không mượn ông quan tâm, đây là tài sản của đơn vị ông, ông nói như thể nó là của ông vậy”.
Diệp Vĩnh Khang nóng nảy giật lấy khẩu súng từ tay Tiêu Chấn.
“Mày……..”
Tiêu Chấn chuẩn bị phát điên, thì đột nhiên phát hiện ra một điều rất kỳ lạ!
Đối với ông ta, người đã ở trong đội tuần tra đặc biệt gần hai thập kỷ, khẩu súng và ông ta từ lâu đã hòa vào nhau, giống như một cơ quan trong cơ thể ông ta vậy.
Chỉ cần ông ta không cho phép, người khác đừng hòng mà lấy được khẩu súng ra khỏi tay ông ta, giống như cánh tay của mình tuyệt đối sẽ không bị người ta cướp đi vậy.
Tuy nhiên, tên thanh niên này chỉ vồ đại một cái đã giành được khẩu súng trong tay ông ta!
Cạch—- Diệp Vĩnh Khang kéo chốt trên súng hỏi: “Thông số của khẩu súng này là bao nhiêu?”
Tiêu Chấn buột miệng nói: “Sơ tốc là 891 mét/giây, tầm bắn hiệu quả là 984 mét. Ngoài khoảng cách này, quỹ đạo bắt đầu thay đổi …”
Bùm!
Ông ta còn chưa kịp nói xong, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên giơ súng bóp cò bắn vào một khu rừng phía xa.
“Mày làm gì vậy!”
Tiêu Chấn tức giận gầm lên: “Ai cho mày bắn bừa bãi!”
Diệp Vĩnh Khang cười nhạt: “Đội trưởng Tiêu, những gì ông nói vừa rồi không hoàn toàn chính xác. Sơ tốc 891 mét/giây là số liệu khi độ ẩm không khí trên 90”.
“Độ ẩm không khí hiện tại là từ 75 đến 80, vì vậy sơ tốc của khẩu súng này tại thời điểm này phải là 920 mét/giây”.
“Tầm bắn hiệu quả tương ứng cũng là khoảng một nghìn năm mươi mét. Ngoài ra, quỹ đạo của khẩu súng này đã lệch sang trái hai micrômét. Chắc chắn đã bị hỏng từ trước rồi”.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 914Đỗ Duy Minh hào hứng nói: “Nếu chứng minh được, điều kiện gì tôi cũng đồng ý, anh nói đi, cần chúng tôi làm những gì”.Diệp Vĩnh Khang gật đầu nói: “Lập tại chỗ một mục tiêu cỡ đầu người, sau đó cung cấp cho tôi một khẩu súng bắn tỉa tốt nhất của mọi người, à, cộng thêm một trăm viên đạn”.“Ha!”Tiêu Chấn sau khi nghe xong liền chế nhạo: “Một trăm viên đạn, sao mày không nói thẳng là lấy cho mày súng máy luôn đi”.Diệp Vĩnh Khang mặc kệ ông ta, nhìn Đỗ Duy Minh nói: “Có được không?”“Không thành vấn đề, tôi sẽ thu xếp, Tiêu Chấn, ông đến đội của mình lấy khẩu súng bắn tỉa tốt nhất của bên ông đến đây, sau đó lấy thêm một trăm viên đạn nữa”.Đỗ Duy Minh nói.“Nhưng……..”“Đây là mệnh lệnh!”“Cái này … Ờ, được rồi!”Tiêu Chấn miễn cưỡng đứng dậy, sau một cái liếc xéo về phía Diệp Vĩnh Khang, liền không vui bước ra khỏi văn phòng.Bốn mươi phút sau, một nhóm người lên nóc tòa nhà.“Này thằng kia, mày nghe cho kĩ đây. Đây là súng bắn tỉa có độ chính xác cao tốt nhất trong đội của chúng tao đấy. Cả đội chỉ có một khẩu thôi. Tầm bắn hiệu quả có thể lên tới một km!”“Sau nếu không làm được, đừng viện cớ nói súng không tốt đấy. Hơn nữa, mày cẩn thận một chút, nếu làm hỏng…”Tiêu Chấn cầm trên tay một khẩu súng bắn tỉa màu đen, lải nhải không ngừng.“Nếu nó bị hỏng thì cũng không mượn ông quan tâm, đây là tài sản của đơn vị ông, ông nói như thể nó là của ông vậy”.Diệp Vĩnh Khang nóng nảy giật lấy khẩu súng từ tay Tiêu Chấn.“Mày……..”Tiêu Chấn chuẩn bị phát điên, thì đột nhiên phát hiện ra một điều rất kỳ lạ!Đối với ông ta, người đã ở trong đội tuần tra đặc biệt gần hai thập kỷ, khẩu súng và ông ta từ lâu đã hòa vào nhau, giống như một cơ quan trong cơ thể ông ta vậy.Chỉ cần ông ta không cho phép, người khác đừng hòng mà lấy được khẩu súng ra khỏi tay ông ta, giống như cánh tay của mình tuyệt đối sẽ không bị người ta cướp đi vậy.Tuy nhiên, tên thanh niên này chỉ vồ đại một cái đã giành được khẩu súng trong tay ông ta!Cạch—- Diệp Vĩnh Khang kéo chốt trên súng hỏi: “Thông số của khẩu súng này là bao nhiêu?”Tiêu Chấn buột miệng nói: “Sơ tốc là 891 mét/giây, tầm bắn hiệu quả là 984 mét. Ngoài khoảng cách này, quỹ đạo bắt đầu thay đổi …”Bùm!Ông ta còn chưa kịp nói xong, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên giơ súng bóp cò bắn vào một khu rừng phía xa.“Mày làm gì vậy!”Tiêu Chấn tức giận gầm lên: “Ai cho mày bắn bừa bãi!”Diệp Vĩnh Khang cười nhạt: “Đội trưởng Tiêu, những gì ông nói vừa rồi không hoàn toàn chính xác. Sơ tốc 891 mét/giây là số liệu khi độ ẩm không khí trên 90”.“Độ ẩm không khí hiện tại là từ 75 đến 80, vì vậy sơ tốc của khẩu súng này tại thời điểm này phải là 920 mét/giây”.“Tầm bắn hiệu quả tương ứng cũng là khoảng một nghìn năm mươi mét. Ngoài ra, quỹ đạo của khẩu súng này đã lệch sang trái hai micrômét. Chắc chắn đã bị hỏng từ trước rồi”.