“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 922
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 922Người phục vụ nhìn vào giấy chứng nhận và vội vàng hét vài câu vào máy bộ đàm.Một lúc sau, một người đàn ông trung niên trong bộ vest chỉnh tề bước tới cùng với hai nhân viên bảo vệ.“Xin chào, xin chào, tôi là quản lý ở đây. Tôi có thể hỏi có chuyện gì không, chúng tôi đây kinh doanh chính quy”.Người quản lý cười nói.Diệp Vĩnh Khang nhìn hai nhân viên bảo vệ bên cạnh nói: “Hai người hôm qua canh ở cửa phòng riêng này?”Sau khi được sự đồng ý của quản lý, hai bảo vệ đáp: “Đúng thế”.Diệp Vĩnh Khang gật đầu: “Hai người còn nhớ ngày hôm qua Wilson từ đây đi vào phòng tắm không?”Một bên bảo vệ gật đầu: “Nhớ, lúc đó tôi đi cùng anh ta”.Diệp Vĩnh Khang cau mày trầm ngâm một hồi, sau đó bước nhanh đi vào phòng tắm, nhìn chằm chằm vào cửa sổ bên cạnh nhìn một hồi, sau đó hỏi: “Cậu còn nhớ hắn từ lúc vào đến lúc đi ra mất bao lâu không?”Bảo vệ suy nghĩ một hồi rồi vò đầu bứt tai: “Khá lâu đấy, khoảng chừng mười lăm phút…”“Đệch, đúng là hắn rồi!”Bảo vệ chưa kịp nói xong, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên chửi ầm lên, sau đó lấy điện thoại ra nhanh chóng gọi cho Quách Thụy Hoa: “Máy bay của đám Wilson cất cánh chưa!”Sự việc tiến hành đến bước này, nếu Diệp Vĩnh Khang vẫn không nghĩ ra ai là hung thủ, vậy thì anh đừng có lăn lộn làm gì nữa.Lúc đầu chỉ với ý nghĩ là muốn giúp Lý Thanh Từ, nhưng không ngờ rằng cuối cùng lại có một bất ngờ ngoài ý muốn, xoay tới xoay lui không ngờ lại ập lên đầu của Wilson.Anh sớm đã nhìn ra thằng cha Wilson này đang nói dối, những động tác võ thuật trong phim điện ảnh của anh ta, từ rất nhiều chi tiết có thể thấy, rõ ràng là võ công được sử dụng để đánh giết trên chiến trường, làm gì có cái gọi là karate hay taekwondo gì chứ.Hơn nữa tất cả mọi người trong sơn trang Ba Thục ngày hôm qua, người có thể hoàn thành chuỗi hành động này trong khoảng thời gian ngắn, ngoại trừ bản thân anh thì chỉ còn duy nhất mình Wilson thôi.“Wilson?”Đỗ Duy Minh thắc mắc: “Là ngôi sao điện ảnh nước ngoài đó sao? Là người đã tham gia buổi hòa nhạc ở Giang Bắc tối qua à?”Diệp Vĩnh Khang gật đầu: “Chính là thằng cha đó!”Mọi người nhìn nhau, rõ ràng là không thể chấp nhận kết luận này, một siêu sao nổi tiếng thế giới làm sao có thể là hung thủ giết người được?“Động cơ là gì?”Đỗ Duy Minh nói: “Rất xin lỗi anh Diệp, không phải là chúng tôi không tin anh, mà là chúng tôi khi làm việc đều cần có chứng cứ, xin anh hiểu cho”.Động cơ gây án?Bốn từ này đã làm khó Diệp Vĩnh Khang rồi.Mặc dù bây giờ tất cả mọi phán đoán đều đang chỉ vào Wilson, nhưng nói đến động cơ gây án, Diệp Vĩnh Khang không thể nào nghĩ ra được.“Ông Quách, ông nghe rõ đây cho tôi, tôi không cần biết ông dùng cách gì, cố gắng giữ nhóm người Wilson lại cho tôi, không được phép để máy bay của họ cất cánh trước khi tôi báo tin cho ông… Thôi bỏ đi, ông không có năng lực ấy, trông chừng bọn họ cho kỹ là được rồi!”Trước khi tìm ra sự thật, Diệp Vĩnh Khang không thể hành động hấp tấp, nhưng anh tuyệt đối không thể để máy bay của Wilson cất cánh được.
Chương 922
Người phục vụ nhìn vào giấy chứng nhận và vội vàng hét vài câu vào máy bộ đàm.
Một lúc sau, một người đàn ông trung niên trong bộ vest chỉnh tề bước tới cùng với hai nhân viên bảo vệ.
“Xin chào, xin chào, tôi là quản lý ở đây. Tôi có thể hỏi có chuyện gì không, chúng tôi đây kinh doanh chính quy”.
Người quản lý cười nói.
Diệp Vĩnh Khang nhìn hai nhân viên bảo vệ bên cạnh nói: “Hai người hôm qua canh ở cửa phòng riêng này?”
Sau khi được sự đồng ý của quản lý, hai bảo vệ đáp: “Đúng thế”.
Diệp Vĩnh Khang gật đầu: “Hai người còn nhớ ngày hôm qua Wilson từ đây đi vào phòng tắm không?”
Một bên bảo vệ gật đầu: “Nhớ, lúc đó tôi đi cùng anh ta”.
Diệp Vĩnh Khang cau mày trầm ngâm một hồi, sau đó bước nhanh đi vào phòng tắm, nhìn chằm chằm vào cửa sổ bên cạnh nhìn một hồi, sau đó hỏi: “Cậu còn nhớ hắn từ lúc vào đến lúc đi ra mất bao lâu không?”
Bảo vệ suy nghĩ một hồi rồi vò đầu bứt tai: “Khá lâu đấy, khoảng chừng mười lăm phút…”
“Đệch, đúng là hắn rồi!”
Bảo vệ chưa kịp nói xong, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên chửi ầm lên, sau đó lấy điện thoại ra nhanh chóng gọi cho Quách Thụy Hoa: “Máy bay của đám Wilson cất cánh chưa!”
Sự việc tiến hành đến bước này, nếu Diệp Vĩnh Khang vẫn không nghĩ ra ai là hung thủ, vậy thì anh đừng có lăn lộn làm gì nữa.
Lúc đầu chỉ với ý nghĩ là muốn giúp Lý Thanh Từ, nhưng không ngờ rằng cuối cùng lại có một bất ngờ ngoài ý muốn, xoay tới xoay lui không ngờ lại ập lên đầu của Wilson.
Anh sớm đã nhìn ra thằng cha Wilson này đang nói dối, những động tác võ thuật trong phim điện ảnh của anh ta, từ rất nhiều chi tiết có thể thấy, rõ ràng là võ công được sử dụng để đánh giết trên chiến trường, làm gì có cái gọi là karate hay taekwondo gì chứ.
Hơn nữa tất cả mọi người trong sơn trang Ba Thục ngày hôm qua, người có thể hoàn thành chuỗi hành động này trong khoảng thời gian ngắn, ngoại trừ bản thân anh thì chỉ còn duy nhất mình Wilson thôi.
“Wilson?”
Đỗ Duy Minh thắc mắc: “Là ngôi sao điện ảnh nước ngoài đó sao? Là người đã tham gia buổi hòa nhạc ở Giang Bắc tối qua à?”
Diệp Vĩnh Khang gật đầu: “Chính là thằng cha đó!”
Mọi người nhìn nhau, rõ ràng là không thể chấp nhận kết luận này, một siêu sao nổi tiếng thế giới làm sao có thể là hung thủ giết người được?
“Động cơ là gì?”
Đỗ Duy Minh nói: “Rất xin lỗi anh Diệp, không phải là chúng tôi không tin anh, mà là chúng tôi khi làm việc đều cần có chứng cứ, xin anh hiểu cho”.
Động cơ gây án?
Bốn từ này đã làm khó Diệp Vĩnh Khang rồi.
Mặc dù bây giờ tất cả mọi phán đoán đều đang chỉ vào Wilson, nhưng nói đến động cơ gây án, Diệp Vĩnh Khang không thể nào nghĩ ra được.
“Ông Quách, ông nghe rõ đây cho tôi, tôi không cần biết ông dùng cách gì, cố gắng giữ nhóm người Wilson lại cho tôi, không được phép để máy bay của họ cất cánh trước khi tôi báo tin cho ông… Thôi bỏ đi, ông không có năng lực ấy, trông chừng bọn họ cho kỹ là được rồi!”
Trước khi tìm ra sự thật, Diệp Vĩnh Khang không thể hành động hấp tấp, nhưng anh tuyệt đối không thể để máy bay của Wilson cất cánh được.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 922Người phục vụ nhìn vào giấy chứng nhận và vội vàng hét vài câu vào máy bộ đàm.Một lúc sau, một người đàn ông trung niên trong bộ vest chỉnh tề bước tới cùng với hai nhân viên bảo vệ.“Xin chào, xin chào, tôi là quản lý ở đây. Tôi có thể hỏi có chuyện gì không, chúng tôi đây kinh doanh chính quy”.Người quản lý cười nói.Diệp Vĩnh Khang nhìn hai nhân viên bảo vệ bên cạnh nói: “Hai người hôm qua canh ở cửa phòng riêng này?”Sau khi được sự đồng ý của quản lý, hai bảo vệ đáp: “Đúng thế”.Diệp Vĩnh Khang gật đầu: “Hai người còn nhớ ngày hôm qua Wilson từ đây đi vào phòng tắm không?”Một bên bảo vệ gật đầu: “Nhớ, lúc đó tôi đi cùng anh ta”.Diệp Vĩnh Khang cau mày trầm ngâm một hồi, sau đó bước nhanh đi vào phòng tắm, nhìn chằm chằm vào cửa sổ bên cạnh nhìn một hồi, sau đó hỏi: “Cậu còn nhớ hắn từ lúc vào đến lúc đi ra mất bao lâu không?”Bảo vệ suy nghĩ một hồi rồi vò đầu bứt tai: “Khá lâu đấy, khoảng chừng mười lăm phút…”“Đệch, đúng là hắn rồi!”Bảo vệ chưa kịp nói xong, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên chửi ầm lên, sau đó lấy điện thoại ra nhanh chóng gọi cho Quách Thụy Hoa: “Máy bay của đám Wilson cất cánh chưa!”Sự việc tiến hành đến bước này, nếu Diệp Vĩnh Khang vẫn không nghĩ ra ai là hung thủ, vậy thì anh đừng có lăn lộn làm gì nữa.Lúc đầu chỉ với ý nghĩ là muốn giúp Lý Thanh Từ, nhưng không ngờ rằng cuối cùng lại có một bất ngờ ngoài ý muốn, xoay tới xoay lui không ngờ lại ập lên đầu của Wilson.Anh sớm đã nhìn ra thằng cha Wilson này đang nói dối, những động tác võ thuật trong phim điện ảnh của anh ta, từ rất nhiều chi tiết có thể thấy, rõ ràng là võ công được sử dụng để đánh giết trên chiến trường, làm gì có cái gọi là karate hay taekwondo gì chứ.Hơn nữa tất cả mọi người trong sơn trang Ba Thục ngày hôm qua, người có thể hoàn thành chuỗi hành động này trong khoảng thời gian ngắn, ngoại trừ bản thân anh thì chỉ còn duy nhất mình Wilson thôi.“Wilson?”Đỗ Duy Minh thắc mắc: “Là ngôi sao điện ảnh nước ngoài đó sao? Là người đã tham gia buổi hòa nhạc ở Giang Bắc tối qua à?”Diệp Vĩnh Khang gật đầu: “Chính là thằng cha đó!”Mọi người nhìn nhau, rõ ràng là không thể chấp nhận kết luận này, một siêu sao nổi tiếng thế giới làm sao có thể là hung thủ giết người được?“Động cơ là gì?”Đỗ Duy Minh nói: “Rất xin lỗi anh Diệp, không phải là chúng tôi không tin anh, mà là chúng tôi khi làm việc đều cần có chứng cứ, xin anh hiểu cho”.Động cơ gây án?Bốn từ này đã làm khó Diệp Vĩnh Khang rồi.Mặc dù bây giờ tất cả mọi phán đoán đều đang chỉ vào Wilson, nhưng nói đến động cơ gây án, Diệp Vĩnh Khang không thể nào nghĩ ra được.“Ông Quách, ông nghe rõ đây cho tôi, tôi không cần biết ông dùng cách gì, cố gắng giữ nhóm người Wilson lại cho tôi, không được phép để máy bay của họ cất cánh trước khi tôi báo tin cho ông… Thôi bỏ đi, ông không có năng lực ấy, trông chừng bọn họ cho kỹ là được rồi!”Trước khi tìm ra sự thật, Diệp Vĩnh Khang không thể hành động hấp tấp, nhưng anh tuyệt đối không thể để máy bay của Wilson cất cánh được.