Nhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống…
Chương 123: Chương 123
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Anh đuổi theo taxi đang chầm chậm khởi động: “Lý Tang Du, cô xuống xe cho tôi!”Tài xế taxi dù gì cũng từng thấy vô số cảnh tượng thế này, vừa nhìn tình hình này đã hiểu được đôi phần, nhã nhặn hỏi: “Cô gái, cô muốn đi thật hay là đi giả?”Tài xế không đoán được tâm lý của vị khách này, đừng đến lúc anh ta vừa tăng tốc thì lại nói: “Bác tài dừng xe!”, anh ta lại phải phanh xe.Vợ chồng trẻ đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa, đừng thấy bây giờ cãi nhau hăng thế, một khi làm lành, tất cả những người từng giúp đỡ sẽ đều thành kẻ thù.“Bác tài, mau đi đi, chồng tôi có khuynh hướng bao lực gia đình, nếu tôi còn không đi thì sẽ bị anh ta đánh chết mất…” Lý Tang Du tỏ vẻ sợ hãi, đáng thương vô cùng, còn thuận thế xắn tay áo lên, để lộ dấu vết tối qua để lại.“Lý Tang Du!” Nhìn chiếc taxi nhanh chóng rời đi, Lục Huyền Lâm gào thét đằng sau đuôi xe.Không phải hôm nay đến ăn cơm sao? Sao lại cãi nhau rồi?Người phụ nữ này không thể hiền dịu được sao, ngày nào cũng phải cãi nhau với anh?……“Loại đàn ông này, cô vẫn là nên chia tay sớm cho an toàn, bây giờ đã bắt đầu đánh cô, ngày tháng sau này phải sống thế nào?” Tài xế ân cần khuyên.“Tôi đang cân nhắc đến việc ly hôn…” Nhìn phong cảnh bên ngoài đang không ngừng lùi về sau, Lý Tang Du bất giác ngây người.Dùng con cái để giải thoát cho mình…Cô không chấp nhận phương pháp này cho lắm.Một ngày không ăn gì khiến cô thấy hơi đau đầu, cả người uể oải, dựa vào ghế, thở dài một hơi.Tài xế liếc Lý Tang Du: “Cô gái, cô muốn đi đâu thế?”Dáng vẻ của cô hiện tại không cần giả vờ, đã là dáng vẻ bất lực đáng thương, ai thấy cũng đều sẽ thương hại.“Gần đây có hiệu thuốc không?” Lý Tang Du đã từ bỏ cách dùng đứa trẻ đổi lấy tự do.Bắt đầu từ khi kết hôn với anh đã là một lựa chọn sai lầm, là bản thân cô lựa chọn quỳ xuống cũng phải tiếp tục, sao có thể lấy đứa bé để tiếp tục dây dưa chứ?Cuộc hôn nhân không có tình yêu này, giữa vợ chồng đều là như vậy, sau khi có con, làm sao có thể đối mặt với đôi mắt trong sáng đó của con trẻ?Cổ phần sao?Đó chính là một con dao hai lưỡi, tuy rằng có thể cho con cái cuộc sống vô lo, cũng đồng thời đẩy đứa trẻ lên đầu ngọn giáo, luôn luôn nằm trong tầm nguy hiểm..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Anh đuổi theo taxi đang chầm chậm khởi động: “Lý Tang Du, cô xuống xe cho tôi!”
Tài xế taxi dù gì cũng từng thấy vô số cảnh tượng thế này, vừa nhìn tình hình này đã hiểu được đôi phần, nhã nhặn hỏi: “Cô gái, cô muốn đi thật hay là đi giả?”
Tài xế không đoán được tâm lý của vị khách này, đừng đến lúc anh ta vừa tăng tốc thì lại nói: “Bác tài dừng xe!”, anh ta lại phải phanh xe.
Vợ chồng trẻ đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa, đừng thấy bây giờ cãi nhau hăng thế, một khi làm lành, tất cả những người từng giúp đỡ sẽ đều thành kẻ thù.
“Bác tài, mau đi đi, chồng tôi có khuynh hướng bao lực gia đình, nếu tôi còn không đi thì sẽ bị anh ta đánh chết mất…” Lý Tang Du tỏ vẻ sợ hãi, đáng thương vô cùng, còn thuận thế xắn tay áo lên, để lộ dấu vết tối qua để lại.
“Lý Tang Du!” Nhìn chiếc taxi nhanh chóng rời đi, Lục Huyền Lâm gào thét đằng sau đuôi xe.
Không phải hôm nay đến ăn cơm sao? Sao lại cãi nhau rồi?
Người phụ nữ này không thể hiền dịu được sao, ngày nào cũng phải cãi nhau với anh?
……
“Loại đàn ông này, cô vẫn là nên chia tay sớm cho an toàn, bây giờ đã bắt đầu đánh cô, ngày tháng sau này phải sống thế nào?” Tài xế ân cần khuyên.
“Tôi đang cân nhắc đến việc ly hôn…” Nhìn phong cảnh bên ngoài đang không ngừng lùi về sau, Lý Tang Du bất giác ngây người.
Dùng con cái để giải thoát cho mình…
Cô không chấp nhận phương pháp này cho lắm.
Một ngày không ăn gì khiến cô thấy hơi đau đầu, cả người uể oải, dựa vào ghế, thở dài một hơi.
Tài xế liếc Lý Tang Du: “Cô gái, cô muốn đi đâu thế?”
Dáng vẻ của cô hiện tại không cần giả vờ, đã là dáng vẻ bất lực đáng thương, ai thấy cũng đều sẽ thương hại.
“Gần đây có hiệu thuốc không?” Lý Tang Du đã từ bỏ cách dùng đứa trẻ đổi lấy tự do.
Bắt đầu từ khi kết hôn với anh đã là một lựa chọn sai lầm, là bản thân cô lựa chọn quỳ xuống cũng phải tiếp tục, sao có thể lấy đứa bé để tiếp tục dây dưa chứ?
Cuộc hôn nhân không có tình yêu này, giữa vợ chồng đều là như vậy, sau khi có con, làm sao có thể đối mặt với đôi mắt trong sáng đó của con trẻ?
Cổ phần sao?
Đó chính là một con dao hai lưỡi, tuy rằng có thể cho con cái cuộc sống vô lo, cũng đồng thời đẩy đứa trẻ lên đầu ngọn giáo, luôn luôn nằm trong tầm nguy hiểm.
.
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Anh đuổi theo taxi đang chầm chậm khởi động: “Lý Tang Du, cô xuống xe cho tôi!”Tài xế taxi dù gì cũng từng thấy vô số cảnh tượng thế này, vừa nhìn tình hình này đã hiểu được đôi phần, nhã nhặn hỏi: “Cô gái, cô muốn đi thật hay là đi giả?”Tài xế không đoán được tâm lý của vị khách này, đừng đến lúc anh ta vừa tăng tốc thì lại nói: “Bác tài dừng xe!”, anh ta lại phải phanh xe.Vợ chồng trẻ đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa, đừng thấy bây giờ cãi nhau hăng thế, một khi làm lành, tất cả những người từng giúp đỡ sẽ đều thành kẻ thù.“Bác tài, mau đi đi, chồng tôi có khuynh hướng bao lực gia đình, nếu tôi còn không đi thì sẽ bị anh ta đánh chết mất…” Lý Tang Du tỏ vẻ sợ hãi, đáng thương vô cùng, còn thuận thế xắn tay áo lên, để lộ dấu vết tối qua để lại.“Lý Tang Du!” Nhìn chiếc taxi nhanh chóng rời đi, Lục Huyền Lâm gào thét đằng sau đuôi xe.Không phải hôm nay đến ăn cơm sao? Sao lại cãi nhau rồi?Người phụ nữ này không thể hiền dịu được sao, ngày nào cũng phải cãi nhau với anh?……“Loại đàn ông này, cô vẫn là nên chia tay sớm cho an toàn, bây giờ đã bắt đầu đánh cô, ngày tháng sau này phải sống thế nào?” Tài xế ân cần khuyên.“Tôi đang cân nhắc đến việc ly hôn…” Nhìn phong cảnh bên ngoài đang không ngừng lùi về sau, Lý Tang Du bất giác ngây người.Dùng con cái để giải thoát cho mình…Cô không chấp nhận phương pháp này cho lắm.Một ngày không ăn gì khiến cô thấy hơi đau đầu, cả người uể oải, dựa vào ghế, thở dài một hơi.Tài xế liếc Lý Tang Du: “Cô gái, cô muốn đi đâu thế?”Dáng vẻ của cô hiện tại không cần giả vờ, đã là dáng vẻ bất lực đáng thương, ai thấy cũng đều sẽ thương hại.“Gần đây có hiệu thuốc không?” Lý Tang Du đã từ bỏ cách dùng đứa trẻ đổi lấy tự do.Bắt đầu từ khi kết hôn với anh đã là một lựa chọn sai lầm, là bản thân cô lựa chọn quỳ xuống cũng phải tiếp tục, sao có thể lấy đứa bé để tiếp tục dây dưa chứ?Cuộc hôn nhân không có tình yêu này, giữa vợ chồng đều là như vậy, sau khi có con, làm sao có thể đối mặt với đôi mắt trong sáng đó của con trẻ?Cổ phần sao?Đó chính là một con dao hai lưỡi, tuy rằng có thể cho con cái cuộc sống vô lo, cũng đồng thời đẩy đứa trẻ lên đầu ngọn giáo, luôn luôn nằm trong tầm nguy hiểm..