Nhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống…
Chương 132
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 132Muốn làm phải làm tới cùng, nếu không, chẳng phải sỉ nhục danh tiếng người phụ nữ xấu xa của cô một cách vô ích sao?Hơn nữa, cô và Thái Vũ Hàng không quen nhau, ầm ĩ thì ầm ĩ, cùng lắm là sau này cả đời không qua lại với nhau nữa.Ban đầu bọn họ cũng chưa từng qua lại, ngoại trừ hai lần vì công việc.Thái Vũ Hàng nhìn Lý Tang Du trước mắt nói chuyện như thật, đột nhiên lấy ra một cái hộp.Lý Tang Du nhìn kỹ, đó là hộp thuốc cô đã mua tối nay.Không biết tại sao nó lại rơi ở ghế ngồi phía sau, còn bị anh ta phát hiện.“Đưa cho tôi!”“Thứ này dùng nhiều sẽ không tốt cho cơ thể, đừng ỷ vào mình còn trẻ lại chà đạp hỏng cơ thể của mình.” Thái Vũ Hàng vung tay, ném cái hộp ra ngoài cửa sổ.“Anh làm gì vậy?” Tối nay, cô chịu đựng những lời châm chọc, khiêu khích của người khác mới mua được nó, lại bị ném đi như thế, chẳng lẽ cô còn phải tiếp tục chịu đựng sự khinh thường một lần nữa sao?“Tối nay, xem như tôi có lòng từ bi giúp cô một lần, không có thứ này, cô sẽ có thai, nói không chừng lại có thể bay lên đầu cành biến thành Phượng Hoàng, cũng không cần phải trôi nổi khắp nơi như vậy.”Lý Tang Du nghẹn lời nhìn anh ta. Sao cô có cảm giác anh ta luôn khiêu chiến cực hạn của cô vậy? Cô chưa từng đắc tội anh ta mà!“Anh tự mình lái xe về đi, tôi không đi cùng với anh nữa!” Lý Tang Du đẩy cửa xe ra và bước xuống xe.Đúng lúc có một chiếc taxi đi qua, cô lập tức lên xe.“Cô gái, cô đi đâu?”Đi đâu?Đây là vấn đề nan giải của cô.Nếu cô thật sự được người ta bao còn tốt, ít nhất còn có một cái ổ của riêng mình.Ôi!Cuối cùng, Lý Tang Du nói ra địa chỉ nhà mẹ mình.Lần này cô về nhà, ngoại trừ gặp ba còn có một người thân khác, dì Chu Hòe Hương.“Tiểu Du, cháu về rồi.”“Dì, sao dì lại tới đây?”“Còn không phải tại ba cháu cứ nhất quyết gọi dì tới sao? Đều là vì chuyện của cháu.”Lý Tang Du thoáng ngây người: “Chuyện của cháu ạ?”“Tiểu Lâm vẫn chờ cháu ở trong phòng khách đấy. Nó nói tìm cháu suốt một đêm cũng không tìm được. Cháu đi đâu vậy? Sao trông cháu lại chật vật thế này?” Chu Hòe Hương quan sát Lý Tang Du từ trên xuống dưới một lượt.“Cháu không sao, chỉ gặp phải chút chuyện thôi.”Lục Huyền Lâm quả nhiên đã tìm tới đây. Lúc này cô thật sự không có cách nào trốn được nữa.Chỉ có thể binh tới tướng đỡ nước tới đất ngăn!Đúng là muốn yên tĩnh cũng không được.Lý Tang Du điều chỉnh lại tâm trạng, sau đó đi vào trong phòng.Cô vừa đi tới cửa, lại nghe được giọng nói của mẹ kế Tiêu Hà : “Tính tình Tiểu Du mạnh mẽ. Tiểu Lâm à, cháu hãy khoan dung với nó một chút, đừng chấp nó làm gì, hễ mà nhường thêm một chút… Lúc nó ở nhà, chúng tôi đều nhường nó. Ai bảo bây giờ nó là con gái duy nhất của chúng tôi chứ…”
CHƯƠNG 132
Muốn làm phải làm tới cùng, nếu không, chẳng phải sỉ nhục danh tiếng người phụ nữ xấu xa của cô một cách vô ích sao?
Hơn nữa, cô và Thái Vũ Hàng không quen nhau, ầm ĩ thì ầm ĩ, cùng lắm là sau này cả đời không qua lại với nhau nữa.
Ban đầu bọn họ cũng chưa từng qua lại, ngoại trừ hai lần vì công việc.
Thái Vũ Hàng nhìn Lý Tang Du trước mắt nói chuyện như thật, đột nhiên lấy ra một cái hộp.
Lý Tang Du nhìn kỹ, đó là hộp thuốc cô đã mua tối nay.
Không biết tại sao nó lại rơi ở ghế ngồi phía sau, còn bị anh ta phát hiện.
“Đưa cho tôi!”
“Thứ này dùng nhiều sẽ không tốt cho cơ thể, đừng ỷ vào mình còn trẻ lại chà đạp hỏng cơ thể của mình.” Thái Vũ Hàng vung tay, ném cái hộp ra ngoài cửa sổ.
“Anh làm gì vậy?” Tối nay, cô chịu đựng những lời châm chọc, khiêu khích của người khác mới mua được nó, lại bị ném đi như thế, chẳng lẽ cô còn phải tiếp tục chịu đựng sự khinh thường một lần nữa sao?
“Tối nay, xem như tôi có lòng từ bi giúp cô một lần, không có thứ này, cô sẽ có thai, nói không chừng lại có thể bay lên đầu cành biến thành Phượng Hoàng, cũng không cần phải trôi nổi khắp nơi như vậy.”
Lý Tang Du nghẹn lời nhìn anh ta. Sao cô có cảm giác anh ta luôn khiêu chiến cực hạn của cô vậy? Cô chưa từng đắc tội anh ta mà!
“Anh tự mình lái xe về đi, tôi không đi cùng với anh nữa!” Lý Tang Du đẩy cửa xe ra và bước xuống xe.
Đúng lúc có một chiếc taxi đi qua, cô lập tức lên xe.
“Cô gái, cô đi đâu?”
Đi đâu?
Đây là vấn đề nan giải của cô.
Nếu cô thật sự được người ta bao còn tốt, ít nhất còn có một cái ổ của riêng mình.
Ôi!
Cuối cùng, Lý Tang Du nói ra địa chỉ nhà mẹ mình.
Lần này cô về nhà, ngoại trừ gặp ba còn có một người thân khác, dì Chu Hòe Hương.
“Tiểu Du, cháu về rồi.”
“Dì, sao dì lại tới đây?”
“Còn không phải tại ba cháu cứ nhất quyết gọi dì tới sao? Đều là vì chuyện của cháu.”
Lý Tang Du thoáng ngây người: “Chuyện của cháu ạ?”
“Tiểu Lâm vẫn chờ cháu ở trong phòng khách đấy. Nó nói tìm cháu suốt một đêm cũng không tìm được. Cháu đi đâu vậy? Sao trông cháu lại chật vật thế này?” Chu Hòe Hương quan sát Lý Tang Du từ trên xuống dưới một lượt.
“Cháu không sao, chỉ gặp phải chút chuyện thôi.”
Lục Huyền Lâm quả nhiên đã tìm tới đây. Lúc này cô thật sự không có cách nào trốn được nữa.
Chỉ có thể binh tới tướng đỡ nước tới đất ngăn!
Đúng là muốn yên tĩnh cũng không được.
Lý Tang Du điều chỉnh lại tâm trạng, sau đó đi vào trong phòng.
Cô vừa đi tới cửa, lại nghe được giọng nói của mẹ kế Tiêu Hà : “Tính tình Tiểu Du mạnh mẽ. Tiểu Lâm à, cháu hãy khoan dung với nó một chút, đừng chấp nó làm gì, hễ mà nhường thêm một chút… Lúc nó ở nhà, chúng tôi đều nhường nó. Ai bảo bây giờ nó là con gái duy nhất của chúng tôi chứ…”
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 132Muốn làm phải làm tới cùng, nếu không, chẳng phải sỉ nhục danh tiếng người phụ nữ xấu xa của cô một cách vô ích sao?Hơn nữa, cô và Thái Vũ Hàng không quen nhau, ầm ĩ thì ầm ĩ, cùng lắm là sau này cả đời không qua lại với nhau nữa.Ban đầu bọn họ cũng chưa từng qua lại, ngoại trừ hai lần vì công việc.Thái Vũ Hàng nhìn Lý Tang Du trước mắt nói chuyện như thật, đột nhiên lấy ra một cái hộp.Lý Tang Du nhìn kỹ, đó là hộp thuốc cô đã mua tối nay.Không biết tại sao nó lại rơi ở ghế ngồi phía sau, còn bị anh ta phát hiện.“Đưa cho tôi!”“Thứ này dùng nhiều sẽ không tốt cho cơ thể, đừng ỷ vào mình còn trẻ lại chà đạp hỏng cơ thể của mình.” Thái Vũ Hàng vung tay, ném cái hộp ra ngoài cửa sổ.“Anh làm gì vậy?” Tối nay, cô chịu đựng những lời châm chọc, khiêu khích của người khác mới mua được nó, lại bị ném đi như thế, chẳng lẽ cô còn phải tiếp tục chịu đựng sự khinh thường một lần nữa sao?“Tối nay, xem như tôi có lòng từ bi giúp cô một lần, không có thứ này, cô sẽ có thai, nói không chừng lại có thể bay lên đầu cành biến thành Phượng Hoàng, cũng không cần phải trôi nổi khắp nơi như vậy.”Lý Tang Du nghẹn lời nhìn anh ta. Sao cô có cảm giác anh ta luôn khiêu chiến cực hạn của cô vậy? Cô chưa từng đắc tội anh ta mà!“Anh tự mình lái xe về đi, tôi không đi cùng với anh nữa!” Lý Tang Du đẩy cửa xe ra và bước xuống xe.Đúng lúc có một chiếc taxi đi qua, cô lập tức lên xe.“Cô gái, cô đi đâu?”Đi đâu?Đây là vấn đề nan giải của cô.Nếu cô thật sự được người ta bao còn tốt, ít nhất còn có một cái ổ của riêng mình.Ôi!Cuối cùng, Lý Tang Du nói ra địa chỉ nhà mẹ mình.Lần này cô về nhà, ngoại trừ gặp ba còn có một người thân khác, dì Chu Hòe Hương.“Tiểu Du, cháu về rồi.”“Dì, sao dì lại tới đây?”“Còn không phải tại ba cháu cứ nhất quyết gọi dì tới sao? Đều là vì chuyện của cháu.”Lý Tang Du thoáng ngây người: “Chuyện của cháu ạ?”“Tiểu Lâm vẫn chờ cháu ở trong phòng khách đấy. Nó nói tìm cháu suốt một đêm cũng không tìm được. Cháu đi đâu vậy? Sao trông cháu lại chật vật thế này?” Chu Hòe Hương quan sát Lý Tang Du từ trên xuống dưới một lượt.“Cháu không sao, chỉ gặp phải chút chuyện thôi.”Lục Huyền Lâm quả nhiên đã tìm tới đây. Lúc này cô thật sự không có cách nào trốn được nữa.Chỉ có thể binh tới tướng đỡ nước tới đất ngăn!Đúng là muốn yên tĩnh cũng không được.Lý Tang Du điều chỉnh lại tâm trạng, sau đó đi vào trong phòng.Cô vừa đi tới cửa, lại nghe được giọng nói của mẹ kế Tiêu Hà : “Tính tình Tiểu Du mạnh mẽ. Tiểu Lâm à, cháu hãy khoan dung với nó một chút, đừng chấp nó làm gì, hễ mà nhường thêm một chút… Lúc nó ở nhà, chúng tôi đều nhường nó. Ai bảo bây giờ nó là con gái duy nhất của chúng tôi chứ…”