Tác giả:

Nhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống…

Chương 152

Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 152Thật sự có kiểu vừa gặp đã yêu?“Tất cả về cô tôi đều thích, bao gồm cô lừa dối tôi, bao gồm cô tham lam mê tiền.” Thái Vũ Hàng nói rất nghiêm túc, ánh mắt rất cố chấp.Càng làm Lý Tang Du sợ.Sau màn hỏi đáp căng thẳng là một khoảng yên lặng.Hai người nhìn nhau, không ai nói gì thêm.Lúc này, chỉ còn lại tiếng gió nhẹ nhàng và tiếng nước biển đánh lên bãi đá ngầm, tạo thành tiếng sóng vỗ.Nhìn nhìn, ánh mắt Thái Vũ Hàng đang thay đổi, trở nên rất chiếm hữu.Anh ta kéo Lý Tang Du vào trong ngực mình định hôn lên môi cô.Lý Tang Du bị anh ta giữ tay, nhưng đầu thì không, cô nghiêng đầu một cái, tránh khỏi nụ hôn của anh ta.Vẻ đau đớn lan rộng lên mặt Thái Vũ Hàng, khí thế cả người giống như con nhím, làm cơ thể Lý Tang Du gần anh ta run không kiểm soát được.Lâm Bách Thần!Biểu cảm của anh ta, ánh mắt anh ta đau khổ, thậm chí khí thế trên người anh ta cũng không khác Lâm Bách Thần chút nào.Lý Tang Du mới run lẩy bẩy.Lý Tang Du kinh ngạc nhìn Thái Vũ Hàng trước mắt, tại sao có thể như vậy? Là cô hoa mắt sao? Hay là ảo giác của cô?Nước mắt dâng lên, Lý Tang Du không hy vọng có ảo giác như vậy, không muốn cảm giác tội lỗi không thể tan này hành hạ.“Buông tôi ra.” Đây là lời cô dùng hết sức nói ra.Nhìn cô trong mắt toàn nước, nghe giọng cô yếu mềm, Thái Vũ Hàng trong lòng run lên, buông lỏng tay cô.Nhưng anh ta vẫn không từ bỏ suy nghĩ trong lòng: “Ở bên tôi!”Lý Tang Du xuyên qua màn nước mắt nhìn người trước mặt: “Sau đó thì sao?”Sau đó. . . Thái Vũ Hàng sửng sốt một chút, anh ta chưa nghĩ về điều đó.Lý Tang Du thê lương cười một tiếng: “Sau đó mỗi ngày tôi bị người hâm mộ của anh bới móc, cuộc sống mỗi ngày bị đủ người chửi rủa?”Sự gay gắt của người hâm mộ, Thái Vũ Hàng biết rõ hơn cô.Sắc mặt Thái Vũ Hàng trắng bệch theo từng câu Lý Tang Du nói.Anh ta một lòng chỉ muốn cô, đến mức hậu quả như thế nào, anh ta không biết.Bây giờ bị phân tích như vậy, suy nghĩ lo sợ trong lòng anh ta dần tăng lên.“Anh còn muốn tôi ở bên anh?”Thái Vũ Hàng hơi do dự, anh ta do dự không cho anh ta, mà là cho Lý Tang Du.“Đừng tính đấu với Lục Huyền Lâm, anh đấu không lại anh ta, mặc dù anh bây giờ là một ngôi sao nổi tiếng. Nhưng nếu chọc giận anh ta, trong thời gian ngắn thôi anh ta sẽ cho anh biến mất hoàn toàn khỏi giới giải trí.”Thái Vũ Hàng có danh tiếng, nhưng không có thế lực. Có tiền, lại không có quan hệ rộng, lấy cái gì đấu với Lục Huyền Lâm?

CHƯƠNG 152

Thật sự có kiểu vừa gặp đã yêu?

“Tất cả về cô tôi đều thích, bao gồm cô lừa dối tôi, bao gồm cô tham lam mê tiền.” Thái Vũ Hàng nói rất nghiêm túc, ánh mắt rất cố chấp.

Càng làm Lý Tang Du sợ.

Sau màn hỏi đáp căng thẳng là một khoảng yên lặng.

Hai người nhìn nhau, không ai nói gì thêm.

Lúc này, chỉ còn lại tiếng gió nhẹ nhàng và tiếng nước biển đánh lên bãi đá ngầm, tạo thành tiếng sóng vỗ.

Nhìn nhìn, ánh mắt Thái Vũ Hàng đang thay đổi, trở nên rất chiếm hữu.

Anh ta kéo Lý Tang Du vào trong ngực mình định hôn lên môi cô.

Lý Tang Du bị anh ta giữ tay, nhưng đầu thì không, cô nghiêng đầu một cái, tránh khỏi nụ hôn của anh ta.

Vẻ đau đớn lan rộng lên mặt Thái Vũ Hàng, khí thế cả người giống như con nhím, làm cơ thể Lý Tang Du gần anh ta run không kiểm soát được.

Lâm Bách Thần!

Biểu cảm của anh ta, ánh mắt anh ta đau khổ, thậm chí khí thế trên người anh ta cũng không khác Lâm Bách Thần chút nào.

Lý Tang Du mới run lẩy bẩy.

Lý Tang Du kinh ngạc nhìn Thái Vũ Hàng trước mắt, tại sao có thể như vậy? Là cô hoa mắt sao? Hay là ảo giác của cô?

Nước mắt dâng lên, Lý Tang Du không hy vọng có ảo giác như vậy, không muốn cảm giác tội lỗi không thể tan này hành hạ.

“Buông tôi ra.” Đây là lời cô dùng hết sức nói ra.

Nhìn cô trong mắt toàn nước, nghe giọng cô yếu mềm, Thái Vũ Hàng trong lòng run lên, buông lỏng tay cô.

Nhưng anh ta vẫn không từ bỏ suy nghĩ trong lòng: “Ở bên tôi!”

Lý Tang Du xuyên qua màn nước mắt nhìn người trước mặt: “Sau đó thì sao?”

Sau đó. . . Thái Vũ Hàng sửng sốt một chút, anh ta chưa nghĩ về điều đó.

Lý Tang Du thê lương cười một tiếng: “Sau đó mỗi ngày tôi bị người hâm mộ của anh bới móc, cuộc sống mỗi ngày bị đủ người chửi rủa?”

Sự gay gắt của người hâm mộ, Thái Vũ Hàng biết rõ hơn cô.

Sắc mặt Thái Vũ Hàng trắng bệch theo từng câu Lý Tang Du nói.

Anh ta một lòng chỉ muốn cô, đến mức hậu quả như thế nào, anh ta không biết.

Bây giờ bị phân tích như vậy, suy nghĩ lo sợ trong lòng anh ta dần tăng lên.

“Anh còn muốn tôi ở bên anh?”

Thái Vũ Hàng hơi do dự, anh ta do dự không cho anh ta, mà là cho Lý Tang Du.

“Đừng tính đấu với Lục Huyền Lâm, anh đấu không lại anh ta, mặc dù anh bây giờ là một ngôi sao nổi tiếng. Nhưng nếu chọc giận anh ta, trong thời gian ngắn thôi anh ta sẽ cho anh biến mất hoàn toàn khỏi giới giải trí.”

Thái Vũ Hàng có danh tiếng, nhưng không có thế lực. Có tiền, lại không có quan hệ rộng, lấy cái gì đấu với Lục Huyền Lâm?

Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 152Thật sự có kiểu vừa gặp đã yêu?“Tất cả về cô tôi đều thích, bao gồm cô lừa dối tôi, bao gồm cô tham lam mê tiền.” Thái Vũ Hàng nói rất nghiêm túc, ánh mắt rất cố chấp.Càng làm Lý Tang Du sợ.Sau màn hỏi đáp căng thẳng là một khoảng yên lặng.Hai người nhìn nhau, không ai nói gì thêm.Lúc này, chỉ còn lại tiếng gió nhẹ nhàng và tiếng nước biển đánh lên bãi đá ngầm, tạo thành tiếng sóng vỗ.Nhìn nhìn, ánh mắt Thái Vũ Hàng đang thay đổi, trở nên rất chiếm hữu.Anh ta kéo Lý Tang Du vào trong ngực mình định hôn lên môi cô.Lý Tang Du bị anh ta giữ tay, nhưng đầu thì không, cô nghiêng đầu một cái, tránh khỏi nụ hôn của anh ta.Vẻ đau đớn lan rộng lên mặt Thái Vũ Hàng, khí thế cả người giống như con nhím, làm cơ thể Lý Tang Du gần anh ta run không kiểm soát được.Lâm Bách Thần!Biểu cảm của anh ta, ánh mắt anh ta đau khổ, thậm chí khí thế trên người anh ta cũng không khác Lâm Bách Thần chút nào.Lý Tang Du mới run lẩy bẩy.Lý Tang Du kinh ngạc nhìn Thái Vũ Hàng trước mắt, tại sao có thể như vậy? Là cô hoa mắt sao? Hay là ảo giác của cô?Nước mắt dâng lên, Lý Tang Du không hy vọng có ảo giác như vậy, không muốn cảm giác tội lỗi không thể tan này hành hạ.“Buông tôi ra.” Đây là lời cô dùng hết sức nói ra.Nhìn cô trong mắt toàn nước, nghe giọng cô yếu mềm, Thái Vũ Hàng trong lòng run lên, buông lỏng tay cô.Nhưng anh ta vẫn không từ bỏ suy nghĩ trong lòng: “Ở bên tôi!”Lý Tang Du xuyên qua màn nước mắt nhìn người trước mặt: “Sau đó thì sao?”Sau đó. . . Thái Vũ Hàng sửng sốt một chút, anh ta chưa nghĩ về điều đó.Lý Tang Du thê lương cười một tiếng: “Sau đó mỗi ngày tôi bị người hâm mộ của anh bới móc, cuộc sống mỗi ngày bị đủ người chửi rủa?”Sự gay gắt của người hâm mộ, Thái Vũ Hàng biết rõ hơn cô.Sắc mặt Thái Vũ Hàng trắng bệch theo từng câu Lý Tang Du nói.Anh ta một lòng chỉ muốn cô, đến mức hậu quả như thế nào, anh ta không biết.Bây giờ bị phân tích như vậy, suy nghĩ lo sợ trong lòng anh ta dần tăng lên.“Anh còn muốn tôi ở bên anh?”Thái Vũ Hàng hơi do dự, anh ta do dự không cho anh ta, mà là cho Lý Tang Du.“Đừng tính đấu với Lục Huyền Lâm, anh đấu không lại anh ta, mặc dù anh bây giờ là một ngôi sao nổi tiếng. Nhưng nếu chọc giận anh ta, trong thời gian ngắn thôi anh ta sẽ cho anh biến mất hoàn toàn khỏi giới giải trí.”Thái Vũ Hàng có danh tiếng, nhưng không có thế lực. Có tiền, lại không có quan hệ rộng, lấy cái gì đấu với Lục Huyền Lâm?

Chương 152