Tác giả:

Nhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống…

Chương 156

Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 156“Mợ Lục nói chuyện không muốn khoa trương, cô nếu thật ở cảnh này, sẽ còn đi theo anh ta?” Ánh mắt Thái Vũ Hàng cứ nhìn theo hành động của cô.Nói tới nói lui, lại trở lại chủ đề này.Lý Tang Du cũng lười nói rõ, kỳ thật c*̃ng nói không rõ, dứt khoát không nói.Quét dọn vệ sinh xong, cô tìm nhiệt kế đo cho anh ta.“Anh biết nói chuyện như thế, nhất định không thiếu bạn gái, cô ấy đâu?”Thái Vũ Hàng không trả lời vấn đề này.“Không nói thì không nói, minh tinh giống các anh, sinh hoạt cá nhân đều giấu đi, huống chi là bạn gái… Nhưng bây giờ anh bệnh như vậy, cô ấy cũng không tới chăm sóc anh, c*̃ng không dọn dẹp phòng à?”“Chê tôi nghèo, cùng kẻ có tiền chạy rồi.”Đó là chuyện không mới, nhưng lại là hiện thực.“Anh có mị lực như thế, sao c*̃ng xảy ra chuyện như vậy?”“Chuyện này rất bình thường, nhìn thần sắc dáng vẻ tự nhiên của cô, nhất định cũng là bỏ bạn trai, cặp với người có tiền hả.”Biết anh ta không có lòng tốt, có cơ hội sẽ mắng cô.Không cảm thấy kinh ngạc, Lý Tang Du đi qua không chút khách khí kéo nhiệt kế ra: “39.5, anh sốt cao rồi đó, biết mình phát sốt còn ra bờ biển, muốn chết à?”“Dù sao nóng cũng không chết được, mấy ngày là ổn.” Thái Vũ Hàng chính là bất cần đời như vậy, bình thường không nhìn thấy cảm xúc thật của anh ta, hôm nay ở bờ biển, Lý Tang Du đã chân chính thấy được.Lý Tang Du lấy khăn ướt trong phòng vệ sinh xếp lại đắp lên trán của anh: “Thật không có ý định đi bệnh viện hả?”“Chờ sắp chết rồi đi, bây giờ muốn ở nhà đợi.” Thái Vũ Hàng nói rồi cử động lung tung không an phận.“Ngoan ngoãn nằm đó đi, nếu không trung thực tôi gọi xe cứu thương chở anh đến bệnh viện.”Lời này tựa như kim cô chú vậy, trong nháy mắt Thái Vũ Hàng ngoan ngoãn nằm bất động.Lý Tang Du lục tung toàn bộ ngăn kéo cũng không tìm được một viên thuốc: “Trong nhà có thuốc hạ sốt không?”“Không có!”“Vậy tôi ra ngoài mua.” Lý Tang Du nói xong thi cởi tạp dề trên ngừơi ra.Thái Vũ Hàng nhìn thoáng qua thời gian, thời gian nói sớm không sớm, nói muộn cũng không muộn, nhưng một mình cô ra ngoài, anh ta không yên lòng: “Tôi tìm người mua đến cho tôi, làm chút gì ăn đi, tôi sắp chết đói rồi.”Nấu cơm?“Đã có người đưa thuốc tới, vì sao không đưa cơm tối tới luôn?” Nấu cơm thật không phải thế mạnh của cô.Thái Vũ Hàng bây giờ lại là bệnh nhân, cô không muốn đã sốt lại thêm đau bụng.“Dông dài như vậy, làm nhanh lên, tôi bây giờ là bệnh nhân cô còn muốn tôi ăn những đồ không sạch sẽ?”“Ồ, tôi sợ tôi làm anh càng ăn không vô.” Nấu cơm, Lý Tang Du không tự tin chút nào, món ăn duy nhất hai năm qua luyện thành chính là nấu mì ăn liền.Nhưng chỗ này cũng không có mì ăn liền, chỉ có mì sợi.“Bảo cô làm thì làm đi, nhanh lên, đói chết tôi, cô phải chịu trách nhiệm.”

CHƯƠNG 156

“Mợ Lục nói chuyện không muốn khoa trương, cô nếu thật ở cảnh này, sẽ còn đi theo anh ta?” Ánh mắt Thái Vũ Hàng cứ nhìn theo hành động của cô.

Nói tới nói lui, lại trở lại chủ đề này.

Lý Tang Du cũng lười nói rõ, kỳ thật c*̃ng nói không rõ, dứt khoát không nói.

Quét dọn vệ sinh xong, cô tìm nhiệt kế đo cho anh ta.

“Anh biết nói chuyện như thế, nhất định không thiếu bạn gái, cô ấy đâu?”

Thái Vũ Hàng không trả lời vấn đề này.

“Không nói thì không nói, minh tinh giống các anh, sinh hoạt cá nhân đều giấu đi, huống chi là bạn gái… Nhưng bây giờ anh bệnh như vậy, cô ấy cũng không tới chăm sóc anh, c*̃ng không dọn dẹp phòng à?”

“Chê tôi nghèo, cùng kẻ có tiền chạy rồi.”

Đó là chuyện không mới, nhưng lại là hiện thực.

“Anh có mị lực như thế, sao c*̃ng xảy ra chuyện như vậy?”

“Chuyện này rất bình thường, nhìn thần sắc dáng vẻ tự nhiên của cô, nhất định cũng là bỏ bạn trai, cặp với người có tiền hả.”

Biết anh ta không có lòng tốt, có cơ hội sẽ mắng cô.

Không cảm thấy kinh ngạc, Lý Tang Du đi qua không chút khách khí kéo nhiệt kế ra: “39.5, anh sốt cao rồi đó, biết mình phát sốt còn ra bờ biển, muốn chết à?”

“Dù sao nóng cũng không chết được, mấy ngày là ổn.” Thái Vũ Hàng chính là bất cần đời như vậy, bình thường không nhìn thấy cảm xúc thật của anh ta, hôm nay ở bờ biển, Lý Tang Du đã chân chính thấy được.

Lý Tang Du lấy khăn ướt trong phòng vệ sinh xếp lại đắp lên trán của anh: “Thật không có ý định đi bệnh viện hả?”

“Chờ sắp chết rồi đi, bây giờ muốn ở nhà đợi.” Thái Vũ Hàng nói rồi cử động lung tung không an phận.

“Ngoan ngoãn nằm đó đi, nếu không trung thực tôi gọi xe cứu thương chở anh đến bệnh viện.”

Lời này tựa như kim cô chú vậy, trong nháy mắt Thái Vũ Hàng ngoan ngoãn nằm bất động.

Lý Tang Du lục tung toàn bộ ngăn kéo cũng không tìm được một viên thuốc: “Trong nhà có thuốc hạ sốt không?”

“Không có!”

“Vậy tôi ra ngoài mua.” Lý Tang Du nói xong thi cởi tạp dề trên ngừơi ra.

Thái Vũ Hàng nhìn thoáng qua thời gian, thời gian nói sớm không sớm, nói muộn cũng không muộn, nhưng một mình cô ra ngoài, anh ta không yên lòng: “Tôi tìm người mua đến cho tôi, làm chút gì ăn đi, tôi sắp chết đói rồi.”

Nấu cơm?

“Đã có người đưa thuốc tới, vì sao không đưa cơm tối tới luôn?” Nấu cơm thật không phải thế mạnh của cô.

Thái Vũ Hàng bây giờ lại là bệnh nhân, cô không muốn đã sốt lại thêm đau bụng.

“Dông dài như vậy, làm nhanh lên, tôi bây giờ là bệnh nhân cô còn muốn tôi ăn những đồ không sạch sẽ?”

“Ồ, tôi sợ tôi làm anh càng ăn không vô.” Nấu cơm, Lý Tang Du không tự tin chút nào, món ăn duy nhất hai năm qua luyện thành chính là nấu mì ăn liền.

Nhưng chỗ này cũng không có mì ăn liền, chỉ có mì sợi.

“Bảo cô làm thì làm đi, nhanh lên, đói chết tôi, cô phải chịu trách nhiệm.”

Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 156“Mợ Lục nói chuyện không muốn khoa trương, cô nếu thật ở cảnh này, sẽ còn đi theo anh ta?” Ánh mắt Thái Vũ Hàng cứ nhìn theo hành động của cô.Nói tới nói lui, lại trở lại chủ đề này.Lý Tang Du cũng lười nói rõ, kỳ thật c*̃ng nói không rõ, dứt khoát không nói.Quét dọn vệ sinh xong, cô tìm nhiệt kế đo cho anh ta.“Anh biết nói chuyện như thế, nhất định không thiếu bạn gái, cô ấy đâu?”Thái Vũ Hàng không trả lời vấn đề này.“Không nói thì không nói, minh tinh giống các anh, sinh hoạt cá nhân đều giấu đi, huống chi là bạn gái… Nhưng bây giờ anh bệnh như vậy, cô ấy cũng không tới chăm sóc anh, c*̃ng không dọn dẹp phòng à?”“Chê tôi nghèo, cùng kẻ có tiền chạy rồi.”Đó là chuyện không mới, nhưng lại là hiện thực.“Anh có mị lực như thế, sao c*̃ng xảy ra chuyện như vậy?”“Chuyện này rất bình thường, nhìn thần sắc dáng vẻ tự nhiên của cô, nhất định cũng là bỏ bạn trai, cặp với người có tiền hả.”Biết anh ta không có lòng tốt, có cơ hội sẽ mắng cô.Không cảm thấy kinh ngạc, Lý Tang Du đi qua không chút khách khí kéo nhiệt kế ra: “39.5, anh sốt cao rồi đó, biết mình phát sốt còn ra bờ biển, muốn chết à?”“Dù sao nóng cũng không chết được, mấy ngày là ổn.” Thái Vũ Hàng chính là bất cần đời như vậy, bình thường không nhìn thấy cảm xúc thật của anh ta, hôm nay ở bờ biển, Lý Tang Du đã chân chính thấy được.Lý Tang Du lấy khăn ướt trong phòng vệ sinh xếp lại đắp lên trán của anh: “Thật không có ý định đi bệnh viện hả?”“Chờ sắp chết rồi đi, bây giờ muốn ở nhà đợi.” Thái Vũ Hàng nói rồi cử động lung tung không an phận.“Ngoan ngoãn nằm đó đi, nếu không trung thực tôi gọi xe cứu thương chở anh đến bệnh viện.”Lời này tựa như kim cô chú vậy, trong nháy mắt Thái Vũ Hàng ngoan ngoãn nằm bất động.Lý Tang Du lục tung toàn bộ ngăn kéo cũng không tìm được một viên thuốc: “Trong nhà có thuốc hạ sốt không?”“Không có!”“Vậy tôi ra ngoài mua.” Lý Tang Du nói xong thi cởi tạp dề trên ngừơi ra.Thái Vũ Hàng nhìn thoáng qua thời gian, thời gian nói sớm không sớm, nói muộn cũng không muộn, nhưng một mình cô ra ngoài, anh ta không yên lòng: “Tôi tìm người mua đến cho tôi, làm chút gì ăn đi, tôi sắp chết đói rồi.”Nấu cơm?“Đã có người đưa thuốc tới, vì sao không đưa cơm tối tới luôn?” Nấu cơm thật không phải thế mạnh của cô.Thái Vũ Hàng bây giờ lại là bệnh nhân, cô không muốn đã sốt lại thêm đau bụng.“Dông dài như vậy, làm nhanh lên, tôi bây giờ là bệnh nhân cô còn muốn tôi ăn những đồ không sạch sẽ?”“Ồ, tôi sợ tôi làm anh càng ăn không vô.” Nấu cơm, Lý Tang Du không tự tin chút nào, món ăn duy nhất hai năm qua luyện thành chính là nấu mì ăn liền.Nhưng chỗ này cũng không có mì ăn liền, chỉ có mì sợi.“Bảo cô làm thì làm đi, nhanh lên, đói chết tôi, cô phải chịu trách nhiệm.”

Chương 156