Tác giả:

Nhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống…

Chương 175

Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 175Khi Lý Tang Du thấy rõ người trước mắt thì đột nhiên đưa tay ôm lấy anh.Lục Huyền Lâm sửng sốt.Cô chưa từng chủ động với anh.Đây là lần đầu tiên!Cơ thể ướt sũng nước mưa, còn khẽ run rẩy, Lục Huyền Lâm không nhịn được dùng một tay ôm lấy cơ thể gầy yếu của cô.“Nếu chúng ta có thể làm lại từ đầu…” Lý Tang Du nhắm hai mắt lại dựa vào lòng anh, thấp giọng nỉ non.Làm lại từ đầu?Quay lại thời điểm Lý Uyển Khanh vẫn chưa xảy ra tai nạn xe, Lâm Bách Thần vẫn chưa chết.Vậy thì Lý Tang Du sẽ không gả cho Lục Huyền Lâm mà đồng ý với Lâm Bách Thần.Lục Huyền Lâm sẽ cưới Lý Uyển Khanh.Bốn người tạo thành hai cặp đôi.Kết cục như vậy rất hoàn mỹ.Nhưng mọi chuyện có thể quay lại?Lục Huyền Lâm không nói gì, Lý Tang Du cũng không nói nữa, hai người cứ đứng ôm nhau như thế.Anh có thể cảm giác được Lý Tang Du trong lòng mình vẫn còn run rẩy, có lẽ bởi vì lạnh cũng có thể vì đau lòng, cho dù nguyên nhân nào cũng làm cho anh không dễ chịu.Anh muốn cô khóc lớn một trận còn tốt hơn nhẫn nhịn chịu đựng như vậy.Lục Huyền Lâm cởi áo khoác khoác lên người cô: “Về nhà!”Lý Tang Du từ từ ngẩng đầu nhìn anh: “Không quay về được, không ai quay về được, tôi chỉ có thể sống trong sự áy náy và tự trách cả đời, cho đến khi già đi, cho đến khi chết đi…”Lục Huyền Lâm cúi đầu nhìn cô, nước mưa và nước mắt hòa vào nhau cùng rơi xuống, lướt qua khuôn mặt tuyệt vọng.Lý Tang Du, một người phụ nữ vô tình, trong ấn tượng của Lục Huyền Lâm thì cô rất lạnh nhạt, Lý Uyển Khanh xảy ra tai nạn xe cộ rồi mất tích, mọi người đều đau khổ khóc lóc, chỉ có cô thờ ơ.Mà khi tin buồn của Lâm Bách Thần truyền đến, anh nghe nói cô đã khóc, anh cười nhạt khinh thường không tin.Nhưng hôm nay anh thấy cô khóc thút thít, cô rất đau lòng.Anh tin!Cô cũng không vô tình.Có lẽ sau khi Lý Uyển Khanh xảy ra chuyện, cô không khóc là đúng. Cô khóc lóc chỉ nhận lấy sự đánh giá giả tạo nước mắt cá sâu từ anh mà thôi, cho nên với tính cách của cô thì sẽ không khóc.Nhưng hôm nay cô đau lòng vì một người đàn ông đã chết như thế, ngược lại làm cho anh không khỏi ghen tỵ.Trong lòng anh đầy lửa giận.“Khóc cái gì?” Lục Huyền Lâm buông cô ra, chỉ vào bia mộ: “Cô có khóc thì anh ta cũng không sống lại được, có tác dụng gì không?”Lý Tang Du lặng lẽ rơi nước mắt ngơ ngác nhìn anh, lông mày anh nhíu lại chuẩn bị tức giận. Cô đột nhiên cảm thấy rất yên tâm, anh viết mọi cảm xúc trên mặt, cô không cần suy đoán.

CHƯƠNG 175

Khi Lý Tang Du thấy rõ người trước mắt thì đột nhiên đưa tay ôm lấy anh.

Lục Huyền Lâm sửng sốt.

Cô chưa từng chủ động với anh.

Đây là lần đầu tiên!

Cơ thể ướt sũng nước mưa, còn khẽ run rẩy, Lục Huyền Lâm không nhịn được dùng một tay ôm lấy cơ thể gầy yếu của cô.

“Nếu chúng ta có thể làm lại từ đầu…” Lý Tang Du nhắm hai mắt lại dựa vào lòng anh, thấp giọng nỉ non.

Làm lại từ đầu?

Quay lại thời điểm Lý Uyển Khanh vẫn chưa xảy ra tai nạn xe, Lâm Bách Thần vẫn chưa chết.

Vậy thì Lý Tang Du sẽ không gả cho Lục Huyền Lâm mà đồng ý với Lâm Bách Thần.

Lục Huyền Lâm sẽ cưới Lý Uyển Khanh.

Bốn người tạo thành hai cặp đôi.

Kết cục như vậy rất hoàn mỹ.

Nhưng mọi chuyện có thể quay lại?

Lục Huyền Lâm không nói gì, Lý Tang Du cũng không nói nữa, hai người cứ đứng ôm nhau như thế.

Anh có thể cảm giác được Lý Tang Du trong lòng mình vẫn còn run rẩy, có lẽ bởi vì lạnh cũng có thể vì đau lòng, cho dù nguyên nhân nào cũng làm cho anh không dễ chịu.

Anh muốn cô khóc lớn một trận còn tốt hơn nhẫn nhịn chịu đựng như vậy.

Lục Huyền Lâm cởi áo khoác khoác lên người cô: “Về nhà!”

Lý Tang Du từ từ ngẩng đầu nhìn anh: “Không quay về được, không ai quay về được, tôi chỉ có thể sống trong sự áy náy và tự trách cả đời, cho đến khi già đi, cho đến khi chết đi…”

Lục Huyền Lâm cúi đầu nhìn cô, nước mưa và nước mắt hòa vào nhau cùng rơi xuống, lướt qua khuôn mặt tuyệt vọng.

Lý Tang Du, một người phụ nữ vô tình, trong ấn tượng của Lục Huyền Lâm thì cô rất lạnh nhạt, Lý Uyển Khanh xảy ra tai nạn xe cộ rồi mất tích, mọi người đều đau khổ khóc lóc, chỉ có cô thờ ơ.

Mà khi tin buồn của Lâm Bách Thần truyền đến, anh nghe nói cô đã khóc, anh cười nhạt khinh thường không tin.

Nhưng hôm nay anh thấy cô khóc thút thít, cô rất đau lòng.

Anh tin!

Cô cũng không vô tình.

Có lẽ sau khi Lý Uyển Khanh xảy ra chuyện, cô không khóc là đúng. Cô khóc lóc chỉ nhận lấy sự đánh giá giả tạo nước mắt cá sâu từ anh mà thôi, cho nên với tính cách của cô thì sẽ không khóc.

Nhưng hôm nay cô đau lòng vì một người đàn ông đã chết như thế, ngược lại làm cho anh không khỏi ghen tỵ.

Trong lòng anh đầy lửa giận.

“Khóc cái gì?” Lục Huyền Lâm buông cô ra, chỉ vào bia mộ: “Cô có khóc thì anh ta cũng không sống lại được, có tác dụng gì không?”

Lý Tang Du lặng lẽ rơi nước mắt ngơ ngác nhìn anh, lông mày anh nhíu lại chuẩn bị tức giận. Cô đột nhiên cảm thấy rất yên tâm, anh viết mọi cảm xúc trên mặt, cô không cần suy đoán.

Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 175Khi Lý Tang Du thấy rõ người trước mắt thì đột nhiên đưa tay ôm lấy anh.Lục Huyền Lâm sửng sốt.Cô chưa từng chủ động với anh.Đây là lần đầu tiên!Cơ thể ướt sũng nước mưa, còn khẽ run rẩy, Lục Huyền Lâm không nhịn được dùng một tay ôm lấy cơ thể gầy yếu của cô.“Nếu chúng ta có thể làm lại từ đầu…” Lý Tang Du nhắm hai mắt lại dựa vào lòng anh, thấp giọng nỉ non.Làm lại từ đầu?Quay lại thời điểm Lý Uyển Khanh vẫn chưa xảy ra tai nạn xe, Lâm Bách Thần vẫn chưa chết.Vậy thì Lý Tang Du sẽ không gả cho Lục Huyền Lâm mà đồng ý với Lâm Bách Thần.Lục Huyền Lâm sẽ cưới Lý Uyển Khanh.Bốn người tạo thành hai cặp đôi.Kết cục như vậy rất hoàn mỹ.Nhưng mọi chuyện có thể quay lại?Lục Huyền Lâm không nói gì, Lý Tang Du cũng không nói nữa, hai người cứ đứng ôm nhau như thế.Anh có thể cảm giác được Lý Tang Du trong lòng mình vẫn còn run rẩy, có lẽ bởi vì lạnh cũng có thể vì đau lòng, cho dù nguyên nhân nào cũng làm cho anh không dễ chịu.Anh muốn cô khóc lớn một trận còn tốt hơn nhẫn nhịn chịu đựng như vậy.Lục Huyền Lâm cởi áo khoác khoác lên người cô: “Về nhà!”Lý Tang Du từ từ ngẩng đầu nhìn anh: “Không quay về được, không ai quay về được, tôi chỉ có thể sống trong sự áy náy và tự trách cả đời, cho đến khi già đi, cho đến khi chết đi…”Lục Huyền Lâm cúi đầu nhìn cô, nước mưa và nước mắt hòa vào nhau cùng rơi xuống, lướt qua khuôn mặt tuyệt vọng.Lý Tang Du, một người phụ nữ vô tình, trong ấn tượng của Lục Huyền Lâm thì cô rất lạnh nhạt, Lý Uyển Khanh xảy ra tai nạn xe cộ rồi mất tích, mọi người đều đau khổ khóc lóc, chỉ có cô thờ ơ.Mà khi tin buồn của Lâm Bách Thần truyền đến, anh nghe nói cô đã khóc, anh cười nhạt khinh thường không tin.Nhưng hôm nay anh thấy cô khóc thút thít, cô rất đau lòng.Anh tin!Cô cũng không vô tình.Có lẽ sau khi Lý Uyển Khanh xảy ra chuyện, cô không khóc là đúng. Cô khóc lóc chỉ nhận lấy sự đánh giá giả tạo nước mắt cá sâu từ anh mà thôi, cho nên với tính cách của cô thì sẽ không khóc.Nhưng hôm nay cô đau lòng vì một người đàn ông đã chết như thế, ngược lại làm cho anh không khỏi ghen tỵ.Trong lòng anh đầy lửa giận.“Khóc cái gì?” Lục Huyền Lâm buông cô ra, chỉ vào bia mộ: “Cô có khóc thì anh ta cũng không sống lại được, có tác dụng gì không?”Lý Tang Du lặng lẽ rơi nước mắt ngơ ngác nhìn anh, lông mày anh nhíu lại chuẩn bị tức giận. Cô đột nhiên cảm thấy rất yên tâm, anh viết mọi cảm xúc trên mặt, cô không cần suy đoán.

Chương 175