Nhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống…
Chương 243
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 243Lúc này, Lục Huyền Lâm mới thầm nở một nụ cười mãn nguyện.Vấn đề của ngày lễ tình nhân đã được giải quyết như thế và Lý Tang Du thậm chí không có cơ hội để phản bác nó.Lục Huyền Lâm vào phòng tắm và trả lời một câu trên điện thoại: Thật ngại quá, đêm Thất Tịch và ngày mai đều đã được chồng tôi sắp xếp xong.Sau khi gửi tin nhắn, Lục Huyền Lâm đắc ý chờ đợi câu trả lời của người bên kia.Quả nhiên, một vài giây sau, tin nhắn của Thời Nhiên Phong đã đến: Đã hiểu!…Ngày hôm sau, Lý Tang Du thu dọn đồ đạc và chính thức đi làm.Có thể thấy rằng Trương Ngọc nhìn thấy cô quay lại đương nhiên sẽ không bỏ qua cho cô, nhiệm vụ nặng nề lại nhiều, Lý Tang Du nhìn thôi cũng đủ nhức đầu. Tại sao mình lại không có số mệnh cô chủ, sao lại phải quay về làm việc chứ?Nhưng cô đã đưa ra lựa chọn sao lại có thể từ bỏ được, cô đành phải rót cho mình một ly cà phê đen, mệt mỏi cả buổi ngẩng đầu lên nhìn quanh bốn phía, mới phát hiện ra cô không phải là người duy nhất mới sáng sớm đã uống cà phê.Triệu Nguyệt Sương trượt cái ghế đến bên cạnh cô, đưa cho cô một hộp kẹo cao su, nhìn tài liệu chất đống như ngọn núi nhỏ trên bàn làm việc của cô, nở nụ cười hiểu rõ: “Cô trở về đúng lúc lắm, nếu không có cô, không biết hôm nay còn phải tăng ca tới khi nào.”“Mấy ngày nay mọi người đều như vậy sao?”Lý Tang Du rút một viên kẹo có vị chanh, trên đầu có đổ chút mồ hôi, cường độ làm việc này hơi quá sức đối với cô.“Hôm nay tốt hơn rồi.” Triệu Nguyệt Sương nhìn lên trần nhà, thuận tay quàng chiếc gối lười quanh cổ, mặc dù tiền làm thêm giờ của công ty so với trước đây cao hơn gấp mấy lần, nhưng thời gian hai ngày nay thật sự không phải để người trải qua.“Tổng Giám đốc cũng vậy thôi, mấy ngày liên tiếp đều không về.” Dứt lời quay đầu nhìn Lý Tang Du nở nụ cười trêu trọc: “Cái này hẳn là cô phải biết, không cần tôi phải nói.”Cái này cô đúng thật là không biết, Lý Tang Du chột dạ mà sờ sờ cái mũi bầu bĩnh của mình. Trước đó, cô vẫn cho rằng Lục Huyền Lâm đang đi chơi với Vu Thiến bên ngoài.“Đau lòng cho cô một phút, có điều chúng ta nhanh lên. Tôi định đúng giờ trở về uống canh bổ.”Bữa cơm thuốc mà ông cụ Lục đặc biệt yêu cầu người làm làm cho cô ngày nào cũng phải về uống đúng giờ, nếu không thì ông cụ sẽ không vui và cô sẽ phải về nghỉ ngơi dưỡng sức một lần nữa.“Trước đây sức khỏe của cô không tệ đến mức này, tại sao lại phải uống thuốc bổ?” Triệu Nguyệt Sương cau mày nghi ngờ nhìn Lý Tang Du.Lý Tang Du thấy trong lòng nhói đau, nhưng trên mặt lại cười với nụ cười thoải mái: “Chỉ là sức khỏe của tôi không tốt, nên uống chút thuốc bổ để điều dưỡng cơ thể.”“Cô đó, quá gầy.” Triệu Nguyệt Sương lấy vài túi khoai tây chiên từ chỗ ngồi của mình và đặt chúng trên bàn của Lý Tang Du, hào phóng nói: “Ăn gì tùy thích, đại gia tôi có.”“Này, sao cô không hào phóng chia cho chúng tôi vậy?” Đồng nghiệp bên kia cũng tham gia, mọi người cười đùa rằng sẽ phá cửa hàng đồ ăn vặt của Triệu Nguyệt Sương, nhưng điều đó lại khiến cho cô sợ hãi.Lý Tang Du đã giúp đỡ, bảo vệ Triệu Nguyệt Sương, mọi người vui cười đùa giỡn cũng đã thoải mái rất nhiều. Trương Ngọc nhìn thấy họ vui đùa trong văn phòng qua cửa kính, ngay lập tức đi ra ngoài với khuôn mặt u ám.
CHƯƠNG 243
Lúc này, Lục Huyền Lâm mới thầm nở một nụ cười mãn nguyện.
Vấn đề của ngày lễ tình nhân đã được giải quyết như thế và Lý Tang Du thậm chí không có cơ hội để phản bác nó.
Lục Huyền Lâm vào phòng tắm và trả lời một câu trên điện thoại: Thật ngại quá, đêm Thất Tịch và ngày mai đều đã được chồng tôi sắp xếp xong.
Sau khi gửi tin nhắn, Lục Huyền Lâm đắc ý chờ đợi câu trả lời của người bên kia.
Quả nhiên, một vài giây sau, tin nhắn của Thời Nhiên Phong đã đến: Đã hiểu!
…
Ngày hôm sau, Lý Tang Du thu dọn đồ đạc và chính thức đi làm.
Có thể thấy rằng Trương Ngọc nhìn thấy cô quay lại đương nhiên sẽ không bỏ qua cho cô, nhiệm vụ nặng nề lại nhiều, Lý Tang Du nhìn thôi cũng đủ nhức đầu. Tại sao mình lại không có số mệnh cô chủ, sao lại phải quay về làm việc chứ?
Nhưng cô đã đưa ra lựa chọn sao lại có thể từ bỏ được, cô đành phải rót cho mình một ly cà phê đen, mệt mỏi cả buổi ngẩng đầu lên nhìn quanh bốn phía, mới phát hiện ra cô không phải là người duy nhất mới sáng sớm đã uống cà phê.
Triệu Nguyệt Sương trượt cái ghế đến bên cạnh cô, đưa cho cô một hộp kẹo cao su, nhìn tài liệu chất đống như ngọn núi nhỏ trên bàn làm việc của cô, nở nụ cười hiểu rõ: “Cô trở về đúng lúc lắm, nếu không có cô, không biết hôm nay còn phải tăng ca tới khi nào.”
“Mấy ngày nay mọi người đều như vậy sao?”
Lý Tang Du rút một viên kẹo có vị chanh, trên đầu có đổ chút mồ hôi, cường độ làm việc này hơi quá sức đối với cô.
“Hôm nay tốt hơn rồi.” Triệu Nguyệt Sương nhìn lên trần nhà, thuận tay quàng chiếc gối lười quanh cổ, mặc dù tiền làm thêm giờ của công ty so với trước đây cao hơn gấp mấy lần, nhưng thời gian hai ngày nay thật sự không phải để người trải qua.
“Tổng Giám đốc cũng vậy thôi, mấy ngày liên tiếp đều không về.” Dứt lời quay đầu nhìn Lý Tang Du nở nụ cười trêu trọc: “Cái này hẳn là cô phải biết, không cần tôi phải nói.”
Cái này cô đúng thật là không biết, Lý Tang Du chột dạ mà sờ sờ cái mũi bầu bĩnh của mình. Trước đó, cô vẫn cho rằng Lục Huyền Lâm đang đi chơi với Vu Thiến bên ngoài.
“Đau lòng cho cô một phút, có điều chúng ta nhanh lên. Tôi định đúng giờ trở về uống canh bổ.”
Bữa cơm thuốc mà ông cụ Lục đặc biệt yêu cầu người làm làm cho cô ngày nào cũng phải về uống đúng giờ, nếu không thì ông cụ sẽ không vui và cô sẽ phải về nghỉ ngơi dưỡng sức một lần nữa.
“Trước đây sức khỏe của cô không tệ đến mức này, tại sao lại phải uống thuốc bổ?” Triệu Nguyệt Sương cau mày nghi ngờ nhìn Lý Tang Du.
Lý Tang Du thấy trong lòng nhói đau, nhưng trên mặt lại cười với nụ cười thoải mái: “Chỉ là sức khỏe của tôi không tốt, nên uống chút thuốc bổ để điều dưỡng cơ thể.”
“Cô đó, quá gầy.” Triệu Nguyệt Sương lấy vài túi khoai tây chiên từ chỗ ngồi của mình và đặt chúng trên bàn của Lý Tang Du, hào phóng nói: “Ăn gì tùy thích, đại gia tôi có.”
“Này, sao cô không hào phóng chia cho chúng tôi vậy?” Đồng nghiệp bên kia cũng tham gia, mọi người cười đùa rằng sẽ phá cửa hàng đồ ăn vặt của Triệu Nguyệt Sương, nhưng điều đó lại khiến cho cô sợ hãi.
Lý Tang Du đã giúp đỡ, bảo vệ Triệu Nguyệt Sương, mọi người vui cười đùa giỡn cũng đã thoải mái rất nhiều. Trương Ngọc nhìn thấy họ vui đùa trong văn phòng qua cửa kính, ngay lập tức đi ra ngoài với khuôn mặt u ám.
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 243Lúc này, Lục Huyền Lâm mới thầm nở một nụ cười mãn nguyện.Vấn đề của ngày lễ tình nhân đã được giải quyết như thế và Lý Tang Du thậm chí không có cơ hội để phản bác nó.Lục Huyền Lâm vào phòng tắm và trả lời một câu trên điện thoại: Thật ngại quá, đêm Thất Tịch và ngày mai đều đã được chồng tôi sắp xếp xong.Sau khi gửi tin nhắn, Lục Huyền Lâm đắc ý chờ đợi câu trả lời của người bên kia.Quả nhiên, một vài giây sau, tin nhắn của Thời Nhiên Phong đã đến: Đã hiểu!…Ngày hôm sau, Lý Tang Du thu dọn đồ đạc và chính thức đi làm.Có thể thấy rằng Trương Ngọc nhìn thấy cô quay lại đương nhiên sẽ không bỏ qua cho cô, nhiệm vụ nặng nề lại nhiều, Lý Tang Du nhìn thôi cũng đủ nhức đầu. Tại sao mình lại không có số mệnh cô chủ, sao lại phải quay về làm việc chứ?Nhưng cô đã đưa ra lựa chọn sao lại có thể từ bỏ được, cô đành phải rót cho mình một ly cà phê đen, mệt mỏi cả buổi ngẩng đầu lên nhìn quanh bốn phía, mới phát hiện ra cô không phải là người duy nhất mới sáng sớm đã uống cà phê.Triệu Nguyệt Sương trượt cái ghế đến bên cạnh cô, đưa cho cô một hộp kẹo cao su, nhìn tài liệu chất đống như ngọn núi nhỏ trên bàn làm việc của cô, nở nụ cười hiểu rõ: “Cô trở về đúng lúc lắm, nếu không có cô, không biết hôm nay còn phải tăng ca tới khi nào.”“Mấy ngày nay mọi người đều như vậy sao?”Lý Tang Du rút một viên kẹo có vị chanh, trên đầu có đổ chút mồ hôi, cường độ làm việc này hơi quá sức đối với cô.“Hôm nay tốt hơn rồi.” Triệu Nguyệt Sương nhìn lên trần nhà, thuận tay quàng chiếc gối lười quanh cổ, mặc dù tiền làm thêm giờ của công ty so với trước đây cao hơn gấp mấy lần, nhưng thời gian hai ngày nay thật sự không phải để người trải qua.“Tổng Giám đốc cũng vậy thôi, mấy ngày liên tiếp đều không về.” Dứt lời quay đầu nhìn Lý Tang Du nở nụ cười trêu trọc: “Cái này hẳn là cô phải biết, không cần tôi phải nói.”Cái này cô đúng thật là không biết, Lý Tang Du chột dạ mà sờ sờ cái mũi bầu bĩnh của mình. Trước đó, cô vẫn cho rằng Lục Huyền Lâm đang đi chơi với Vu Thiến bên ngoài.“Đau lòng cho cô một phút, có điều chúng ta nhanh lên. Tôi định đúng giờ trở về uống canh bổ.”Bữa cơm thuốc mà ông cụ Lục đặc biệt yêu cầu người làm làm cho cô ngày nào cũng phải về uống đúng giờ, nếu không thì ông cụ sẽ không vui và cô sẽ phải về nghỉ ngơi dưỡng sức một lần nữa.“Trước đây sức khỏe của cô không tệ đến mức này, tại sao lại phải uống thuốc bổ?” Triệu Nguyệt Sương cau mày nghi ngờ nhìn Lý Tang Du.Lý Tang Du thấy trong lòng nhói đau, nhưng trên mặt lại cười với nụ cười thoải mái: “Chỉ là sức khỏe của tôi không tốt, nên uống chút thuốc bổ để điều dưỡng cơ thể.”“Cô đó, quá gầy.” Triệu Nguyệt Sương lấy vài túi khoai tây chiên từ chỗ ngồi của mình và đặt chúng trên bàn của Lý Tang Du, hào phóng nói: “Ăn gì tùy thích, đại gia tôi có.”“Này, sao cô không hào phóng chia cho chúng tôi vậy?” Đồng nghiệp bên kia cũng tham gia, mọi người cười đùa rằng sẽ phá cửa hàng đồ ăn vặt của Triệu Nguyệt Sương, nhưng điều đó lại khiến cho cô sợ hãi.Lý Tang Du đã giúp đỡ, bảo vệ Triệu Nguyệt Sương, mọi người vui cười đùa giỡn cũng đã thoải mái rất nhiều. Trương Ngọc nhìn thấy họ vui đùa trong văn phòng qua cửa kính, ngay lập tức đi ra ngoài với khuôn mặt u ám.