Nhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống…
Chương 268
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… Chương 268Có phải là bị ốm rồi không?Cô cảm thấy đầu óc nặng trĩu và chóng mặt, những triệu chứng này đều cho cô biết cơ thể cô có điều gì đó không ổn.Lúc tắt máy, cô không muốn mở lại, thời điểm bất lực nhất này, cô chợt nhớ đến một cái tên – Vu Thiến!Tại sao cô lại nghĩ đến người phụ nữ đã phản bội mình?Cô không biết.Có lẽ Vu Thiến là người thực sự hiểu cô, cô ta là người có thể nói chuyện với cô ấy nhiều nhất, và là người trò chuyện chân thành nhất. Lúc này, mọi thứ của Lý Tang Du đều không đáng để Vu Thiến ghen tị, nếu đã không ghen tị, có thể không còn cảm thấy thù địch nữa.Lúc này cô đang hoảng loạn, như đang tìm người nói giãi bày lòng mình nên trong tiềm thức cô nghĩ đến Vu Thiến.Nghe theo trái tim, Lý Tang Du nhấc điện thoại ở đầu giường và bấm số mà cô quen thuộc nhất, đó là số của Vu Thiến.Khi nhận được cuộc gọi của Lý Tang Du , Vu Thiến hơi sửng sốt, không ngờ Lý Tang Du lại gọi cho mình: “Như thế nào? Cô đang muốn khoe khoang với tôi à?”“… Vu Thiến, tôi hơi nhớ cô.”Câu nói này Lý Tang Du thường hay nói với Vu Thiến, khiến cô ta đột nhiên có cảm giác rằng hai người vẫn là bạn tốt.“Cô bị sao vậy?” Vu Thiến nghe thấy giọng mũi đặc khàn đặc của Lý Tang Du.“Tôi chỉ là nhớ cô, cho nên mới gọi điện thoại.” Giọng Lý Tang Du trở nên yếu ớt.“Cô đang ở đâu?” Vu Thiến nghe thấy tiếng còi xe trong điện thoại, đây hẳn không phải là nhà họ Lục, nhà họ Lục chưa từng được xây dựng gần đường.“Tôi đang ở đâu… Tôi… Lạnh quá…”Tiếng nói của Lý Tang Du ngắt quãng, mơ hồ không rõ, Vu Thiến áp sát vào tai nhưng vẫn không nghe rõ, đối phương đã cúp máy.Tình huống này hoàn toàn khác với bình thường, Vu Thiến tra số điện thoại cố định mà Lý Tang Du đã gọi cho cô ta.Khi Vu Thiến đứng bên ngoài của phòng của Lý Tang Du, cô ta vẫn đang nói với chính mình: Tại sao mình lại tới đây? Hai người đã nghỉ chơi từ lâu, cô ấy liên quan gì đến mình?Nghĩ xong, Vu Thiến không nhịn được đưa tay gõ cửa phòng Lý Tang Du, vừa định gõ cửa thì phát hiện cửa không khóa: “Sao lại bất cẩn vậy? Ở bên ngoài một mình mà sao không khóa cửa? ”Tình hình như vậy cho cô biết hôm nay Lý Tang Du thực sự không bình thường.Vu Thiến vội vàng đẩy cửa đi vào, nhìn thấy người đang nằm trên giường, trùm chăn kín đầu.Cô bước tới, vén chăn bông che đầu lên: ” Lý Tang Du , rốt cuộc cô có chuyện gì, đứng dậy nói rõ …” Khi nhìn thấy người trên giường, cô không khỏi ngẩn ngơ.Lúc này, sắc mặt Lý Tang Du tái nhợt, hai mắt nhắm nghiền, thậm chí môi cũng có chút tái xanh.Vu Thiến đưa tay sờ trán Lý Tang Du, rất nóng!“Cô phát sốt?”Lý Tang Du mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhìn người trước mặt hồi lâu, yếu ớt nói: “Sao cô lại ở đây?”“Nếu tôi không đến, cô sẽ chết ở đây.” Lý Tang Du như vậy khiến Vu Thiến vô cớ tức giận.Lý Tang Du cười nhẹ: “Không chết được.”“Đứng dậy, đến bệnh viện.” Vu Thiến định kéo Lý Tang Du ra khỏi giường.
Chương 268
Có phải là bị ốm rồi không?
Cô cảm thấy đầu óc nặng trĩu và chóng mặt, những triệu chứng này đều cho cô biết cơ thể cô có điều gì đó không ổn.
Lúc tắt máy, cô không muốn mở lại, thời điểm bất lực nhất này, cô chợt nhớ đến một cái tên – Vu Thiến!
Tại sao cô lại nghĩ đến người phụ nữ đã phản bội mình?
Cô không biết.
Có lẽ Vu Thiến là người thực sự hiểu cô, cô ta là người có thể nói chuyện với cô ấy nhiều nhất, và là người trò chuyện chân thành nhất. Lúc này, mọi thứ của Lý Tang Du đều không đáng để Vu Thiến ghen tị, nếu đã không ghen tị, có thể không còn cảm thấy thù địch nữa.
Lúc này cô đang hoảng loạn, như đang tìm người nói giãi bày lòng mình nên trong tiềm thức cô nghĩ đến Vu Thiến.
Nghe theo trái tim, Lý Tang Du nhấc điện thoại ở đầu giường và bấm số mà cô quen thuộc nhất, đó là số của Vu Thiến.
Khi nhận được cuộc gọi của Lý Tang Du , Vu Thiến hơi sửng sốt, không ngờ Lý Tang Du lại gọi cho mình: “Như thế nào? Cô đang muốn khoe khoang với tôi à?”
“… Vu Thiến, tôi hơi nhớ cô.”
Câu nói này Lý Tang Du thường hay nói với Vu Thiến, khiến cô ta đột nhiên có cảm giác rằng hai người vẫn là bạn tốt.
“Cô bị sao vậy?” Vu Thiến nghe thấy giọng mũi đặc khàn đặc của Lý Tang Du.
“Tôi chỉ là nhớ cô, cho nên mới gọi điện thoại.” Giọng Lý Tang Du trở nên yếu ớt.
“Cô đang ở đâu?” Vu Thiến nghe thấy tiếng còi xe trong điện thoại, đây hẳn không phải là nhà họ Lục, nhà họ Lục chưa từng được xây dựng gần đường.
“Tôi đang ở đâu… Tôi… Lạnh quá…”
Tiếng nói của Lý Tang Du ngắt quãng, mơ hồ không rõ, Vu Thiến áp sát vào tai nhưng vẫn không nghe rõ, đối phương đã cúp máy.
Tình huống này hoàn toàn khác với bình thường, Vu Thiến tra số điện thoại cố định mà Lý Tang Du đã gọi cho cô ta.
Khi Vu Thiến đứng bên ngoài của phòng của Lý Tang Du, cô ta vẫn đang nói với chính mình: Tại sao mình lại tới đây? Hai người đã nghỉ chơi từ lâu, cô ấy liên quan gì đến mình?
Nghĩ xong, Vu Thiến không nhịn được đưa tay gõ cửa phòng Lý Tang Du, vừa định gõ cửa thì phát hiện cửa không khóa: “Sao lại bất cẩn vậy? Ở bên ngoài một mình mà sao không khóa cửa? ”
Tình hình như vậy cho cô biết hôm nay Lý Tang Du thực sự không bình thường.
Vu Thiến vội vàng đẩy cửa đi vào, nhìn thấy người đang nằm trên giường, trùm chăn kín đầu.
Cô bước tới, vén chăn bông che đầu lên: ” Lý Tang Du , rốt cuộc cô có chuyện gì, đứng dậy nói rõ …” Khi nhìn thấy người trên giường, cô không khỏi ngẩn ngơ.
Lúc này, sắc mặt Lý Tang Du tái nhợt, hai mắt nhắm nghiền, thậm chí môi cũng có chút tái xanh.
Vu Thiến đưa tay sờ trán Lý Tang Du, rất nóng!
“Cô phát sốt?”
Lý Tang Du mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhìn người trước mặt hồi lâu, yếu ớt nói: “Sao cô lại ở đây?”
“Nếu tôi không đến, cô sẽ chết ở đây.” Lý Tang Du như vậy khiến Vu Thiến vô cớ tức giận.
Lý Tang Du cười nhẹ: “Không chết được.”
“Đứng dậy, đến bệnh viện.” Vu Thiến định kéo Lý Tang Du ra khỏi giường.
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… Chương 268Có phải là bị ốm rồi không?Cô cảm thấy đầu óc nặng trĩu và chóng mặt, những triệu chứng này đều cho cô biết cơ thể cô có điều gì đó không ổn.Lúc tắt máy, cô không muốn mở lại, thời điểm bất lực nhất này, cô chợt nhớ đến một cái tên – Vu Thiến!Tại sao cô lại nghĩ đến người phụ nữ đã phản bội mình?Cô không biết.Có lẽ Vu Thiến là người thực sự hiểu cô, cô ta là người có thể nói chuyện với cô ấy nhiều nhất, và là người trò chuyện chân thành nhất. Lúc này, mọi thứ của Lý Tang Du đều không đáng để Vu Thiến ghen tị, nếu đã không ghen tị, có thể không còn cảm thấy thù địch nữa.Lúc này cô đang hoảng loạn, như đang tìm người nói giãi bày lòng mình nên trong tiềm thức cô nghĩ đến Vu Thiến.Nghe theo trái tim, Lý Tang Du nhấc điện thoại ở đầu giường và bấm số mà cô quen thuộc nhất, đó là số của Vu Thiến.Khi nhận được cuộc gọi của Lý Tang Du , Vu Thiến hơi sửng sốt, không ngờ Lý Tang Du lại gọi cho mình: “Như thế nào? Cô đang muốn khoe khoang với tôi à?”“… Vu Thiến, tôi hơi nhớ cô.”Câu nói này Lý Tang Du thường hay nói với Vu Thiến, khiến cô ta đột nhiên có cảm giác rằng hai người vẫn là bạn tốt.“Cô bị sao vậy?” Vu Thiến nghe thấy giọng mũi đặc khàn đặc của Lý Tang Du.“Tôi chỉ là nhớ cô, cho nên mới gọi điện thoại.” Giọng Lý Tang Du trở nên yếu ớt.“Cô đang ở đâu?” Vu Thiến nghe thấy tiếng còi xe trong điện thoại, đây hẳn không phải là nhà họ Lục, nhà họ Lục chưa từng được xây dựng gần đường.“Tôi đang ở đâu… Tôi… Lạnh quá…”Tiếng nói của Lý Tang Du ngắt quãng, mơ hồ không rõ, Vu Thiến áp sát vào tai nhưng vẫn không nghe rõ, đối phương đã cúp máy.Tình huống này hoàn toàn khác với bình thường, Vu Thiến tra số điện thoại cố định mà Lý Tang Du đã gọi cho cô ta.Khi Vu Thiến đứng bên ngoài của phòng của Lý Tang Du, cô ta vẫn đang nói với chính mình: Tại sao mình lại tới đây? Hai người đã nghỉ chơi từ lâu, cô ấy liên quan gì đến mình?Nghĩ xong, Vu Thiến không nhịn được đưa tay gõ cửa phòng Lý Tang Du, vừa định gõ cửa thì phát hiện cửa không khóa: “Sao lại bất cẩn vậy? Ở bên ngoài một mình mà sao không khóa cửa? ”Tình hình như vậy cho cô biết hôm nay Lý Tang Du thực sự không bình thường.Vu Thiến vội vàng đẩy cửa đi vào, nhìn thấy người đang nằm trên giường, trùm chăn kín đầu.Cô bước tới, vén chăn bông che đầu lên: ” Lý Tang Du , rốt cuộc cô có chuyện gì, đứng dậy nói rõ …” Khi nhìn thấy người trên giường, cô không khỏi ngẩn ngơ.Lúc này, sắc mặt Lý Tang Du tái nhợt, hai mắt nhắm nghiền, thậm chí môi cũng có chút tái xanh.Vu Thiến đưa tay sờ trán Lý Tang Du, rất nóng!“Cô phát sốt?”Lý Tang Du mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhìn người trước mặt hồi lâu, yếu ớt nói: “Sao cô lại ở đây?”“Nếu tôi không đến, cô sẽ chết ở đây.” Lý Tang Du như vậy khiến Vu Thiến vô cớ tức giận.Lý Tang Du cười nhẹ: “Không chết được.”“Đứng dậy, đến bệnh viện.” Vu Thiến định kéo Lý Tang Du ra khỏi giường.