Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 947

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 947Ngụy Tinh mỉm cười gật đầu, tuy rằng ngoại hình không khác gì người Long Hạ, nhưng phong thái nói chuyện vẫn mang theo ngữ điệu đùa vui của người phương Tây, anh ta cười nói: “Quý ông mập mạp, xin chào, mặc dù anh nhìn trông rất ngầu, nhưng tôi nghĩ rằng anh vẫn nên vận động một chút, vậy thì càng hoàn mỹ hơn”.“Ôi đệch!”Sử Nam Bắc nghe thấy câu này, lập tức dừng công việc đang làm lại, nhảy khỏi chiếc xe, trợn mắt nói: “Mẹ kiếp anh nói chuyện kiểu gì thế. Muốn chết à?”Đối mặt với Sử Nam Bắc đang hùng hùng hổ hổ, Ngụy Tinh không có vẻ gì hoảng sợ, dù sao anh ta cũng đã từng bước ra khỏi mưa bom bão đạn, sau này còn từng là một siêu sao quốc tế, có trận đánh lớn nào mà chưa từng xem qua.“Có vẻ như anh chàng này không chỉ béo mà tính cách cũng không được lịch sự lắm. Ngoài việc tập thể dục nhiều hơn tôi nghĩ anh nên đọc thêm sách, sau đó sẽ không còn th* t*c như vậy nữa”.Ngụy Tinh mỉm cười đáp lại.Mặc dù người đàn ông to béo trước mặt này có vẻ rất thân với Diệp Vĩnh Khang, nhưng Ngụy Tinh chỉ tôn trọng một mình Diệp Vĩnh Khang mà thôi.“th* t*c ấy hả, mẹ nhà mày nữa!”Sử Nam Bắc đương nhiên sẽ không khách khí với loại người lên mặt với mình này, đá thẳng một cú về phía bụng của đối phương.Cú đá này thực ra hắn không dùng nhiều lực lắm, chỉ muốn dạy cho đối phương một chút bài học mà thôi.Tuy nhiên, sau khi cú đá của hắn tung ra, người bên kia linh hoạt xoay người sang một bên, sau đó dùng một tay bóp cổ chân của Sử Nam Bắc.Cú đá này Sử Nam Bắc không dùng nhiều lực lắm, vì vậy Ngụy Tinh có thể dễ dàng bắt được bằng một tay.“Ái chà, không nhìn ra anh cũng có chút bản lĩnh đấy nhỉ!”Chân của Sử Nam Bắc bị đối phương nắm trong tay, nhưng trọng tâm không hề bị ảnh hưởng, cũng không tức giận, ngược lại nảy ra vài phần hứng thú với người này.Bản thân hắn biết rõ, mặc dù cú đá này không dùng lực mấy, nhưng nếu là một thằng nhãi bình thường thì không thể nào đỡ được.Xem ra người trước mặt này đúng là có chút bản lĩnh.“Anh chàng béo này, không ngờ rằng anh lại tức giận như vậy, nhưng mà anh có chỗ nào không công nhận với hai đề nghị vừa rồi của tôi sao?”Ngụy Tinh nói với một nụ cười trong khi siết chặt mắt cá chân của Sử Nam Bắc.Anh ta cũng phạm một sai lầm tương tự, cho rằng cú đá này của đối phương đã dồn toàn lực.Sử Nam Bắc khoanh hai tay trước ngực, nảy sinh hứng thú nhìn Ngụy Tinh nói: “Muốn tôi công nhận, được thôi, như này đi, chỉ cần anh có thể đánh gục tôi, sau này bất kỳ ý kiến nào của anh tôi cũng công nhận”.Ngụy Tinh cười nhẹ, quay đầu lại nhìn Diệp Vĩnh Khang.Diệp Vĩnh Khang cũng thấy khá thú vị, mỉm cười gật đầu, trong lòng nghĩ Ngụy Tinh này với những trải nghiệm đặc biệt, tính cách khó tránh khỏi có phần ngạo mạn, để Sử Nam Bắc dạy cho anh ta một bài học, nhận ra chút chân lý cũng tốt.Thấy Diệp Vĩnh Khang gật đầu đồng ý, Ngụy Tinh quay đầu lại cười với Sử Nam Bắc: “Hi vọng anh là một người giữ chữ tín”.

Chương 947

Ngụy Tinh mỉm cười gật đầu, tuy rằng ngoại hình không khác gì người Long Hạ, nhưng phong thái nói chuyện vẫn mang theo ngữ điệu đùa vui của người phương Tây, anh ta cười nói: “Quý ông mập mạp, xin chào, mặc dù anh nhìn trông rất ngầu, nhưng tôi nghĩ rằng anh vẫn nên vận động một chút, vậy thì càng hoàn mỹ hơn”.

“Ôi đệch!”

Sử Nam Bắc nghe thấy câu này, lập tức dừng công việc đang làm lại, nhảy khỏi chiếc xe, trợn mắt nói: “Mẹ kiếp anh nói chuyện kiểu gì thế. Muốn chết à?”

Đối mặt với Sử Nam Bắc đang hùng hùng hổ hổ, Ngụy Tinh không có vẻ gì hoảng sợ, dù sao anh ta cũng đã từng bước ra khỏi mưa bom bão đạn, sau này còn từng là một siêu sao quốc tế, có trận đánh lớn nào mà chưa từng xem qua.

“Có vẻ như anh chàng này không chỉ béo mà tính cách cũng không được lịch sự lắm. Ngoài việc tập thể dục nhiều hơn tôi nghĩ anh nên đọc thêm sách, sau đó sẽ không còn th* t*c như vậy nữa”.

Ngụy Tinh mỉm cười đáp lại.

Mặc dù người đàn ông to béo trước mặt này có vẻ rất thân với Diệp Vĩnh Khang, nhưng Ngụy Tinh chỉ tôn trọng một mình Diệp Vĩnh Khang mà thôi.

“th* t*c ấy hả, mẹ nhà mày nữa!”

Sử Nam Bắc đương nhiên sẽ không khách khí với loại người lên mặt với mình này, đá thẳng một cú về phía bụng của đối phương.

Cú đá này thực ra hắn không dùng nhiều lực lắm, chỉ muốn dạy cho đối phương một chút bài học mà thôi.

Tuy nhiên, sau khi cú đá của hắn tung ra, người bên kia linh hoạt xoay người sang một bên, sau đó dùng một tay bóp cổ chân của Sử Nam Bắc.

Cú đá này Sử Nam Bắc không dùng nhiều lực lắm, vì vậy Ngụy Tinh có thể dễ dàng bắt được bằng một tay.

“Ái chà, không nhìn ra anh cũng có chút bản lĩnh đấy nhỉ!”

Chân của Sử Nam Bắc bị đối phương nắm trong tay, nhưng trọng tâm không hề bị ảnh hưởng, cũng không tức giận, ngược lại nảy ra vài phần hứng thú với người này.

Bản thân hắn biết rõ, mặc dù cú đá này không dùng lực mấy, nhưng nếu là một thằng nhãi bình thường thì không thể nào đỡ được.

Xem ra người trước mặt này đúng là có chút bản lĩnh.

“Anh chàng béo này, không ngờ rằng anh lại tức giận như vậy, nhưng mà anh có chỗ nào không công nhận với hai đề nghị vừa rồi của tôi sao?”

Ngụy Tinh nói với một nụ cười trong khi siết chặt mắt cá chân của Sử Nam Bắc.

Anh ta cũng phạm một sai lầm tương tự, cho rằng cú đá này của đối phương đã dồn toàn lực.

Sử Nam Bắc khoanh hai tay trước ngực, nảy sinh hứng thú nhìn Ngụy Tinh nói: “Muốn tôi công nhận, được thôi, như này đi, chỉ cần anh có thể đánh gục tôi, sau này bất kỳ ý kiến nào của anh tôi cũng công nhận”.

Ngụy Tinh cười nhẹ, quay đầu lại nhìn Diệp Vĩnh Khang.

Diệp Vĩnh Khang cũng thấy khá thú vị, mỉm cười gật đầu, trong lòng nghĩ Ngụy Tinh này với những trải nghiệm đặc biệt, tính cách khó tránh khỏi có phần ngạo mạn, để Sử Nam Bắc dạy cho anh ta một bài học, nhận ra chút chân lý cũng tốt.

Thấy Diệp Vĩnh Khang gật đầu đồng ý, Ngụy Tinh quay đầu lại cười với Sử Nam Bắc: “Hi vọng anh là một người giữ chữ tín”.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 947Ngụy Tinh mỉm cười gật đầu, tuy rằng ngoại hình không khác gì người Long Hạ, nhưng phong thái nói chuyện vẫn mang theo ngữ điệu đùa vui của người phương Tây, anh ta cười nói: “Quý ông mập mạp, xin chào, mặc dù anh nhìn trông rất ngầu, nhưng tôi nghĩ rằng anh vẫn nên vận động một chút, vậy thì càng hoàn mỹ hơn”.“Ôi đệch!”Sử Nam Bắc nghe thấy câu này, lập tức dừng công việc đang làm lại, nhảy khỏi chiếc xe, trợn mắt nói: “Mẹ kiếp anh nói chuyện kiểu gì thế. Muốn chết à?”Đối mặt với Sử Nam Bắc đang hùng hùng hổ hổ, Ngụy Tinh không có vẻ gì hoảng sợ, dù sao anh ta cũng đã từng bước ra khỏi mưa bom bão đạn, sau này còn từng là một siêu sao quốc tế, có trận đánh lớn nào mà chưa từng xem qua.“Có vẻ như anh chàng này không chỉ béo mà tính cách cũng không được lịch sự lắm. Ngoài việc tập thể dục nhiều hơn tôi nghĩ anh nên đọc thêm sách, sau đó sẽ không còn th* t*c như vậy nữa”.Ngụy Tinh mỉm cười đáp lại.Mặc dù người đàn ông to béo trước mặt này có vẻ rất thân với Diệp Vĩnh Khang, nhưng Ngụy Tinh chỉ tôn trọng một mình Diệp Vĩnh Khang mà thôi.“th* t*c ấy hả, mẹ nhà mày nữa!”Sử Nam Bắc đương nhiên sẽ không khách khí với loại người lên mặt với mình này, đá thẳng một cú về phía bụng của đối phương.Cú đá này thực ra hắn không dùng nhiều lực lắm, chỉ muốn dạy cho đối phương một chút bài học mà thôi.Tuy nhiên, sau khi cú đá của hắn tung ra, người bên kia linh hoạt xoay người sang một bên, sau đó dùng một tay bóp cổ chân của Sử Nam Bắc.Cú đá này Sử Nam Bắc không dùng nhiều lực lắm, vì vậy Ngụy Tinh có thể dễ dàng bắt được bằng một tay.“Ái chà, không nhìn ra anh cũng có chút bản lĩnh đấy nhỉ!”Chân của Sử Nam Bắc bị đối phương nắm trong tay, nhưng trọng tâm không hề bị ảnh hưởng, cũng không tức giận, ngược lại nảy ra vài phần hứng thú với người này.Bản thân hắn biết rõ, mặc dù cú đá này không dùng lực mấy, nhưng nếu là một thằng nhãi bình thường thì không thể nào đỡ được.Xem ra người trước mặt này đúng là có chút bản lĩnh.“Anh chàng béo này, không ngờ rằng anh lại tức giận như vậy, nhưng mà anh có chỗ nào không công nhận với hai đề nghị vừa rồi của tôi sao?”Ngụy Tinh nói với một nụ cười trong khi siết chặt mắt cá chân của Sử Nam Bắc.Anh ta cũng phạm một sai lầm tương tự, cho rằng cú đá này của đối phương đã dồn toàn lực.Sử Nam Bắc khoanh hai tay trước ngực, nảy sinh hứng thú nhìn Ngụy Tinh nói: “Muốn tôi công nhận, được thôi, như này đi, chỉ cần anh có thể đánh gục tôi, sau này bất kỳ ý kiến nào của anh tôi cũng công nhận”.Ngụy Tinh cười nhẹ, quay đầu lại nhìn Diệp Vĩnh Khang.Diệp Vĩnh Khang cũng thấy khá thú vị, mỉm cười gật đầu, trong lòng nghĩ Ngụy Tinh này với những trải nghiệm đặc biệt, tính cách khó tránh khỏi có phần ngạo mạn, để Sử Nam Bắc dạy cho anh ta một bài học, nhận ra chút chân lý cũng tốt.Thấy Diệp Vĩnh Khang gật đầu đồng ý, Ngụy Tinh quay đầu lại cười với Sử Nam Bắc: “Hi vọng anh là một người giữ chữ tín”.

Chương 947