“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 960
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 960Trong đám người lập tức phát ra những lời oán giận.Sử Nam Bắc chỉ cười nhạt, chỉ vào người lên tiếng đầu tiên, nói: “Cậu cho rằng bài huấn luyện không hợp lý, đúng không?”Tên đó gật đầu nói: “Rất không hợp lý, đây đâu phải là huấn luyện? Đây quả thật là ném người ta vào chỗ chết”.Sử Nam Bắc tiếp tục gật đầu: “Cậu nói đúng, tôi quả thật không phải là đang huấn luyện các cậu, thật ra là muốn vứt các cậu vào chỗ chết, bây giờ, tôi ra lệnh cho cậu là người đầu tiên chạy”.Tên đó rướn cổ lên nói: “Dựa vào đâu chứ, chúng tôi tới đây để huấn luyện, không phải tới để nộp mạng. Nếu đã như vậy, tại sao ban đầu lại cứu chúng tôi?”Sử Nam Bắc cười nói: “Nói như vậy, cậu định không phục tùng sao?”Tên đó lạnh lùng hừ một tiếng, quay đầu sang một bên: “Anh đã cứu tôi, là ân nhân của tôi, bảo tôi làm gì cũng được”.“Nhưng anh nhất quyết dồn tôi vào chỗ chết, việc này tôi không thể làm, tôi đâu có ngu…”Pằng!Tên này còn chưa nói xong, Sử Nam Bắc đã giơ tay bắn một phát trúng đầu!Tất cả mọi người đều bị dọa sợ!“Tất cả mọi người nghe cho rõ đây!”Sử Nam Bắc đột nhiên lớn giọng nói: “Vừa nãy tôi đã nói rồi, lựa chọn đi hay ở, chỉ có một cơ hội!”“Nếu đã chọn ở lại, thì chỉ có hai lựa chọn, thứ nhất, tuân theo bất kỳ mệnh lệnh nào của tôi, thứ hai, đến chỗ Diêm Vương báo danh!”Tất cả mọi người đều câm như hến, họ không ngờ rằng Sử Nam Bắc nói bắn là bắn, rõ ràng là một mạng người đang sống sờ sờ đấy.“Nghe cho rõ!”Sử Nam Bắc lại nói lớn hơn: “Trong vòng mười giây, tất cả mọi người phải chạy lên đường chạy, sau đó chạy một vòng quanh sân!”“Không có lệnh của tôi thì không ai được phép dừng lại!”Lần này không còn bất cứ lời phàn nàn nào nữa, mọi người nhanh chóng cởi giày và chạy lên đường chạy.Xì xì…Ngay lập tức, trên đường chạy phát ra rất nhiều âm thanh xuýt xoa.Trên đường chạy như vậy, dù những đôi giày có đế mỏng một chút cũng sẽ dễ bị những viên đá nhỏ sắc nhọn này xuyên thủng.Huống hồ là chân trần, giẫm lên đó chẳng khác nào giẫm lên vô số mũi dao sắc bén!“Nghe lệnh, mọi người, chuẩn bị, chạy!”Sử Nam Bắc lớn tiếng hạ lệnh, tất cả mọi người không dám dông dài, cố nén cơn đau dưới lòng bàn chân, bắt đầu chạy.Chạy trên đường chạy như vậy chắc chắn là một loại dày vò có thể so sánh với cực hình.Nhưng dưới sự đe dọa của cái chết, mọi người chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi tiếp tục chạy về phía trước.Bởi vì Sử Nam Bắc đã nói trước, ai dám dừng lại, giết không tha!“Anh Long!”
Chương 960
Trong đám người lập tức phát ra những lời oán giận.
Sử Nam Bắc chỉ cười nhạt, chỉ vào người lên tiếng đầu tiên, nói: “Cậu cho rằng bài huấn luyện không hợp lý, đúng không?”
Tên đó gật đầu nói: “Rất không hợp lý, đây đâu phải là huấn luyện? Đây quả thật là ném người ta vào chỗ chết”.
Sử Nam Bắc tiếp tục gật đầu: “Cậu nói đúng, tôi quả thật không phải là đang huấn luyện các cậu, thật ra là muốn vứt các cậu vào chỗ chết, bây giờ, tôi ra lệnh cho cậu là người đầu tiên chạy”.
Tên đó rướn cổ lên nói: “Dựa vào đâu chứ, chúng tôi tới đây để huấn luyện, không phải tới để nộp mạng. Nếu đã như vậy, tại sao ban đầu lại cứu chúng tôi?”
Sử Nam Bắc cười nói: “Nói như vậy, cậu định không phục tùng sao?”
Tên đó lạnh lùng hừ một tiếng, quay đầu sang một bên: “Anh đã cứu tôi, là ân nhân của tôi, bảo tôi làm gì cũng được”.
“Nhưng anh nhất quyết dồn tôi vào chỗ chết, việc này tôi không thể làm, tôi đâu có ngu…”
Pằng!
Tên này còn chưa nói xong, Sử Nam Bắc đã giơ tay bắn một phát trúng đầu!
Tất cả mọi người đều bị dọa sợ!
“Tất cả mọi người nghe cho rõ đây!”
Sử Nam Bắc đột nhiên lớn giọng nói: “Vừa nãy tôi đã nói rồi, lựa chọn đi hay ở, chỉ có một cơ hội!”
“Nếu đã chọn ở lại, thì chỉ có hai lựa chọn, thứ nhất, tuân theo bất kỳ mệnh lệnh nào của tôi, thứ hai, đến chỗ Diêm Vương báo danh!”
Tất cả mọi người đều câm như hến, họ không ngờ rằng Sử Nam Bắc nói bắn là bắn, rõ ràng là một mạng người đang sống sờ sờ đấy.
“Nghe cho rõ!”
Sử Nam Bắc lại nói lớn hơn: “Trong vòng mười giây, tất cả mọi người phải chạy lên đường chạy, sau đó chạy một vòng quanh sân!”
“Không có lệnh của tôi thì không ai được phép dừng lại!”
Lần này không còn bất cứ lời phàn nàn nào nữa, mọi người nhanh chóng cởi giày và chạy lên đường chạy.
Xì xì…
Ngay lập tức, trên đường chạy phát ra rất nhiều âm thanh xuýt xoa.
Trên đường chạy như vậy, dù những đôi giày có đế mỏng một chút cũng sẽ dễ bị những viên đá nhỏ sắc nhọn này xuyên thủng.
Huống hồ là chân trần, giẫm lên đó chẳng khác nào giẫm lên vô số mũi dao sắc bén!
“Nghe lệnh, mọi người, chuẩn bị, chạy!”
Sử Nam Bắc lớn tiếng hạ lệnh, tất cả mọi người không dám dông dài, cố nén cơn đau dưới lòng bàn chân, bắt đầu chạy.
Chạy trên đường chạy như vậy chắc chắn là một loại dày vò có thể so sánh với cực hình.
Nhưng dưới sự đe dọa của cái chết, mọi người chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi tiếp tục chạy về phía trước.
Bởi vì Sử Nam Bắc đã nói trước, ai dám dừng lại, giết không tha!
“Anh Long!”
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 960Trong đám người lập tức phát ra những lời oán giận.Sử Nam Bắc chỉ cười nhạt, chỉ vào người lên tiếng đầu tiên, nói: “Cậu cho rằng bài huấn luyện không hợp lý, đúng không?”Tên đó gật đầu nói: “Rất không hợp lý, đây đâu phải là huấn luyện? Đây quả thật là ném người ta vào chỗ chết”.Sử Nam Bắc tiếp tục gật đầu: “Cậu nói đúng, tôi quả thật không phải là đang huấn luyện các cậu, thật ra là muốn vứt các cậu vào chỗ chết, bây giờ, tôi ra lệnh cho cậu là người đầu tiên chạy”.Tên đó rướn cổ lên nói: “Dựa vào đâu chứ, chúng tôi tới đây để huấn luyện, không phải tới để nộp mạng. Nếu đã như vậy, tại sao ban đầu lại cứu chúng tôi?”Sử Nam Bắc cười nói: “Nói như vậy, cậu định không phục tùng sao?”Tên đó lạnh lùng hừ một tiếng, quay đầu sang một bên: “Anh đã cứu tôi, là ân nhân của tôi, bảo tôi làm gì cũng được”.“Nhưng anh nhất quyết dồn tôi vào chỗ chết, việc này tôi không thể làm, tôi đâu có ngu…”Pằng!Tên này còn chưa nói xong, Sử Nam Bắc đã giơ tay bắn một phát trúng đầu!Tất cả mọi người đều bị dọa sợ!“Tất cả mọi người nghe cho rõ đây!”Sử Nam Bắc đột nhiên lớn giọng nói: “Vừa nãy tôi đã nói rồi, lựa chọn đi hay ở, chỉ có một cơ hội!”“Nếu đã chọn ở lại, thì chỉ có hai lựa chọn, thứ nhất, tuân theo bất kỳ mệnh lệnh nào của tôi, thứ hai, đến chỗ Diêm Vương báo danh!”Tất cả mọi người đều câm như hến, họ không ngờ rằng Sử Nam Bắc nói bắn là bắn, rõ ràng là một mạng người đang sống sờ sờ đấy.“Nghe cho rõ!”Sử Nam Bắc lại nói lớn hơn: “Trong vòng mười giây, tất cả mọi người phải chạy lên đường chạy, sau đó chạy một vòng quanh sân!”“Không có lệnh của tôi thì không ai được phép dừng lại!”Lần này không còn bất cứ lời phàn nàn nào nữa, mọi người nhanh chóng cởi giày và chạy lên đường chạy.Xì xì…Ngay lập tức, trên đường chạy phát ra rất nhiều âm thanh xuýt xoa.Trên đường chạy như vậy, dù những đôi giày có đế mỏng một chút cũng sẽ dễ bị những viên đá nhỏ sắc nhọn này xuyên thủng.Huống hồ là chân trần, giẫm lên đó chẳng khác nào giẫm lên vô số mũi dao sắc bén!“Nghe lệnh, mọi người, chuẩn bị, chạy!”Sử Nam Bắc lớn tiếng hạ lệnh, tất cả mọi người không dám dông dài, cố nén cơn đau dưới lòng bàn chân, bắt đầu chạy.Chạy trên đường chạy như vậy chắc chắn là một loại dày vò có thể so sánh với cực hình.Nhưng dưới sự đe dọa của cái chết, mọi người chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi tiếp tục chạy về phía trước.Bởi vì Sử Nam Bắc đã nói trước, ai dám dừng lại, giết không tha!“Anh Long!”