Nhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống…
Chương 296
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… Chương 296Tiêu Hà ngồi ở mép giường đôi mắt đỏ hoe như Lý Uyển Khanh, nhìn là biết mới khóc cùng. Lục Huyền Lâm vừa đi vào, nhìn thấy cô ta rốt cuộc không thanh tao hư ảo như trong mộng, kích động muôn phần.Anh chạy tới, ôm người vào lòng, nhiệt độ cơ thể ấm áp đến chân thật.“Thật tốt… Anh không phải đang nằm mơ… Thật tốt…” Lục Huyền Lâm bất giác lẩm bẩm, đây là cảnh tượng mà trong lòng anh muốn gặp nhất sau bao nhiêu đêm mơ mộng.“Anh không nằm mơ, em về thật rồi, Lục Huyền Lâm!” Lý Uyển Khanh làm sao có thể kìm lòng mà ôm chặt Lục Huyền Lâm, cô rất nhớ hơi ấm này.Nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống, rơi trên bộ vest đen của Lục Huyền Lâm chẳng mấy chốc mà đã nhòe đi.Người nhà và người yêu đều có mặt, uất ức và sợ hãi của Lý Uyển Khanh không chịu đựng được nữa, cứ thế dâng lên trong tim cô.Lục Huyền Lâm ôm cô, anh có thể cảm nhận rõ ràng toàn thân đang run rẩy và nước mắt lưng tròng của Lý Uyển Khanh.“Trở về là tốt rồi, đừng khóc.” Trái tim anh sắp tan nát vì thấy cô khóc, Lý Uyển Khanh của anh, Lý Uyển Khanh mà anh ngày ngày mong nhớ.“Lục Huyền Lâm … …” Lý Uyển Khanh nghẹn ngào gọi nhỏ: “Anh có biết là em sợ biết bao không? Em làm sao cũng không tìm được ba và mẹ, càng không tìm thấy anh!”Lý Uyển Khanh hận không thể dụi mình vào cơ thể Lục Huyền Lâm, như vậy cô sẽ không bao giờ phải xa anh, và cô sẽ không bao giờ cô đơn nữa.Lục Huyền Lâm làm sao mà không đau lòng, đã từng là người yêu, mãi mãi là người trong lòng.Tiêu Hà nhìn mãi, trong lòng cũng đau, đứa con gái tội nghiệp của mình, còn không biết Lục Huyền Lâm đã cưới Lý Tang Du rồi.“Lần này, chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau, và chúng ta sẽ không bao giờ phải chia xa nữa, được không?” Lý Uyển Khanh ngẩng đầu lên nhìn Lục Huyền Lâm đầy mong đợi, đôi mắt hạnh trong veo đã được nước mắt rửa sạch, nước mắt lưng tròng, khóe mắt rưng rưng khiến lòng người xót xa.Ngay khi Lục Huyền Lâm định gật đầu, ba Lý đau lòng nói: “Tiểu Khanh, con không biết, Lục Huyền Lâm đã kết hôn với chị con rồi.”Nói xong, ba Lý hai mắt đỏ hoe, đây là tạo nghiệt gì chứ? Làm sao mà đi đến bước này rồi?“Kết hôn … chị gái?” Lý Uyển Khanh nghiêng đầu hỏi ba Lý, cả người sững sờ trên giường bệnh, sau đó lắc đầu nhìn về phía Lục Huyền Lâm.Vẻ mặt của Lục Huyền Lâm cũng đầy đau khổ, cậu thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt Lý Uyển Khanh, anh không muốn nhìn thấy sự thất vọng và buồn bã ở đó.“Lục Huyền Lâm, anh nhìn về mắt em.” Lý Uyển Khanh nắm chặt lấy cánh tay anh, như cọng rơm cuối cùng: “Nói cho em biết, ba em đang nói đùa đúng không? Ông ấy đang nói dối em, đúng không? Chuyện này làm sao có thể là sự thật?”Khóe miệng cố gắng kéo lên tạo thành nụ cười nhưng nước mắt lại rơi xuống, đầu óc Lý Uyển Khanh ong ong, cả thế giới như quay cuồng.Nhất định là đùa giỡn, chỉ cần cô cười thì đây là một trò đùa thôi.Lục Huyền Lâm bắt gặp ánh mắt của cô, nỗi đau trong mắt anh hiện lên một cách thẳng thắn và rõ ràng.Anh muốn nói dối cô và nói với chính mình rằng anh không cưới Lý Tang Du, nhưng anh không thể, anh không thể nói dối Lý Uyển Khanh như vậy, anh không thể.“Anh và Tang Du đã kết hôn rồi.” Môi mỏng của Lục Huyền Lâm khẽ run lên: “Đã hai năm.”Cuộc hôn nhân hoang đường, nhưng mà anh không thể nào nói dối là không có, vì đây là sự thật, cho dù hoang đường, nhưng đây là sự thật!
Chương 296
Tiêu Hà ngồi ở mép giường đôi mắt đỏ hoe như Lý Uyển Khanh, nhìn là biết mới khóc cùng. Lục Huyền Lâm vừa đi vào, nhìn thấy cô ta rốt cuộc không thanh tao hư ảo như trong mộng, kích động muôn phần.
Anh chạy tới, ôm người vào lòng, nhiệt độ cơ thể ấm áp đến chân thật.
“Thật tốt… Anh không phải đang nằm mơ… Thật tốt…” Lục Huyền Lâm bất giác lẩm bẩm, đây là cảnh tượng mà trong lòng anh muốn gặp nhất sau bao nhiêu đêm mơ mộng.
“Anh không nằm mơ, em về thật rồi, Lục Huyền Lâm!” Lý Uyển Khanh làm sao có thể kìm lòng mà ôm chặt Lục Huyền Lâm, cô rất nhớ hơi ấm này.
Nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống, rơi trên bộ vest đen của Lục Huyền Lâm chẳng mấy chốc mà đã nhòe đi.
Người nhà và người yêu đều có mặt, uất ức và sợ hãi của Lý Uyển Khanh không chịu đựng được nữa, cứ thế dâng lên trong tim cô.
Lục Huyền Lâm ôm cô, anh có thể cảm nhận rõ ràng toàn thân đang run rẩy và nước mắt lưng tròng của Lý Uyển Khanh.
“Trở về là tốt rồi, đừng khóc.” Trái tim anh sắp tan nát vì thấy cô khóc, Lý Uyển Khanh của anh, Lý Uyển Khanh mà anh ngày ngày mong nhớ.
“Lục Huyền Lâm … …” Lý Uyển Khanh nghẹn ngào gọi nhỏ: “Anh có biết là em sợ biết bao không? Em làm sao cũng không tìm được ba và mẹ, càng không tìm thấy anh!”
Lý Uyển Khanh hận không thể dụi mình vào cơ thể Lục Huyền Lâm, như vậy cô sẽ không bao giờ phải xa anh, và cô sẽ không bao giờ cô đơn nữa.
Lục Huyền Lâm làm sao mà không đau lòng, đã từng là người yêu, mãi mãi là người trong lòng.
Tiêu Hà nhìn mãi, trong lòng cũng đau, đứa con gái tội nghiệp của mình, còn không biết Lục Huyền Lâm đã cưới Lý Tang Du rồi.
“Lần này, chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau, và chúng ta sẽ không bao giờ phải chia xa nữa, được không?” Lý Uyển Khanh ngẩng đầu lên nhìn Lục Huyền Lâm đầy mong đợi, đôi mắt hạnh trong veo đã được nước mắt rửa sạch, nước mắt lưng tròng, khóe mắt rưng rưng khiến lòng người xót xa.
Ngay khi Lục Huyền Lâm định gật đầu, ba Lý đau lòng nói: “Tiểu Khanh, con không biết, Lục Huyền Lâm đã kết hôn với chị con rồi.”
Nói xong, ba Lý hai mắt đỏ hoe, đây là tạo nghiệt gì chứ? Làm sao mà đi đến bước này rồi?
“Kết hôn … chị gái?” Lý Uyển Khanh nghiêng đầu hỏi ba Lý, cả người sững sờ trên giường bệnh, sau đó lắc đầu nhìn về phía Lục Huyền Lâm.
Vẻ mặt của Lục Huyền Lâm cũng đầy đau khổ, cậu thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt Lý Uyển Khanh, anh không muốn nhìn thấy sự thất vọng và buồn bã ở đó.
“Lục Huyền Lâm, anh nhìn về mắt em.” Lý Uyển Khanh nắm chặt lấy cánh tay anh, như cọng rơm cuối cùng: “Nói cho em biết, ba em đang nói đùa đúng không? Ông ấy đang nói dối em, đúng không? Chuyện này làm sao có thể là sự thật?”
Khóe miệng cố gắng kéo lên tạo thành nụ cười nhưng nước mắt lại rơi xuống, đầu óc Lý Uyển Khanh ong ong, cả thế giới như quay cuồng.
Nhất định là đùa giỡn, chỉ cần cô cười thì đây là một trò đùa thôi.
Lục Huyền Lâm bắt gặp ánh mắt của cô, nỗi đau trong mắt anh hiện lên một cách thẳng thắn và rõ ràng.
Anh muốn nói dối cô và nói với chính mình rằng anh không cưới Lý Tang Du, nhưng anh không thể, anh không thể nói dối Lý Uyển Khanh như vậy, anh không thể.
“Anh và Tang Du đã kết hôn rồi.” Môi mỏng của Lục Huyền Lâm khẽ run lên: “Đã hai năm.”
Cuộc hôn nhân hoang đường, nhưng mà anh không thể nào nói dối là không có, vì đây là sự thật, cho dù hoang đường, nhưng đây là sự thật!
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… Chương 296Tiêu Hà ngồi ở mép giường đôi mắt đỏ hoe như Lý Uyển Khanh, nhìn là biết mới khóc cùng. Lục Huyền Lâm vừa đi vào, nhìn thấy cô ta rốt cuộc không thanh tao hư ảo như trong mộng, kích động muôn phần.Anh chạy tới, ôm người vào lòng, nhiệt độ cơ thể ấm áp đến chân thật.“Thật tốt… Anh không phải đang nằm mơ… Thật tốt…” Lục Huyền Lâm bất giác lẩm bẩm, đây là cảnh tượng mà trong lòng anh muốn gặp nhất sau bao nhiêu đêm mơ mộng.“Anh không nằm mơ, em về thật rồi, Lục Huyền Lâm!” Lý Uyển Khanh làm sao có thể kìm lòng mà ôm chặt Lục Huyền Lâm, cô rất nhớ hơi ấm này.Nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống, rơi trên bộ vest đen của Lục Huyền Lâm chẳng mấy chốc mà đã nhòe đi.Người nhà và người yêu đều có mặt, uất ức và sợ hãi của Lý Uyển Khanh không chịu đựng được nữa, cứ thế dâng lên trong tim cô.Lục Huyền Lâm ôm cô, anh có thể cảm nhận rõ ràng toàn thân đang run rẩy và nước mắt lưng tròng của Lý Uyển Khanh.“Trở về là tốt rồi, đừng khóc.” Trái tim anh sắp tan nát vì thấy cô khóc, Lý Uyển Khanh của anh, Lý Uyển Khanh mà anh ngày ngày mong nhớ.“Lục Huyền Lâm … …” Lý Uyển Khanh nghẹn ngào gọi nhỏ: “Anh có biết là em sợ biết bao không? Em làm sao cũng không tìm được ba và mẹ, càng không tìm thấy anh!”Lý Uyển Khanh hận không thể dụi mình vào cơ thể Lục Huyền Lâm, như vậy cô sẽ không bao giờ phải xa anh, và cô sẽ không bao giờ cô đơn nữa.Lục Huyền Lâm làm sao mà không đau lòng, đã từng là người yêu, mãi mãi là người trong lòng.Tiêu Hà nhìn mãi, trong lòng cũng đau, đứa con gái tội nghiệp của mình, còn không biết Lục Huyền Lâm đã cưới Lý Tang Du rồi.“Lần này, chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau, và chúng ta sẽ không bao giờ phải chia xa nữa, được không?” Lý Uyển Khanh ngẩng đầu lên nhìn Lục Huyền Lâm đầy mong đợi, đôi mắt hạnh trong veo đã được nước mắt rửa sạch, nước mắt lưng tròng, khóe mắt rưng rưng khiến lòng người xót xa.Ngay khi Lục Huyền Lâm định gật đầu, ba Lý đau lòng nói: “Tiểu Khanh, con không biết, Lục Huyền Lâm đã kết hôn với chị con rồi.”Nói xong, ba Lý hai mắt đỏ hoe, đây là tạo nghiệt gì chứ? Làm sao mà đi đến bước này rồi?“Kết hôn … chị gái?” Lý Uyển Khanh nghiêng đầu hỏi ba Lý, cả người sững sờ trên giường bệnh, sau đó lắc đầu nhìn về phía Lục Huyền Lâm.Vẻ mặt của Lục Huyền Lâm cũng đầy đau khổ, cậu thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt Lý Uyển Khanh, anh không muốn nhìn thấy sự thất vọng và buồn bã ở đó.“Lục Huyền Lâm, anh nhìn về mắt em.” Lý Uyển Khanh nắm chặt lấy cánh tay anh, như cọng rơm cuối cùng: “Nói cho em biết, ba em đang nói đùa đúng không? Ông ấy đang nói dối em, đúng không? Chuyện này làm sao có thể là sự thật?”Khóe miệng cố gắng kéo lên tạo thành nụ cười nhưng nước mắt lại rơi xuống, đầu óc Lý Uyển Khanh ong ong, cả thế giới như quay cuồng.Nhất định là đùa giỡn, chỉ cần cô cười thì đây là một trò đùa thôi.Lục Huyền Lâm bắt gặp ánh mắt của cô, nỗi đau trong mắt anh hiện lên một cách thẳng thắn và rõ ràng.Anh muốn nói dối cô và nói với chính mình rằng anh không cưới Lý Tang Du, nhưng anh không thể, anh không thể nói dối Lý Uyển Khanh như vậy, anh không thể.“Anh và Tang Du đã kết hôn rồi.” Môi mỏng của Lục Huyền Lâm khẽ run lên: “Đã hai năm.”Cuộc hôn nhân hoang đường, nhưng mà anh không thể nào nói dối là không có, vì đây là sự thật, cho dù hoang đường, nhưng đây là sự thật!