“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 973
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 973Mà khi sủa, anh ta cũng không hề thể hiện ra chút phản kháng nào, thay vào đó anh ta vẫn nở một nụ cười lấy lòng trên môi.Nhưng e rằng chỉ có bản thân anh ta biết rằng kể từ giây đầu tiên anh ta đến đây, tâm can anh ta không có giây phút nào là không bị giày vò.Khi tìm tới lão phu nhân nhà họ Diệp, lão phu nhân nhà họ Diệp đã giới thiệu cho anh ta đến tìm lão Sư Tử Hà Đông.Tuy nhiên, không ngờ đây không phải là lòng tốt của lão phu nhân nhà họ Diệp, mà là đẩy anh ta vào hố lửa sánh ngang với địa ngục!Anh ta sẽ không bao giờ quên cảnh anh ta và Sư Tử Hà Đông gặp nhau lần đầu tiên.Phẩm giá, giới hạn cuối cùng, tất cả đều biến mất vào lúc đó.Kể từ hôm đó, anh ta hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng.Trong cơn tuyệt vọng, lòng hận thù dần dần mọc lên ngùn ngụt trong cơ thể anh ta như cỏ dại.Anh ta muốn trả thù, Quách Thụy Hoa, Diệp Vĩnh Khang, lão phu nhân nhà họ Diệp, và Sư Tử Hà Đông.Nhưng anh ta biết rằng đây là một quá trình khó khăn và lâu dài, tất cả những gì anh ta có thể làm là nhẫn nhịn, rồi từng bước thực hiện.Bước đầu tiên của kế hoạch là mượn tay Sư Tử Hà Đông giúp anh ta tiêu diệt lũ khốn ở Giang Bắc!Cho nên, từ khi ở đây hơn một tháng đến nay, anh ta đã thể hiện rất tốt, anh ta rất nghe lời Sư Tử Hà Đông, cùng với tư cách là một ngôi sao lớn, đầu óc và miệng lưỡi của anh ta khác hẳn những thú cưng khác, rất được Sư Tử Hà Đông yêu thích và sủng ái.Cho đến hôm nay, anh ta cảm thấy rằng thời cơ đã đến.“Hahaha, bé ngoan, đại minh tinh ơi là đại minh tinh, em là bảo bối kêu hay nhất mà anh từng gặp đó, nhanh, đến đây nói chuyện nào”.Sư Tử Hà Đông trìu mến đỡ Lưu Tử Phong lên, sau đó đút một miếng thịt bò vào miệng Lưu Tử Phong.“Tiểu Phong à, trên thực tế, anh vẫn nghĩ đến chuyện của em…”“Thế mà anh chưa bao giờ quan tâm hết, em ngày nào cũng rất buồn…”Lưu Tử Phong che mắt tủi thân nói.“Nào nào, không giận, không giận nào, mấy ngày nay không phải anh bận sao, được được được, việc của em giờ anh sẽ sai người đi làm ngay?”“Tên khốn ở Giang Bắc tên gì nhỉ? Quách Vĩnh Khang?”“Là Quách Thụy Hoa và Diệp Vĩnh Khang!”Lưu Tử Phong nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngoài hai người này ra, còn có người nhà của chúng, bạn bè xung quanh, tất cả mọi người liên quan đến chuyện này. Em muốn tất cả đều phải chết!”“Hahaha, được được được, yên tâm, anh đảm bảo sẽ làm em hài lòng”.“Ừm, để anh nghĩ xem nên để ai đi xử lý chuyện này thì được nào?”“À à à, đúng đúng đúng, bảo Tiểu Mai đi làm, em ấy giỏi tra tấn người nhất, để em ấy đi làm chuyện này, chắc chắn em sẽ hài lòng, người đâu, gọi Tiểu Mai tới đây!”Sư Tử Hà Đông lớn tiếng gọi.Một lúc sau, một bóng người từ bên ngoài bước đi.Người này duyên dáng, eo thon, mặc một chiếc quần bò bó và một chiếc áo phông bó sát màu sáng, tóc dài xõa vai, vừa đi vừa uốn éo.
Chương 973
Mà khi sủa, anh ta cũng không hề thể hiện ra chút phản kháng nào, thay vào đó anh ta vẫn nở một nụ cười lấy lòng trên môi.
Nhưng e rằng chỉ có bản thân anh ta biết rằng kể từ giây đầu tiên anh ta đến đây, tâm can anh ta không có giây phút nào là không bị giày vò.
Khi tìm tới lão phu nhân nhà họ Diệp, lão phu nhân nhà họ Diệp đã giới thiệu cho anh ta đến tìm lão Sư Tử Hà Đông.
Tuy nhiên, không ngờ đây không phải là lòng tốt của lão phu nhân nhà họ Diệp, mà là đẩy anh ta vào hố lửa sánh ngang với địa ngục!
Anh ta sẽ không bao giờ quên cảnh anh ta và Sư Tử Hà Đông gặp nhau lần đầu tiên.
Phẩm giá, giới hạn cuối cùng, tất cả đều biến mất vào lúc đó.
Kể từ hôm đó, anh ta hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng.
Trong cơn tuyệt vọng, lòng hận thù dần dần mọc lên ngùn ngụt trong cơ thể anh ta như cỏ dại.
Anh ta muốn trả thù, Quách Thụy Hoa, Diệp Vĩnh Khang, lão phu nhân nhà họ Diệp, và Sư Tử Hà Đông.
Nhưng anh ta biết rằng đây là một quá trình khó khăn và lâu dài, tất cả những gì anh ta có thể làm là nhẫn nhịn, rồi từng bước thực hiện.
Bước đầu tiên của kế hoạch là mượn tay Sư Tử Hà Đông giúp anh ta tiêu diệt lũ khốn ở Giang Bắc!
Cho nên, từ khi ở đây hơn một tháng đến nay, anh ta đã thể hiện rất tốt, anh ta rất nghe lời Sư Tử Hà Đông, cùng với tư cách là một ngôi sao lớn, đầu óc và miệng lưỡi của anh ta khác hẳn những thú cưng khác, rất được Sư Tử Hà Đông yêu thích và sủng ái.
Cho đến hôm nay, anh ta cảm thấy rằng thời cơ đã đến.
“Hahaha, bé ngoan, đại minh tinh ơi là đại minh tinh, em là bảo bối kêu hay nhất mà anh từng gặp đó, nhanh, đến đây nói chuyện nào”.
Sư Tử Hà Đông trìu mến đỡ Lưu Tử Phong lên, sau đó đút một miếng thịt bò vào miệng Lưu Tử Phong.
“Tiểu Phong à, trên thực tế, anh vẫn nghĩ đến chuyện của em…”
“Thế mà anh chưa bao giờ quan tâm hết, em ngày nào cũng rất buồn…”
Lưu Tử Phong che mắt tủi thân nói.
“Nào nào, không giận, không giận nào, mấy ngày nay không phải anh bận sao, được được được, việc của em giờ anh sẽ sai người đi làm ngay?”
“Tên khốn ở Giang Bắc tên gì nhỉ? Quách Vĩnh Khang?”
“Là Quách Thụy Hoa và Diệp Vĩnh Khang!”
Lưu Tử Phong nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngoài hai người này ra, còn có người nhà của chúng, bạn bè xung quanh, tất cả mọi người liên quan đến chuyện này. Em muốn tất cả đều phải chết!”
“Hahaha, được được được, yên tâm, anh đảm bảo sẽ làm em hài lòng”.
“Ừm, để anh nghĩ xem nên để ai đi xử lý chuyện này thì được nào?”
“À à à, đúng đúng đúng, bảo Tiểu Mai đi làm, em ấy giỏi tra tấn người nhất, để em ấy đi làm chuyện này, chắc chắn em sẽ hài lòng, người đâu, gọi Tiểu Mai tới đây!”
Sư Tử Hà Đông lớn tiếng gọi.
Một lúc sau, một bóng người từ bên ngoài bước đi.
Người này duyên dáng, eo thon, mặc một chiếc quần bò bó và một chiếc áo phông bó sát màu sáng, tóc dài xõa vai, vừa đi vừa uốn éo.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 973Mà khi sủa, anh ta cũng không hề thể hiện ra chút phản kháng nào, thay vào đó anh ta vẫn nở một nụ cười lấy lòng trên môi.Nhưng e rằng chỉ có bản thân anh ta biết rằng kể từ giây đầu tiên anh ta đến đây, tâm can anh ta không có giây phút nào là không bị giày vò.Khi tìm tới lão phu nhân nhà họ Diệp, lão phu nhân nhà họ Diệp đã giới thiệu cho anh ta đến tìm lão Sư Tử Hà Đông.Tuy nhiên, không ngờ đây không phải là lòng tốt của lão phu nhân nhà họ Diệp, mà là đẩy anh ta vào hố lửa sánh ngang với địa ngục!Anh ta sẽ không bao giờ quên cảnh anh ta và Sư Tử Hà Đông gặp nhau lần đầu tiên.Phẩm giá, giới hạn cuối cùng, tất cả đều biến mất vào lúc đó.Kể từ hôm đó, anh ta hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng.Trong cơn tuyệt vọng, lòng hận thù dần dần mọc lên ngùn ngụt trong cơ thể anh ta như cỏ dại.Anh ta muốn trả thù, Quách Thụy Hoa, Diệp Vĩnh Khang, lão phu nhân nhà họ Diệp, và Sư Tử Hà Đông.Nhưng anh ta biết rằng đây là một quá trình khó khăn và lâu dài, tất cả những gì anh ta có thể làm là nhẫn nhịn, rồi từng bước thực hiện.Bước đầu tiên của kế hoạch là mượn tay Sư Tử Hà Đông giúp anh ta tiêu diệt lũ khốn ở Giang Bắc!Cho nên, từ khi ở đây hơn một tháng đến nay, anh ta đã thể hiện rất tốt, anh ta rất nghe lời Sư Tử Hà Đông, cùng với tư cách là một ngôi sao lớn, đầu óc và miệng lưỡi của anh ta khác hẳn những thú cưng khác, rất được Sư Tử Hà Đông yêu thích và sủng ái.Cho đến hôm nay, anh ta cảm thấy rằng thời cơ đã đến.“Hahaha, bé ngoan, đại minh tinh ơi là đại minh tinh, em là bảo bối kêu hay nhất mà anh từng gặp đó, nhanh, đến đây nói chuyện nào”.Sư Tử Hà Đông trìu mến đỡ Lưu Tử Phong lên, sau đó đút một miếng thịt bò vào miệng Lưu Tử Phong.“Tiểu Phong à, trên thực tế, anh vẫn nghĩ đến chuyện của em…”“Thế mà anh chưa bao giờ quan tâm hết, em ngày nào cũng rất buồn…”Lưu Tử Phong che mắt tủi thân nói.“Nào nào, không giận, không giận nào, mấy ngày nay không phải anh bận sao, được được được, việc của em giờ anh sẽ sai người đi làm ngay?”“Tên khốn ở Giang Bắc tên gì nhỉ? Quách Vĩnh Khang?”“Là Quách Thụy Hoa và Diệp Vĩnh Khang!”Lưu Tử Phong nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngoài hai người này ra, còn có người nhà của chúng, bạn bè xung quanh, tất cả mọi người liên quan đến chuyện này. Em muốn tất cả đều phải chết!”“Hahaha, được được được, yên tâm, anh đảm bảo sẽ làm em hài lòng”.“Ừm, để anh nghĩ xem nên để ai đi xử lý chuyện này thì được nào?”“À à à, đúng đúng đúng, bảo Tiểu Mai đi làm, em ấy giỏi tra tấn người nhất, để em ấy đi làm chuyện này, chắc chắn em sẽ hài lòng, người đâu, gọi Tiểu Mai tới đây!”Sư Tử Hà Đông lớn tiếng gọi.Một lúc sau, một bóng người từ bên ngoài bước đi.Người này duyên dáng, eo thon, mặc một chiếc quần bò bó và một chiếc áo phông bó sát màu sáng, tóc dài xõa vai, vừa đi vừa uốn éo.