Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 996

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 996“Anh Diệp, chúng ta lại gặp nhau rồi!”Một bóng người to lớn, giống như một con gấu đen, hùng hổ bước từ bên ngoài vào, giẫm huỳnh huỵch xuống sàn nhà.“Ha ha ha, anh Diệp, là tôi, Triệu Đại Lực, ngạc nhiên không?”Triệu Đại Lực nhe răng nhếch miệng cười.Diệp Vĩnh Khang: “Ngạc nhiên con khỉ, mẹ nó, ông đây vừa lau nhà đấy!”Lần trước đến Nam Giang, người mà Diệp Vĩnh Khang ấn tượng nhất chắc chắn là Triệu Đại Lực, một tên cao to đen hôi như vận động viên thể hình.Ngoài thân hình đặc biệt của người này, đầu óc của anh ta cũng rất khác với người bình thường.Khi rời Nam Giang lần trước, anh chàng này đã đuổi theo và tặng cho anh một món quà, tưởng là cái gì tốt đẹp, hóa ra lại là một cái túi…Nói tóm lại, Diệp Vĩnh Khang chỉ cần nhìn thấy người này là lại đau đầu.“Mẹ nó, trước khi tới có thể đánh tiếng trước không? Cứ hùng hổ đi vào thế, may mà mẹ vợ với con gái tôi không có ở đây đấy, không thì sẽ bị anh dọa cho khiếp vía mất”.Diệp Vĩnh Khang cau mày than thở.Triệu Đại Lực gãi đầu cười: “Còn không phải là vì muốn làm anh ngạc nhiên sao, xem cái này đi”.Triệu Đại Lực vừa nói vừa lấy trong người ra một cái túi vải màu đỏ, mở ra thì thấy bên trong có một sợi tóc.“Gì đây?”Diệp Vĩnh Khang nghi hoặc nói.Triệu Đại Lực nói: “Lần trước không phải anh bảo tôi luyện làm đứt sợi tóc sao?”Diệp Vĩnh Khang suy nghĩ một chút, ngẫm lại quả nhiên có chuyện như vậy, kinh ngạc nói: “Anh đã luyện thành công rồi à?”Diệp Vĩnh Khang biết đánh gãy được một sợi tóc mềm bằng một cú đấm còn khó gấp ngàn lần đấm xuyên qua một tấm thép.Anh căn bản không thể tin được Triệu Đại Lực có thể đạt đến trạng thái này trong thời gian ngắn như vậy.“Không, cái thứ này khó chơi lắm, bay tới bay lui làm tôi không đấm được, tóc này là của chị dâu, tôi đem trả”.Triệu Đại Lực nói rất thản nhiên.Diệp Vĩnh Khang chán nản: “Anh chưa luyện thành sao đến tìm tôi làm gì? Không phải đã nói là khi nào luyện thành công thì mới nhận anh làm đồ đệ sao?”“Tôi không tới vì chuyện này”.Triệu Đại Lực nghiêm mặt nói: “Tôi đã quyết định rồi”.“Quyết định gì?”Diệp Vĩnh Khang nghi hoặc nói.Triệu Đại Lực chép miệng, ánh mắt kiên định: “Tôi quyết định nếu không lấy được Tĩnh Tĩnh thì sẽ không cưới ai hết!”“Cô ấy đồng ý rồi?”“Không!”

Chương 996

“Anh Diệp, chúng ta lại gặp nhau rồi!”

Một bóng người to lớn, giống như một con gấu đen, hùng hổ bước từ bên ngoài vào, giẫm huỳnh huỵch xuống sàn nhà.

“Ha ha ha, anh Diệp, là tôi, Triệu Đại Lực, ngạc nhiên không?”

Triệu Đại Lực nhe răng nhếch miệng cười.

Diệp Vĩnh Khang: “Ngạc nhiên con khỉ, mẹ nó, ông đây vừa lau nhà đấy!”

Lần trước đến Nam Giang, người mà Diệp Vĩnh Khang ấn tượng nhất chắc chắn là Triệu Đại Lực, một tên cao to đen hôi như vận động viên thể hình.

Ngoài thân hình đặc biệt của người này, đầu óc của anh ta cũng rất khác với người bình thường.

Khi rời Nam Giang lần trước, anh chàng này đã đuổi theo và tặng cho anh một món quà, tưởng là cái gì tốt đẹp, hóa ra lại là một cái túi…

Nói tóm lại, Diệp Vĩnh Khang chỉ cần nhìn thấy người này là lại đau đầu.

“Mẹ nó, trước khi tới có thể đánh tiếng trước không? Cứ hùng hổ đi vào thế, may mà mẹ vợ với con gái tôi không có ở đây đấy, không thì sẽ bị anh dọa cho khiếp vía mất”.

Diệp Vĩnh Khang cau mày than thở.

Triệu Đại Lực gãi đầu cười: “Còn không phải là vì muốn làm anh ngạc nhiên sao, xem cái này đi”.

Triệu Đại Lực vừa nói vừa lấy trong người ra một cái túi vải màu đỏ, mở ra thì thấy bên trong có một sợi tóc.

“Gì đây?”

Diệp Vĩnh Khang nghi hoặc nói.

Triệu Đại Lực nói: “Lần trước không phải anh bảo tôi luyện làm đứt sợi tóc sao?”

Diệp Vĩnh Khang suy nghĩ một chút, ngẫm lại quả nhiên có chuyện như vậy, kinh ngạc nói: “Anh đã luyện thành công rồi à?”

Diệp Vĩnh Khang biết đánh gãy được một sợi tóc mềm bằng một cú đấm còn khó gấp ngàn lần đấm xuyên qua một tấm thép.

Anh căn bản không thể tin được Triệu Đại Lực có thể đạt đến trạng thái này trong thời gian ngắn như vậy.

“Không, cái thứ này khó chơi lắm, bay tới bay lui làm tôi không đấm được, tóc này là của chị dâu, tôi đem trả”.

Triệu Đại Lực nói rất thản nhiên.

Diệp Vĩnh Khang chán nản: “Anh chưa luyện thành sao đến tìm tôi làm gì? Không phải đã nói là khi nào luyện thành công thì mới nhận anh làm đồ đệ sao?”

“Tôi không tới vì chuyện này”.

Triệu Đại Lực nghiêm mặt nói: “Tôi đã quyết định rồi”.

“Quyết định gì?”

Diệp Vĩnh Khang nghi hoặc nói.

Triệu Đại Lực chép miệng, ánh mắt kiên định: “Tôi quyết định nếu không lấy được Tĩnh Tĩnh thì sẽ không cưới ai hết!”

“Cô ấy đồng ý rồi?”

“Không!”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 996“Anh Diệp, chúng ta lại gặp nhau rồi!”Một bóng người to lớn, giống như một con gấu đen, hùng hổ bước từ bên ngoài vào, giẫm huỳnh huỵch xuống sàn nhà.“Ha ha ha, anh Diệp, là tôi, Triệu Đại Lực, ngạc nhiên không?”Triệu Đại Lực nhe răng nhếch miệng cười.Diệp Vĩnh Khang: “Ngạc nhiên con khỉ, mẹ nó, ông đây vừa lau nhà đấy!”Lần trước đến Nam Giang, người mà Diệp Vĩnh Khang ấn tượng nhất chắc chắn là Triệu Đại Lực, một tên cao to đen hôi như vận động viên thể hình.Ngoài thân hình đặc biệt của người này, đầu óc của anh ta cũng rất khác với người bình thường.Khi rời Nam Giang lần trước, anh chàng này đã đuổi theo và tặng cho anh một món quà, tưởng là cái gì tốt đẹp, hóa ra lại là một cái túi…Nói tóm lại, Diệp Vĩnh Khang chỉ cần nhìn thấy người này là lại đau đầu.“Mẹ nó, trước khi tới có thể đánh tiếng trước không? Cứ hùng hổ đi vào thế, may mà mẹ vợ với con gái tôi không có ở đây đấy, không thì sẽ bị anh dọa cho khiếp vía mất”.Diệp Vĩnh Khang cau mày than thở.Triệu Đại Lực gãi đầu cười: “Còn không phải là vì muốn làm anh ngạc nhiên sao, xem cái này đi”.Triệu Đại Lực vừa nói vừa lấy trong người ra một cái túi vải màu đỏ, mở ra thì thấy bên trong có một sợi tóc.“Gì đây?”Diệp Vĩnh Khang nghi hoặc nói.Triệu Đại Lực nói: “Lần trước không phải anh bảo tôi luyện làm đứt sợi tóc sao?”Diệp Vĩnh Khang suy nghĩ một chút, ngẫm lại quả nhiên có chuyện như vậy, kinh ngạc nói: “Anh đã luyện thành công rồi à?”Diệp Vĩnh Khang biết đánh gãy được một sợi tóc mềm bằng một cú đấm còn khó gấp ngàn lần đấm xuyên qua một tấm thép.Anh căn bản không thể tin được Triệu Đại Lực có thể đạt đến trạng thái này trong thời gian ngắn như vậy.“Không, cái thứ này khó chơi lắm, bay tới bay lui làm tôi không đấm được, tóc này là của chị dâu, tôi đem trả”.Triệu Đại Lực nói rất thản nhiên.Diệp Vĩnh Khang chán nản: “Anh chưa luyện thành sao đến tìm tôi làm gì? Không phải đã nói là khi nào luyện thành công thì mới nhận anh làm đồ đệ sao?”“Tôi không tới vì chuyện này”.Triệu Đại Lực nghiêm mặt nói: “Tôi đã quyết định rồi”.“Quyết định gì?”Diệp Vĩnh Khang nghi hoặc nói.Triệu Đại Lực chép miệng, ánh mắt kiên định: “Tôi quyết định nếu không lấy được Tĩnh Tĩnh thì sẽ không cưới ai hết!”“Cô ấy đồng ý rồi?”“Không!”

Chương 996