“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 1002
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1002Lâm Tĩnh nhìn đối phương, nhẹ nói: “Tôi thích kẻ mạnh”.Triệu Đại Lực sửng sốt một chút, hai mắt đột nhiên sáng lên, gồng bắp tay: “Anh chưa đủ mạnh sao?”Lâm Tĩnh cười nhẹ: “Ý của em là kẻ mạnh chân chính kìa”.Nói xong quay đầu bỏ đi.Chưa đầy một phút, điện thoại di động của Diệp Vĩnh Khang nhận được tin nhắn của Lâm Tĩnh: “Anh Vĩnh Khang, tên này phiền phức quá, anh giúp tôi xử lý đi, tôi chỉ có thể lấy đại một cái cớ thôi, lát nữa anh ta hỏi kẻ mạnh chân chính là như nào, anh cứ lấy đại một việc mà anh ta không làm được là được”.Diệp Vĩnh Khang chán nản, chuyện không làm được lại đẩy cho anh.Quả nhiên, phán đoán của Lâm Tĩnh rất chính xác, Triệu Đại Lực sau khi sửng sốt một hồi, đột nhiên quay đầu nhìn Diệp Vĩnh Khang hỏi: “Tôi không đủ mạnh sao?”Diệp Vĩnh Khang nhẹ gật đầu: “Anh còn kém xa so với kẻ mạnh chân chính”.Diệp Vĩnh Khang không phải không giúp Triệu Đại Lực.Mặc dù Triệu Đại Lực đã được coi là mạnh hơn người bình thường rồi.Nhưng so với những cao thủ thực sự đó, thì bản lĩnh của anh ta còn chẳng bằng cái ngón tay út của họ.“Vậy thì, sư phụ, anh có được coi là kẻ mạnh không?”Triệu Đại Lực nhìn Diệp Vĩnh Khang tiếp tục hỏi.Diệp Vĩnh Khang nhìn thấy ánh mắt của tên này, lập tức đoán được tên này muốn làm gì, vừa định nói anh không phải kẻ mạnh thì Hồng Lý bên cạnh đột nhiên nói: “Nếu anh ấy không phải kẻ mạnh thì thế giới này chẳng có ai là kẻ mạnh cả”.Trong lòng bất cứ ai ở Điện Long Thần, Diệp Vĩnh Khang là đấng tối cao, nếu nói anh không phải kẻ mạnh thì trên đời còn có ai xứng với danh kẻ mạnh nữa?“Sư phụ, dạy cho tôi với, tôi cũng muốn làm kẻ mạnh!”Quả nhiên, sau khi Triệu Đại Lực nghe thấy lời này, trong mắt hắn có vô số ngôi sao nhỏ lóe lên, hắn quỳ rạp trên mặt đất.“Tôi……..”Diệp Vĩnh Khang không nói nên lời, không ngờ Hồng Lý lại nhảy ra chen chân vào.“Mau đứng dậy, tôi nói rồi mà, anh làm gãy được sợi tóc đó đi rồi đến tìm tôi”.Diệp Vĩnh Khang chưa bao giờ có thói quen thu nhận đồ đệ, sở dĩ lần trước anh hứa với Triệu Đại Lực là vì sợ tên này làm loạn, dọa vợ con mình.“Không, tôi không thể chờ được nữa. Tôi muốn học ngay bây giờ, nếu anh không đồng ý tôi sẽ đập đầu đến chết thì thôi!”Nói xong, Triệu Đại Lực đột nhiên đập mạnh đầu xuống sàn.Sàn đá hoa c**ng c*ng đã bị nứt toác bởi cú đập đầu này của anh ta.Đám người chung quanh kinh hãi, đây đâu phải đập đầu, đây là tự sát thì đúng hơn!“Đậu má, anh mau…”Diệp Vĩnh Khang định đưa tay ra kéo anh ta lên, nhưng Hồng Lý bên cạnh lại kinh ngạc nói: “Thể chất dị biến?”Diệp Vĩnh Khang nhẹ gật đầu: “Tên này quả thật là có thể chất dị biến, sao, cô có hứng thú à?”
Chương 1002
Lâm Tĩnh nhìn đối phương, nhẹ nói: “Tôi thích kẻ mạnh”.
Triệu Đại Lực sửng sốt một chút, hai mắt đột nhiên sáng lên, gồng bắp tay: “Anh chưa đủ mạnh sao?”
Lâm Tĩnh cười nhẹ: “Ý của em là kẻ mạnh chân chính kìa”.
Nói xong quay đầu bỏ đi.
Chưa đầy một phút, điện thoại di động của Diệp Vĩnh Khang nhận được tin nhắn của Lâm Tĩnh: “Anh Vĩnh Khang, tên này phiền phức quá, anh giúp tôi xử lý đi, tôi chỉ có thể lấy đại một cái cớ thôi, lát nữa anh ta hỏi kẻ mạnh chân chính là như nào, anh cứ lấy đại một việc mà anh ta không làm được là được”.
Diệp Vĩnh Khang chán nản, chuyện không làm được lại đẩy cho anh.
Quả nhiên, phán đoán của Lâm Tĩnh rất chính xác, Triệu Đại Lực sau khi sửng sốt một hồi, đột nhiên quay đầu nhìn Diệp Vĩnh Khang hỏi: “Tôi không đủ mạnh sao?”
Diệp Vĩnh Khang nhẹ gật đầu: “Anh còn kém xa so với kẻ mạnh chân chính”.
Diệp Vĩnh Khang không phải không giúp Triệu Đại Lực.
Mặc dù Triệu Đại Lực đã được coi là mạnh hơn người bình thường rồi.
Nhưng so với những cao thủ thực sự đó, thì bản lĩnh của anh ta còn chẳng bằng cái ngón tay út của họ.
“Vậy thì, sư phụ, anh có được coi là kẻ mạnh không?”
Triệu Đại Lực nhìn Diệp Vĩnh Khang tiếp tục hỏi.
Diệp Vĩnh Khang nhìn thấy ánh mắt của tên này, lập tức đoán được tên này muốn làm gì, vừa định nói anh không phải kẻ mạnh thì Hồng Lý bên cạnh đột nhiên nói: “Nếu anh ấy không phải kẻ mạnh thì thế giới này chẳng có ai là kẻ mạnh cả”.
Trong lòng bất cứ ai ở Điện Long Thần, Diệp Vĩnh Khang là đấng tối cao, nếu nói anh không phải kẻ mạnh thì trên đời còn có ai xứng với danh kẻ mạnh nữa?
“Sư phụ, dạy cho tôi với, tôi cũng muốn làm kẻ mạnh!”
Quả nhiên, sau khi Triệu Đại Lực nghe thấy lời này, trong mắt hắn có vô số ngôi sao nhỏ lóe lên, hắn quỳ rạp trên mặt đất.
“Tôi……..”
Diệp Vĩnh Khang không nói nên lời, không ngờ Hồng Lý lại nhảy ra chen chân vào.
“Mau đứng dậy, tôi nói rồi mà, anh làm gãy được sợi tóc đó đi rồi đến tìm tôi”.
Diệp Vĩnh Khang chưa bao giờ có thói quen thu nhận đồ đệ, sở dĩ lần trước anh hứa với Triệu Đại Lực là vì sợ tên này làm loạn, dọa vợ con mình.
“Không, tôi không thể chờ được nữa. Tôi muốn học ngay bây giờ, nếu anh không đồng ý tôi sẽ đập đầu đến chết thì thôi!”
Nói xong, Triệu Đại Lực đột nhiên đập mạnh đầu xuống sàn.
Sàn đá hoa c**ng c*ng đã bị nứt toác bởi cú đập đầu này của anh ta.
Đám người chung quanh kinh hãi, đây đâu phải đập đầu, đây là tự sát thì đúng hơn!
“Đậu má, anh mau…”
Diệp Vĩnh Khang định đưa tay ra kéo anh ta lên, nhưng Hồng Lý bên cạnh lại kinh ngạc nói: “Thể chất dị biến?”
Diệp Vĩnh Khang nhẹ gật đầu: “Tên này quả thật là có thể chất dị biến, sao, cô có hứng thú à?”
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1002Lâm Tĩnh nhìn đối phương, nhẹ nói: “Tôi thích kẻ mạnh”.Triệu Đại Lực sửng sốt một chút, hai mắt đột nhiên sáng lên, gồng bắp tay: “Anh chưa đủ mạnh sao?”Lâm Tĩnh cười nhẹ: “Ý của em là kẻ mạnh chân chính kìa”.Nói xong quay đầu bỏ đi.Chưa đầy một phút, điện thoại di động của Diệp Vĩnh Khang nhận được tin nhắn của Lâm Tĩnh: “Anh Vĩnh Khang, tên này phiền phức quá, anh giúp tôi xử lý đi, tôi chỉ có thể lấy đại một cái cớ thôi, lát nữa anh ta hỏi kẻ mạnh chân chính là như nào, anh cứ lấy đại một việc mà anh ta không làm được là được”.Diệp Vĩnh Khang chán nản, chuyện không làm được lại đẩy cho anh.Quả nhiên, phán đoán của Lâm Tĩnh rất chính xác, Triệu Đại Lực sau khi sửng sốt một hồi, đột nhiên quay đầu nhìn Diệp Vĩnh Khang hỏi: “Tôi không đủ mạnh sao?”Diệp Vĩnh Khang nhẹ gật đầu: “Anh còn kém xa so với kẻ mạnh chân chính”.Diệp Vĩnh Khang không phải không giúp Triệu Đại Lực.Mặc dù Triệu Đại Lực đã được coi là mạnh hơn người bình thường rồi.Nhưng so với những cao thủ thực sự đó, thì bản lĩnh của anh ta còn chẳng bằng cái ngón tay út của họ.“Vậy thì, sư phụ, anh có được coi là kẻ mạnh không?”Triệu Đại Lực nhìn Diệp Vĩnh Khang tiếp tục hỏi.Diệp Vĩnh Khang nhìn thấy ánh mắt của tên này, lập tức đoán được tên này muốn làm gì, vừa định nói anh không phải kẻ mạnh thì Hồng Lý bên cạnh đột nhiên nói: “Nếu anh ấy không phải kẻ mạnh thì thế giới này chẳng có ai là kẻ mạnh cả”.Trong lòng bất cứ ai ở Điện Long Thần, Diệp Vĩnh Khang là đấng tối cao, nếu nói anh không phải kẻ mạnh thì trên đời còn có ai xứng với danh kẻ mạnh nữa?“Sư phụ, dạy cho tôi với, tôi cũng muốn làm kẻ mạnh!”Quả nhiên, sau khi Triệu Đại Lực nghe thấy lời này, trong mắt hắn có vô số ngôi sao nhỏ lóe lên, hắn quỳ rạp trên mặt đất.“Tôi……..”Diệp Vĩnh Khang không nói nên lời, không ngờ Hồng Lý lại nhảy ra chen chân vào.“Mau đứng dậy, tôi nói rồi mà, anh làm gãy được sợi tóc đó đi rồi đến tìm tôi”.Diệp Vĩnh Khang chưa bao giờ có thói quen thu nhận đồ đệ, sở dĩ lần trước anh hứa với Triệu Đại Lực là vì sợ tên này làm loạn, dọa vợ con mình.“Không, tôi không thể chờ được nữa. Tôi muốn học ngay bây giờ, nếu anh không đồng ý tôi sẽ đập đầu đến chết thì thôi!”Nói xong, Triệu Đại Lực đột nhiên đập mạnh đầu xuống sàn.Sàn đá hoa c**ng c*ng đã bị nứt toác bởi cú đập đầu này của anh ta.Đám người chung quanh kinh hãi, đây đâu phải đập đầu, đây là tự sát thì đúng hơn!“Đậu má, anh mau…”Diệp Vĩnh Khang định đưa tay ra kéo anh ta lên, nhưng Hồng Lý bên cạnh lại kinh ngạc nói: “Thể chất dị biến?”Diệp Vĩnh Khang nhẹ gật đầu: “Tên này quả thật là có thể chất dị biến, sao, cô có hứng thú à?”