“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 1012
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1012“Trả lời câu hỏi của tôi, nếu không tôi g**t ch*t cô!”Tiểu Chí rút con dao găm ra kề sát lên cổ đối phương.“Đừng, tôi nói, tôi vừa gọi điện cho Diệp Vĩnh Khang – chồng tổng giám đốc Hạ Huyền Trúc của chúng tôi, hôm nay anh ấy đã đã mất tích cả ngày rồi”.“Giờ anh ta đang ở đâu?”“Một trường học bỏ hoang ở ngoại thành…”Cứ như vậy, Tiểu Chí đã bị Thiên Diệp Nhi dụ tới địa điểm Diệp Vĩnh Khang chỉ định mà không hề hay biết.Trong một thao trường bỏ hoang ở ngoại ô.Mấy anh em Thiên Diệt ai ai cũng bừng bừng khí thế và đầy kích động, giống như một đám ếch nhái vừa nhảy từ đáy giếng lên được nhìn thấy bầu trời bên ngoài.Dù nơi này chỉ là một thao trường bỏ hoang, cỏ dại mọc lên um tùm, vừa không có sự ồn ào của xe cộ như trong thành phố, càng không có cảnh sắc khiến người ta đắm say.Thế nhưng đối với những người đã ở trong trại huấn luyện ngầm cả hai tháng trời thì đây đã là điều xa xỉ nhất rồi.Mặc dù trại huấn luyện ngầm có hệ thống quạt gió tiên tiến nhất trên thế giới, thế nhưng cũng chẳng thế so sánh được với hương thơm của không khí trên mặt đất.Có thể là nhân tiện để cho bọn họ thả lỏng một chút, mà cũng có thể là để đưa tiễn một vài người trong số bọn họ, Diệp Vĩnh Khang không chỉ cho phép bọn họ có thể tuỳ ý ngồi xuống đất mà nói đủ thứ chuyện trên đời trong phạm vi của thao trường.Hơn nữa còn đặc biệt dặn Sử Nam Bắc chuẩn bị một bữa ăn toàn những món ngon và đồ uống khoái khẩu.Đối với mấy anh em Thiên Diệt không được ăn một bữa cơm tử tế nào trong vòng hai tháng qua mà nói thì đây tuyệt đối là một loại hưởng thụ như trên thiên đường.“Chết tiệt, tên đầu to, chém gió cũng không đến mức như anh đâu”.Tần Phong vừa gặm một cái đùi gà bóng loáng vừa chỉ vào một tảng đá xanh lớn bên cạnh rồi khinh thường nói với Triệu Đại Lực: “Anh nói anh có thể vừa vác thứ nặng mấy trăm cân này vừa chạy năm mươi vòng quanh đây, anh lừa đứa con nít ba tuổi đấy à?”Triệu Đại Lực vội vàng nói: “Tôi nói thật, hơn nữa không chỉ năm mươi vòng, sau khi chạy xong năm mươi vòng lại thêm mười vòng nữa, tổng cộng sáu mươi vòng”.Phụt… Xung quanh đột nhiên vang lên những tiếng cười khúc khích.Mặc dù mới là lần đầu gặp mặt, thế nhưng bọn họ đều thích tên đầu to với tính cách phóng khoáng lại cực kỳ thú vị này, cả đám người vây xung quanh anh ta nghe anh ta chém gió.“Sao lại là sáu mươi vòng chứ?”Mê Long mở phanh áo, cười nói với Triệu Đại Lực: “Với thân hình này của anh, sáu mươi vòng có là gì, ít nhất cũng phải sáu trăm vòng ý chứ, ha ha ha ha!”“Vẫn chưa nói, tôi cảm thấy sáu trăm vòng vẫn còn là ít, ước chừng với người như anh Đại Lực này của chúng ta thì thể nào cũng phải chạy được một trăm linh tám nghìn cây số mới gọi là vừa sức”.“Ha ha ha ha, anh miêu tả giống Tôn Ngộ Không nhỉ, anh Đại Lực à, có phải anh mang họ Tôn không thế?”Cả đám người vây quanh Triệu Đại Lực, cười đùa trêu chọc.
Chương 1012
“Trả lời câu hỏi của tôi, nếu không tôi g**t ch*t cô!”
Tiểu Chí rút con dao găm ra kề sát lên cổ đối phương.
“Đừng, tôi nói, tôi vừa gọi điện cho Diệp Vĩnh Khang – chồng tổng giám đốc Hạ Huyền Trúc của chúng tôi, hôm nay anh ấy đã đã mất tích cả ngày rồi”.
“Giờ anh ta đang ở đâu?”
“Một trường học bỏ hoang ở ngoại thành…”
Cứ như vậy, Tiểu Chí đã bị Thiên Diệp Nhi dụ tới địa điểm Diệp Vĩnh Khang chỉ định mà không hề hay biết.
Trong một thao trường bỏ hoang ở ngoại ô.
Mấy anh em Thiên Diệt ai ai cũng bừng bừng khí thế và đầy kích động, giống như một đám ếch nhái vừa nhảy từ đáy giếng lên được nhìn thấy bầu trời bên ngoài.
Dù nơi này chỉ là một thao trường bỏ hoang, cỏ dại mọc lên um tùm, vừa không có sự ồn ào của xe cộ như trong thành phố, càng không có cảnh sắc khiến người ta đắm say.
Thế nhưng đối với những người đã ở trong trại huấn luyện ngầm cả hai tháng trời thì đây đã là điều xa xỉ nhất rồi.
Mặc dù trại huấn luyện ngầm có hệ thống quạt gió tiên tiến nhất trên thế giới, thế nhưng cũng chẳng thế so sánh được với hương thơm của không khí trên mặt đất.
Có thể là nhân tiện để cho bọn họ thả lỏng một chút, mà cũng có thể là để đưa tiễn một vài người trong số bọn họ, Diệp Vĩnh Khang không chỉ cho phép bọn họ có thể tuỳ ý ngồi xuống đất mà nói đủ thứ chuyện trên đời trong phạm vi của thao trường.
Hơn nữa còn đặc biệt dặn Sử Nam Bắc chuẩn bị một bữa ăn toàn những món ngon và đồ uống khoái khẩu.
Đối với mấy anh em Thiên Diệt không được ăn một bữa cơm tử tế nào trong vòng hai tháng qua mà nói thì đây tuyệt đối là một loại hưởng thụ như trên thiên đường.
“Chết tiệt, tên đầu to, chém gió cũng không đến mức như anh đâu”.
Tần Phong vừa gặm một cái đùi gà bóng loáng vừa chỉ vào một tảng đá xanh lớn bên cạnh rồi khinh thường nói với Triệu Đại Lực: “Anh nói anh có thể vừa vác thứ nặng mấy trăm cân này vừa chạy năm mươi vòng quanh đây, anh lừa đứa con nít ba tuổi đấy à?”
Triệu Đại Lực vội vàng nói: “Tôi nói thật, hơn nữa không chỉ năm mươi vòng, sau khi chạy xong năm mươi vòng lại thêm mười vòng nữa, tổng cộng sáu mươi vòng”.
Phụt… Xung quanh đột nhiên vang lên những tiếng cười khúc khích.
Mặc dù mới là lần đầu gặp mặt, thế nhưng bọn họ đều thích tên đầu to với tính cách phóng khoáng lại cực kỳ thú vị này, cả đám người vây xung quanh anh ta nghe anh ta chém gió.
“Sao lại là sáu mươi vòng chứ?”
Mê Long mở phanh áo, cười nói với Triệu Đại Lực: “Với thân hình này của anh, sáu mươi vòng có là gì, ít nhất cũng phải sáu trăm vòng ý chứ, ha ha ha ha!”
“Vẫn chưa nói, tôi cảm thấy sáu trăm vòng vẫn còn là ít, ước chừng với người như anh Đại Lực này của chúng ta thì thể nào cũng phải chạy được một trăm linh tám nghìn cây số mới gọi là vừa sức”.
“Ha ha ha ha, anh miêu tả giống Tôn Ngộ Không nhỉ, anh Đại Lực à, có phải anh mang họ Tôn không thế?”
Cả đám người vây quanh Triệu Đại Lực, cười đùa trêu chọc.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1012“Trả lời câu hỏi của tôi, nếu không tôi g**t ch*t cô!”Tiểu Chí rút con dao găm ra kề sát lên cổ đối phương.“Đừng, tôi nói, tôi vừa gọi điện cho Diệp Vĩnh Khang – chồng tổng giám đốc Hạ Huyền Trúc của chúng tôi, hôm nay anh ấy đã đã mất tích cả ngày rồi”.“Giờ anh ta đang ở đâu?”“Một trường học bỏ hoang ở ngoại thành…”Cứ như vậy, Tiểu Chí đã bị Thiên Diệp Nhi dụ tới địa điểm Diệp Vĩnh Khang chỉ định mà không hề hay biết.Trong một thao trường bỏ hoang ở ngoại ô.Mấy anh em Thiên Diệt ai ai cũng bừng bừng khí thế và đầy kích động, giống như một đám ếch nhái vừa nhảy từ đáy giếng lên được nhìn thấy bầu trời bên ngoài.Dù nơi này chỉ là một thao trường bỏ hoang, cỏ dại mọc lên um tùm, vừa không có sự ồn ào của xe cộ như trong thành phố, càng không có cảnh sắc khiến người ta đắm say.Thế nhưng đối với những người đã ở trong trại huấn luyện ngầm cả hai tháng trời thì đây đã là điều xa xỉ nhất rồi.Mặc dù trại huấn luyện ngầm có hệ thống quạt gió tiên tiến nhất trên thế giới, thế nhưng cũng chẳng thế so sánh được với hương thơm của không khí trên mặt đất.Có thể là nhân tiện để cho bọn họ thả lỏng một chút, mà cũng có thể là để đưa tiễn một vài người trong số bọn họ, Diệp Vĩnh Khang không chỉ cho phép bọn họ có thể tuỳ ý ngồi xuống đất mà nói đủ thứ chuyện trên đời trong phạm vi của thao trường.Hơn nữa còn đặc biệt dặn Sử Nam Bắc chuẩn bị một bữa ăn toàn những món ngon và đồ uống khoái khẩu.Đối với mấy anh em Thiên Diệt không được ăn một bữa cơm tử tế nào trong vòng hai tháng qua mà nói thì đây tuyệt đối là một loại hưởng thụ như trên thiên đường.“Chết tiệt, tên đầu to, chém gió cũng không đến mức như anh đâu”.Tần Phong vừa gặm một cái đùi gà bóng loáng vừa chỉ vào một tảng đá xanh lớn bên cạnh rồi khinh thường nói với Triệu Đại Lực: “Anh nói anh có thể vừa vác thứ nặng mấy trăm cân này vừa chạy năm mươi vòng quanh đây, anh lừa đứa con nít ba tuổi đấy à?”Triệu Đại Lực vội vàng nói: “Tôi nói thật, hơn nữa không chỉ năm mươi vòng, sau khi chạy xong năm mươi vòng lại thêm mười vòng nữa, tổng cộng sáu mươi vòng”.Phụt… Xung quanh đột nhiên vang lên những tiếng cười khúc khích.Mặc dù mới là lần đầu gặp mặt, thế nhưng bọn họ đều thích tên đầu to với tính cách phóng khoáng lại cực kỳ thú vị này, cả đám người vây xung quanh anh ta nghe anh ta chém gió.“Sao lại là sáu mươi vòng chứ?”Mê Long mở phanh áo, cười nói với Triệu Đại Lực: “Với thân hình này của anh, sáu mươi vòng có là gì, ít nhất cũng phải sáu trăm vòng ý chứ, ha ha ha ha!”“Vẫn chưa nói, tôi cảm thấy sáu trăm vòng vẫn còn là ít, ước chừng với người như anh Đại Lực này của chúng ta thì thể nào cũng phải chạy được một trăm linh tám nghìn cây số mới gọi là vừa sức”.“Ha ha ha ha, anh miêu tả giống Tôn Ngộ Không nhỉ, anh Đại Lực à, có phải anh mang họ Tôn không thế?”Cả đám người vây quanh Triệu Đại Lực, cười đùa trêu chọc.