“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 1014
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1014Thiên Diệp Nhi là một nhân tài xuất chúng trong số những học viên tốt nghiệp khoá này của Điện Long Thần, tin tình báo cung cấp cho Diệp Vĩnh Khang nhất định sẽ không đơn giản chỉ là có người tìm anh gây sự.Thông qua ánh mắt, bước đi, dáng điệu thậm chí là tiết tấu hô hấp của đám người này, Thiên Diệp Nhi có thể phán đoán được một cách chuẩn xác đám người này tuyệt đối không phải lũ côn đồ bình thường.Dẫn đầu là một tên trai bao mặt mũi đẹp trai, bước chân trầm ổn, căn cơ hết sức vững chắc, lúc bước đi phần hông có độ cong rất nhỏ mà người thường không nhìn thấy được, nhẹ nhàng đung đưa cực kỳ nhịp nhàng theo bước chân.Có thể đoán được người này là cao thủ cước pháp điêu luyện, hơn nữa đã gần đạt đến cảnh giới đỉnh cao.Mười hai người sau lưng hắn, tuy không xếp thành hàng ngũ chỉnh tề, cao thấp mập ốm không giống nhau.Nhưng bọn chúng lại có nhịp thở hết sức ăn ý, đồng thời giữa những bước chân và khoảng cách có một sự ăn khớp tuyệt diệu.Không khó nhìn ra, mười hai người này không chỉ có năng lực tác chiến cá nhân cực kỳ mạnh, mà cũng có sự ăn ý rất cao.Nếu bọn chúng đồng thời ra tay, tuyệt đối có thể bộc phát ra năng lượng mạnh hơn gấp mấy lần so với tổ hợp mười hai người đơn giản hợp lại!Thông qua lời kể của Thiên Diệp Nhi, Diệp Vĩnh Khang cũng có thể đánh giá sơ lược được sức chiến đấu của đám người này.Mặc dù vẫn không đáng là gì ở trước mặt anh, nhưng đối với những anh em Thiên Diệt mới chỉ trải qua huấn luyện chưa đến hai tháng mà nói, tuyệt đối là một cơn ác mộng máu tanh đã định trước không thể xóa nhòa với bọn họ!Hơn nữa Diệp Vĩnh Khang cũng sẽ không ra tay can dự vào, vì anh hiểu rất rõ, trong một thời gian ngắn nếu muốn rèn luyện ra một tổ chức có thể so sánh được với Thiên Khải thì phải khiến họ trải qua muôn ngàn thử thách trong máu tanh và chết chóc!Bài học tiếp theo đã định trước sẽ khiến cho mỗi anh em Thiên Diệt suốt đời khó quên!Những anh em Thiên Diệt trong thao trường vẫn chưa ý thức được những gì bọn họ sắp phải đối mặt, khắp cả thao trường vẫn rộn ràng tiếng nói cười không dứt như cũ.Khoảng chừng mười phút sau, Diệp Vĩnh Khang, Sử Nam Bắc và cả Hồng Lý đứng ở bên cạnh thao trường, sắc mặt đều hơi thay đổi.Sử Nam Bắc với tư cách là huấn luyện viên trưởng của trại huấn luyện Thiên Diệt khẽ nhíu mày, nhìn đám người trong thao trường vừa nói vừa cười, không hề cảm nhận được mối nguy hiểm cận kề, Sử Nam Bắc không kiềm chế được trầm giọng lẩm bẩm: “Xem ra sau khi trở về phải giúp đám cháu này học cách phán đoán mới được”.Một luồng khí tức nguy hiểm xen lẫn chết chóc đang chậm rãi đến gần.Chưa đến một phút, Diệp Vĩnh Khang, Sử Nam Bắc và Hồng Lý đã phát giác ra.Cho dù đám nhóc trên thao trường này vừa mới huấn luyện hơn hai tháng, thua xa ba người họ, nhưng người ta cũng đã đến tận cửa vậy mà vẫn không có bất kỳ ai phát hiện được!Mãi đến khi mấy người kia cách thao trường chưa đến ba mươi mét, trong đám người mới có người hô lên: “Các anh là ai?”Thấy một đám người xa lạ mặt mũi không chút biểu cảm đi từ bên kia đến, phản ứng đầu tiên của mọi người là nhìn sang hướng bên cạnh thao trường.Nhưng ngoài người phụ nữ che chiếc ô màu đỏ ra thì huấn luyện viên Sử và anh Diệp đã biến mất từ khi nào!
Chương 1014
Thiên Diệp Nhi là một nhân tài xuất chúng trong số những học viên tốt nghiệp khoá này của Điện Long Thần, tin tình báo cung cấp cho Diệp Vĩnh Khang nhất định sẽ không đơn giản chỉ là có người tìm anh gây sự.
Thông qua ánh mắt, bước đi, dáng điệu thậm chí là tiết tấu hô hấp của đám người này, Thiên Diệp Nhi có thể phán đoán được một cách chuẩn xác đám người này tuyệt đối không phải lũ côn đồ bình thường.
Dẫn đầu là một tên trai bao mặt mũi đẹp trai, bước chân trầm ổn, căn cơ hết sức vững chắc, lúc bước đi phần hông có độ cong rất nhỏ mà người thường không nhìn thấy được, nhẹ nhàng đung đưa cực kỳ nhịp nhàng theo bước chân.
Có thể đoán được người này là cao thủ cước pháp điêu luyện, hơn nữa đã gần đạt đến cảnh giới đỉnh cao.
Mười hai người sau lưng hắn, tuy không xếp thành hàng ngũ chỉnh tề, cao thấp mập ốm không giống nhau.
Nhưng bọn chúng lại có nhịp thở hết sức ăn ý, đồng thời giữa những bước chân và khoảng cách có một sự ăn khớp tuyệt diệu.
Không khó nhìn ra, mười hai người này không chỉ có năng lực tác chiến cá nhân cực kỳ mạnh, mà cũng có sự ăn ý rất cao.
Nếu bọn chúng đồng thời ra tay, tuyệt đối có thể bộc phát ra năng lượng mạnh hơn gấp mấy lần so với tổ hợp mười hai người đơn giản hợp lại!
Thông qua lời kể của Thiên Diệp Nhi, Diệp Vĩnh Khang cũng có thể đánh giá sơ lược được sức chiến đấu của đám người này.
Mặc dù vẫn không đáng là gì ở trước mặt anh, nhưng đối với những anh em Thiên Diệt mới chỉ trải qua huấn luyện chưa đến hai tháng mà nói, tuyệt đối là một cơn ác mộng máu tanh đã định trước không thể xóa nhòa với bọn họ!
Hơn nữa Diệp Vĩnh Khang cũng sẽ không ra tay can dự vào, vì anh hiểu rất rõ, trong một thời gian ngắn nếu muốn rèn luyện ra một tổ chức có thể so sánh được với Thiên Khải thì phải khiến họ trải qua muôn ngàn thử thách trong máu tanh và chết chóc!
Bài học tiếp theo đã định trước sẽ khiến cho mỗi anh em Thiên Diệt suốt đời khó quên!
Những anh em Thiên Diệt trong thao trường vẫn chưa ý thức được những gì bọn họ sắp phải đối mặt, khắp cả thao trường vẫn rộn ràng tiếng nói cười không dứt như cũ.
Khoảng chừng mười phút sau, Diệp Vĩnh Khang, Sử Nam Bắc và cả Hồng Lý đứng ở bên cạnh thao trường, sắc mặt đều hơi thay đổi.
Sử Nam Bắc với tư cách là huấn luyện viên trưởng của trại huấn luyện Thiên Diệt khẽ nhíu mày, nhìn đám người trong thao trường vừa nói vừa cười, không hề cảm nhận được mối nguy hiểm cận kề, Sử Nam Bắc không kiềm chế được trầm giọng lẩm bẩm: “Xem ra sau khi trở về phải giúp đám cháu này học cách phán đoán mới được”.
Một luồng khí tức nguy hiểm xen lẫn chết chóc đang chậm rãi đến gần.
Chưa đến một phút, Diệp Vĩnh Khang, Sử Nam Bắc và Hồng Lý đã phát giác ra.
Cho dù đám nhóc trên thao trường này vừa mới huấn luyện hơn hai tháng, thua xa ba người họ, nhưng người ta cũng đã đến tận cửa vậy mà vẫn không có bất kỳ ai phát hiện được!
Mãi đến khi mấy người kia cách thao trường chưa đến ba mươi mét, trong đám người mới có người hô lên: “Các anh là ai?”
Thấy một đám người xa lạ mặt mũi không chút biểu cảm đi từ bên kia đến, phản ứng đầu tiên của mọi người là nhìn sang hướng bên cạnh thao trường.
Nhưng ngoài người phụ nữ che chiếc ô màu đỏ ra thì huấn luyện viên Sử và anh Diệp đã biến mất từ khi nào!
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1014Thiên Diệp Nhi là một nhân tài xuất chúng trong số những học viên tốt nghiệp khoá này của Điện Long Thần, tin tình báo cung cấp cho Diệp Vĩnh Khang nhất định sẽ không đơn giản chỉ là có người tìm anh gây sự.Thông qua ánh mắt, bước đi, dáng điệu thậm chí là tiết tấu hô hấp của đám người này, Thiên Diệp Nhi có thể phán đoán được một cách chuẩn xác đám người này tuyệt đối không phải lũ côn đồ bình thường.Dẫn đầu là một tên trai bao mặt mũi đẹp trai, bước chân trầm ổn, căn cơ hết sức vững chắc, lúc bước đi phần hông có độ cong rất nhỏ mà người thường không nhìn thấy được, nhẹ nhàng đung đưa cực kỳ nhịp nhàng theo bước chân.Có thể đoán được người này là cao thủ cước pháp điêu luyện, hơn nữa đã gần đạt đến cảnh giới đỉnh cao.Mười hai người sau lưng hắn, tuy không xếp thành hàng ngũ chỉnh tề, cao thấp mập ốm không giống nhau.Nhưng bọn chúng lại có nhịp thở hết sức ăn ý, đồng thời giữa những bước chân và khoảng cách có một sự ăn khớp tuyệt diệu.Không khó nhìn ra, mười hai người này không chỉ có năng lực tác chiến cá nhân cực kỳ mạnh, mà cũng có sự ăn ý rất cao.Nếu bọn chúng đồng thời ra tay, tuyệt đối có thể bộc phát ra năng lượng mạnh hơn gấp mấy lần so với tổ hợp mười hai người đơn giản hợp lại!Thông qua lời kể của Thiên Diệp Nhi, Diệp Vĩnh Khang cũng có thể đánh giá sơ lược được sức chiến đấu của đám người này.Mặc dù vẫn không đáng là gì ở trước mặt anh, nhưng đối với những anh em Thiên Diệt mới chỉ trải qua huấn luyện chưa đến hai tháng mà nói, tuyệt đối là một cơn ác mộng máu tanh đã định trước không thể xóa nhòa với bọn họ!Hơn nữa Diệp Vĩnh Khang cũng sẽ không ra tay can dự vào, vì anh hiểu rất rõ, trong một thời gian ngắn nếu muốn rèn luyện ra một tổ chức có thể so sánh được với Thiên Khải thì phải khiến họ trải qua muôn ngàn thử thách trong máu tanh và chết chóc!Bài học tiếp theo đã định trước sẽ khiến cho mỗi anh em Thiên Diệt suốt đời khó quên!Những anh em Thiên Diệt trong thao trường vẫn chưa ý thức được những gì bọn họ sắp phải đối mặt, khắp cả thao trường vẫn rộn ràng tiếng nói cười không dứt như cũ.Khoảng chừng mười phút sau, Diệp Vĩnh Khang, Sử Nam Bắc và cả Hồng Lý đứng ở bên cạnh thao trường, sắc mặt đều hơi thay đổi.Sử Nam Bắc với tư cách là huấn luyện viên trưởng của trại huấn luyện Thiên Diệt khẽ nhíu mày, nhìn đám người trong thao trường vừa nói vừa cười, không hề cảm nhận được mối nguy hiểm cận kề, Sử Nam Bắc không kiềm chế được trầm giọng lẩm bẩm: “Xem ra sau khi trở về phải giúp đám cháu này học cách phán đoán mới được”.Một luồng khí tức nguy hiểm xen lẫn chết chóc đang chậm rãi đến gần.Chưa đến một phút, Diệp Vĩnh Khang, Sử Nam Bắc và Hồng Lý đã phát giác ra.Cho dù đám nhóc trên thao trường này vừa mới huấn luyện hơn hai tháng, thua xa ba người họ, nhưng người ta cũng đã đến tận cửa vậy mà vẫn không có bất kỳ ai phát hiện được!Mãi đến khi mấy người kia cách thao trường chưa đến ba mươi mét, trong đám người mới có người hô lên: “Các anh là ai?”Thấy một đám người xa lạ mặt mũi không chút biểu cảm đi từ bên kia đến, phản ứng đầu tiên của mọi người là nhìn sang hướng bên cạnh thao trường.Nhưng ngoài người phụ nữ che chiếc ô màu đỏ ra thì huấn luyện viên Sử và anh Diệp đã biến mất từ khi nào!