“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 1020
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1020Ngay sau đó, dư ảnh này hóa thành một cơn lốc xoáy màu máu, đi tới đâu, mười hai vị tướng Thiên La mạnh đến mức không thể ngăn nổi vừa rồi lập tức trở nên mỏng manh như những chiếc lá khô rơi trên mặt đất.Không có phản ứng, không có phản kháng, thậm chí không có bất kì âm thanh nào.Không đầy một giây sau, một tia sáng đỏ lóe lên, một người một ô hạ xuống đất.Đằng sau là Tiểu Chí và mười hai vị tướng Thiên La, đứng như trời trồng tại chỗ, như thể bị trúng điểm huyệt vậy.Hồng Lý từ đầu đến cuối đều không nhìn bọn họ lấy một cái, cầm ô đỏ bước nhẹ về phía trước.Đám Tần Phong thất thần ở phía sau nhìn theo, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.Phịch!Đột nhiên có người ngã khuỵu xuống đất, rồi phịch phịch phịch …Tiểu Chí và mười hai vị tướng Thiên La lần lượt ngã xuống như những quân cờ domino.Chạy lại xem, tất cả đều đã tắt thở!Vẻ mặt của đám Tần Phong, ban đầu là hoang mang, sau đó là nghi ngờ đều biến thành kinh ngạc cùng hoảng sợ!Thậm chí còn có người đã bắt đầu hơi run lên, cách đó không xa nhìn cô gái mặc sườn xám màu đỏ, bước đi nhẹ nhàng, cầm chiếc ô đỏ, trong mắt mọi người tràn đầy vẻ tôn kính cùng sợ hãi vô tận!Họ vừa chiến đấu với đối phương và họ đều biết sức chiến đấu của chúng.Đối phương chỉ có mười ba người, nhưng bọn chúng đã nghiền nát hơn một trăm người của họ, mà bọn họ còn là những người đã trải qua cuộc huấn huyện hai tháng địa ngục.Thế mà, mười ba người đó đã bị giết ngay lập tức chỉ trong một giây bằng một chiêu mà cho đến giờ vẫn chưa ai hiểu được!Không thể tưởng tượng được thực lực đáng sợ của người phụ nữ mặc sườn xám, cầm ô đỏ này đã đạt đến cảnh giới nào rồi!“Sư phụ, sư phụ, sư phụ!”Sau khi Triệu Đại Lực kịp phản ứng, liền vội vàng chạy theo Hồng Lý.Sau đó, anh ta quỳ trên mặt đất cái huỵch: “Sư phụ, bây giờ tôi gọi cô là sư phụ còn kịp không, vừa rồi chính cô nói là muốn nhận tôi làm đồ đệ, đồ đệ có mắt như mù, xin sư phụ tha thứ, sư phụ, con muốn theo sư phụ học hỏi đến trở thành cường giả!”Triệu Đại Lực lúc này mới cảm thấy hối hận, anh ta không ngờ, cô gái nhìn ‘yểu điệu’ trước mặt lại là một cao thủ!Hồng Lý dừng bước, nhưng không nói gì, thậm chí còn không nhìn Triệu Đại Lực.Lúc này, Sử Nam Bắc và Diệp Vĩnh Khang cũng đi về phía bên này.“Này đầu to, trước đó cậu nói câu gì ấy nhỉ?”Sử Nam Bắc cười khinh khỉnh với Triệu Đại Lực: “Ồ, tôi nhớ rồi, lúc trước cậu nói cậu đứng tại chỗ, Hồng Lý có thể dùng mọi biện pháp, nếu có thể xê dịch cậu nửa tấc thì cậu đồng ý làm đồ đệ của cô ấy à?”“Không không không không, tôi…… Tôi…”Triệu Đại Lực bây giờ chỉ muốn đập đầu vào đâu mà chết quách đi cho rồi, chỉ cần nhớ tới câu nói ban nãy, anh ta liền hận không thể đào cái lỗ nẻ mà chui xuống.
Chương 1020
Ngay sau đó, dư ảnh này hóa thành một cơn lốc xoáy màu máu, đi tới đâu, mười hai vị tướng Thiên La mạnh đến mức không thể ngăn nổi vừa rồi lập tức trở nên mỏng manh như những chiếc lá khô rơi trên mặt đất.
Không có phản ứng, không có phản kháng, thậm chí không có bất kì âm thanh nào.
Không đầy một giây sau, một tia sáng đỏ lóe lên, một người một ô hạ xuống đất.
Đằng sau là Tiểu Chí và mười hai vị tướng Thiên La, đứng như trời trồng tại chỗ, như thể bị trúng điểm huyệt vậy.
Hồng Lý từ đầu đến cuối đều không nhìn bọn họ lấy một cái, cầm ô đỏ bước nhẹ về phía trước.
Đám Tần Phong thất thần ở phía sau nhìn theo, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.
Phịch!
Đột nhiên có người ngã khuỵu xuống đất, rồi phịch phịch phịch …
Tiểu Chí và mười hai vị tướng Thiên La lần lượt ngã xuống như những quân cờ domino.
Chạy lại xem, tất cả đều đã tắt thở!
Vẻ mặt của đám Tần Phong, ban đầu là hoang mang, sau đó là nghi ngờ đều biến thành kinh ngạc cùng hoảng sợ!
Thậm chí còn có người đã bắt đầu hơi run lên, cách đó không xa nhìn cô gái mặc sườn xám màu đỏ, bước đi nhẹ nhàng, cầm chiếc ô đỏ, trong mắt mọi người tràn đầy vẻ tôn kính cùng sợ hãi vô tận!
Họ vừa chiến đấu với đối phương và họ đều biết sức chiến đấu của chúng.
Đối phương chỉ có mười ba người, nhưng bọn chúng đã nghiền nát hơn một trăm người của họ, mà bọn họ còn là những người đã trải qua cuộc huấn huyện hai tháng địa ngục.
Thế mà, mười ba người đó đã bị giết ngay lập tức chỉ trong một giây bằng một chiêu mà cho đến giờ vẫn chưa ai hiểu được!
Không thể tưởng tượng được thực lực đáng sợ của người phụ nữ mặc sườn xám, cầm ô đỏ này đã đạt đến cảnh giới nào rồi!
“Sư phụ, sư phụ, sư phụ!”
Sau khi Triệu Đại Lực kịp phản ứng, liền vội vàng chạy theo Hồng Lý.
Sau đó, anh ta quỳ trên mặt đất cái huỵch: “Sư phụ, bây giờ tôi gọi cô là sư phụ còn kịp không, vừa rồi chính cô nói là muốn nhận tôi làm đồ đệ, đồ đệ có mắt như mù, xin sư phụ tha thứ, sư phụ, con muốn theo sư phụ học hỏi đến trở thành cường giả!”
Triệu Đại Lực lúc này mới cảm thấy hối hận, anh ta không ngờ, cô gái nhìn ‘yểu điệu’ trước mặt lại là một cao thủ!
Hồng Lý dừng bước, nhưng không nói gì, thậm chí còn không nhìn Triệu Đại Lực.
Lúc này, Sử Nam Bắc và Diệp Vĩnh Khang cũng đi về phía bên này.
“Này đầu to, trước đó cậu nói câu gì ấy nhỉ?”
Sử Nam Bắc cười khinh khỉnh với Triệu Đại Lực: “Ồ, tôi nhớ rồi, lúc trước cậu nói cậu đứng tại chỗ, Hồng Lý có thể dùng mọi biện pháp, nếu có thể xê dịch cậu nửa tấc thì cậu đồng ý làm đồ đệ của cô ấy à?”
“Không không không không, tôi…… Tôi…”
Triệu Đại Lực bây giờ chỉ muốn đập đầu vào đâu mà chết quách đi cho rồi, chỉ cần nhớ tới câu nói ban nãy, anh ta liền hận không thể đào cái lỗ nẻ mà chui xuống.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1020Ngay sau đó, dư ảnh này hóa thành một cơn lốc xoáy màu máu, đi tới đâu, mười hai vị tướng Thiên La mạnh đến mức không thể ngăn nổi vừa rồi lập tức trở nên mỏng manh như những chiếc lá khô rơi trên mặt đất.Không có phản ứng, không có phản kháng, thậm chí không có bất kì âm thanh nào.Không đầy một giây sau, một tia sáng đỏ lóe lên, một người một ô hạ xuống đất.Đằng sau là Tiểu Chí và mười hai vị tướng Thiên La, đứng như trời trồng tại chỗ, như thể bị trúng điểm huyệt vậy.Hồng Lý từ đầu đến cuối đều không nhìn bọn họ lấy một cái, cầm ô đỏ bước nhẹ về phía trước.Đám Tần Phong thất thần ở phía sau nhìn theo, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.Phịch!Đột nhiên có người ngã khuỵu xuống đất, rồi phịch phịch phịch …Tiểu Chí và mười hai vị tướng Thiên La lần lượt ngã xuống như những quân cờ domino.Chạy lại xem, tất cả đều đã tắt thở!Vẻ mặt của đám Tần Phong, ban đầu là hoang mang, sau đó là nghi ngờ đều biến thành kinh ngạc cùng hoảng sợ!Thậm chí còn có người đã bắt đầu hơi run lên, cách đó không xa nhìn cô gái mặc sườn xám màu đỏ, bước đi nhẹ nhàng, cầm chiếc ô đỏ, trong mắt mọi người tràn đầy vẻ tôn kính cùng sợ hãi vô tận!Họ vừa chiến đấu với đối phương và họ đều biết sức chiến đấu của chúng.Đối phương chỉ có mười ba người, nhưng bọn chúng đã nghiền nát hơn một trăm người của họ, mà bọn họ còn là những người đã trải qua cuộc huấn huyện hai tháng địa ngục.Thế mà, mười ba người đó đã bị giết ngay lập tức chỉ trong một giây bằng một chiêu mà cho đến giờ vẫn chưa ai hiểu được!Không thể tưởng tượng được thực lực đáng sợ của người phụ nữ mặc sườn xám, cầm ô đỏ này đã đạt đến cảnh giới nào rồi!“Sư phụ, sư phụ, sư phụ!”Sau khi Triệu Đại Lực kịp phản ứng, liền vội vàng chạy theo Hồng Lý.Sau đó, anh ta quỳ trên mặt đất cái huỵch: “Sư phụ, bây giờ tôi gọi cô là sư phụ còn kịp không, vừa rồi chính cô nói là muốn nhận tôi làm đồ đệ, đồ đệ có mắt như mù, xin sư phụ tha thứ, sư phụ, con muốn theo sư phụ học hỏi đến trở thành cường giả!”Triệu Đại Lực lúc này mới cảm thấy hối hận, anh ta không ngờ, cô gái nhìn ‘yểu điệu’ trước mặt lại là một cao thủ!Hồng Lý dừng bước, nhưng không nói gì, thậm chí còn không nhìn Triệu Đại Lực.Lúc này, Sử Nam Bắc và Diệp Vĩnh Khang cũng đi về phía bên này.“Này đầu to, trước đó cậu nói câu gì ấy nhỉ?”Sử Nam Bắc cười khinh khỉnh với Triệu Đại Lực: “Ồ, tôi nhớ rồi, lúc trước cậu nói cậu đứng tại chỗ, Hồng Lý có thể dùng mọi biện pháp, nếu có thể xê dịch cậu nửa tấc thì cậu đồng ý làm đồ đệ của cô ấy à?”“Không không không không, tôi…… Tôi…”Triệu Đại Lực bây giờ chỉ muốn đập đầu vào đâu mà chết quách đi cho rồi, chỉ cần nhớ tới câu nói ban nãy, anh ta liền hận không thể đào cái lỗ nẻ mà chui xuống.