“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 1028
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1028“Làm việc này không sợ ảnh hưởng đến công việc kinh doanh của em sao?”Diệp Vĩnh Khang cười hỏi.Trần Tiểu Túy cười đáp: “Nhưng em sợ sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của anh”.Diệp Vĩnh Khang sững sờ, đột nhiên bật cười, khoác tay lên vai Trần Tiểu Túy: “Đi thôi, đêm nay không say không về”.Trần Tiểu Túy có vẻ hơi ngạc nhiên: “Anh Diệp, nếu bị người khác nhìn thấy thế này…”“Sao, em không vui à?”Diệp Vĩnh Khang cười.“Không, em thì không sao, nhưng …”Trần Tiểu Túy quả thực là một cô gái rất hiểu chuyện, điều cô ấy quan tâm hơn cả là danh tiếng của Diệp Vĩnh Khang và hậu quả nếu cảnh này đến tai Hạ Huyền Trúc.“Vậy thì đừng nói nữa, đâu ra lắm ‘nhưng’vậy!”Diệp Vĩnh Khang cắt ngang lời nói của Trần Tiểu Túy, sau đó tiếp tục ôm cô ấy sải bước đi vào cửa thang máy.Tầng thượng, quán bar Vân Đoan.Đồ trang trí ở đây đều do chính tay Trần Tiểu Túy thiết kế và giám sát, vật liệu trang trí cũng do chính tay Trần Tiểu Túy lựa chọn.Sử dụng pha lê làm chủ đạo, thêm ánh sáng vừa phải và một số cây xanh và đá, cả sân thượng đẹp lộng lẫy.Uống một ly rượu ở đây, nhìn ra quang cảnh về đêm của toàn thành phố, có thể khiến người ta cảm thấy thư thái, dễ chịu trong chốc lát.Tất nhiên, một ly rượu rẻ nhất ở đây cũng có mức giá bảy tám trăm tệ, đây chắc chắn không phải là thứ mà hầu hết những người bình thường đều có thể mua được.Mà cho dù là không thiếu tiền, nhưng nếu muốn đến đây cũng phải hẹn trước ít nhất ba ngày, có thể nói là khó.Vì vậy, hành vi đuổi khách về sớm của Trần Tiểu Túy vào ngày hôm nay chắc chắn sẽ gây ảnh hưởng lớn đến uy tín và danh tiếng của quán bar này.Nhưng Trần Tiểu Túy không quan tâm chút nào, chỉ cần có liên quan đến Diệp Vĩnh Khang, đừng nói đến chút danh tiếng, cho dù trực tiếp đóng cửa quán bar, cô ấy cũng sẽ không bao giờ nhíu mày.“Thiên Nhiên Cư”.Diệp Vĩnh Khang mỉm cười, vươn tay vỗ một cái vào chiếc bàn rượu tinh xảo bằng pha lê gần mép sân thượng, cười nói: “Đây là Thiên Nhiên Cư trong truyền thuyết, cần phải đặt trước một tháng, phí tiêu thụ không được ít hơn năm mươi nghìn nhân dân tệ à?”“Đó là thứ để người khác nghe”.Trần Tiểu Túy kéo một chiếc ghế dựa bằng pha lê qua, vừa ngồi xuống vừa nói: “Bản chất con người là th* t*c, đồ càng khó lấy, thì càng coi trọng”.“Trên thực tế, cái bàn này ngoại trừ vị trí tốt hơn một chút, những thứ khác chả khác gì những chiếc bàn bình thường”.“Nhưng khi em đẩy giá để có được chiếc bàn này cao hơn một chút, nó đột nhiên trở nên khác biệt”.
Chương 1028
“Làm việc này không sợ ảnh hưởng đến công việc kinh doanh của em sao?”
Diệp Vĩnh Khang cười hỏi.
Trần Tiểu Túy cười đáp: “Nhưng em sợ sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của anh”.
Diệp Vĩnh Khang sững sờ, đột nhiên bật cười, khoác tay lên vai Trần Tiểu Túy: “Đi thôi, đêm nay không say không về”.
Trần Tiểu Túy có vẻ hơi ngạc nhiên: “Anh Diệp, nếu bị người khác nhìn thấy thế này…”
“Sao, em không vui à?”
Diệp Vĩnh Khang cười.
“Không, em thì không sao, nhưng …”
Trần Tiểu Túy quả thực là một cô gái rất hiểu chuyện, điều cô ấy quan tâm hơn cả là danh tiếng của Diệp Vĩnh Khang và hậu quả nếu cảnh này đến tai Hạ Huyền Trúc.
“Vậy thì đừng nói nữa, đâu ra lắm ‘nhưng’vậy!”
Diệp Vĩnh Khang cắt ngang lời nói của Trần Tiểu Túy, sau đó tiếp tục ôm cô ấy sải bước đi vào cửa thang máy.
Tầng thượng, quán bar Vân Đoan.
Đồ trang trí ở đây đều do chính tay Trần Tiểu Túy thiết kế và giám sát, vật liệu trang trí cũng do chính tay Trần Tiểu Túy lựa chọn.
Sử dụng pha lê làm chủ đạo, thêm ánh sáng vừa phải và một số cây xanh và đá, cả sân thượng đẹp lộng lẫy.
Uống một ly rượu ở đây, nhìn ra quang cảnh về đêm của toàn thành phố, có thể khiến người ta cảm thấy thư thái, dễ chịu trong chốc lát.
Tất nhiên, một ly rượu rẻ nhất ở đây cũng có mức giá bảy tám trăm tệ, đây chắc chắn không phải là thứ mà hầu hết những người bình thường đều có thể mua được.
Mà cho dù là không thiếu tiền, nhưng nếu muốn đến đây cũng phải hẹn trước ít nhất ba ngày, có thể nói là khó.
Vì vậy, hành vi đuổi khách về sớm của Trần Tiểu Túy vào ngày hôm nay chắc chắn sẽ gây ảnh hưởng lớn đến uy tín và danh tiếng của quán bar này.
Nhưng Trần Tiểu Túy không quan tâm chút nào, chỉ cần có liên quan đến Diệp Vĩnh Khang, đừng nói đến chút danh tiếng, cho dù trực tiếp đóng cửa quán bar, cô ấy cũng sẽ không bao giờ nhíu mày.
“Thiên Nhiên Cư”.
Diệp Vĩnh Khang mỉm cười, vươn tay vỗ một cái vào chiếc bàn rượu tinh xảo bằng pha lê gần mép sân thượng, cười nói: “Đây là Thiên Nhiên Cư trong truyền thuyết, cần phải đặt trước một tháng, phí tiêu thụ không được ít hơn năm mươi nghìn nhân dân tệ à?”
“Đó là thứ để người khác nghe”.
Trần Tiểu Túy kéo một chiếc ghế dựa bằng pha lê qua, vừa ngồi xuống vừa nói: “Bản chất con người là th* t*c, đồ càng khó lấy, thì càng coi trọng”.
“Trên thực tế, cái bàn này ngoại trừ vị trí tốt hơn một chút, những thứ khác chả khác gì những chiếc bàn bình thường”.
“Nhưng khi em đẩy giá để có được chiếc bàn này cao hơn một chút, nó đột nhiên trở nên khác biệt”.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1028“Làm việc này không sợ ảnh hưởng đến công việc kinh doanh của em sao?”Diệp Vĩnh Khang cười hỏi.Trần Tiểu Túy cười đáp: “Nhưng em sợ sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của anh”.Diệp Vĩnh Khang sững sờ, đột nhiên bật cười, khoác tay lên vai Trần Tiểu Túy: “Đi thôi, đêm nay không say không về”.Trần Tiểu Túy có vẻ hơi ngạc nhiên: “Anh Diệp, nếu bị người khác nhìn thấy thế này…”“Sao, em không vui à?”Diệp Vĩnh Khang cười.“Không, em thì không sao, nhưng …”Trần Tiểu Túy quả thực là một cô gái rất hiểu chuyện, điều cô ấy quan tâm hơn cả là danh tiếng của Diệp Vĩnh Khang và hậu quả nếu cảnh này đến tai Hạ Huyền Trúc.“Vậy thì đừng nói nữa, đâu ra lắm ‘nhưng’vậy!”Diệp Vĩnh Khang cắt ngang lời nói của Trần Tiểu Túy, sau đó tiếp tục ôm cô ấy sải bước đi vào cửa thang máy.Tầng thượng, quán bar Vân Đoan.Đồ trang trí ở đây đều do chính tay Trần Tiểu Túy thiết kế và giám sát, vật liệu trang trí cũng do chính tay Trần Tiểu Túy lựa chọn.Sử dụng pha lê làm chủ đạo, thêm ánh sáng vừa phải và một số cây xanh và đá, cả sân thượng đẹp lộng lẫy.Uống một ly rượu ở đây, nhìn ra quang cảnh về đêm của toàn thành phố, có thể khiến người ta cảm thấy thư thái, dễ chịu trong chốc lát.Tất nhiên, một ly rượu rẻ nhất ở đây cũng có mức giá bảy tám trăm tệ, đây chắc chắn không phải là thứ mà hầu hết những người bình thường đều có thể mua được.Mà cho dù là không thiếu tiền, nhưng nếu muốn đến đây cũng phải hẹn trước ít nhất ba ngày, có thể nói là khó.Vì vậy, hành vi đuổi khách về sớm của Trần Tiểu Túy vào ngày hôm nay chắc chắn sẽ gây ảnh hưởng lớn đến uy tín và danh tiếng của quán bar này.Nhưng Trần Tiểu Túy không quan tâm chút nào, chỉ cần có liên quan đến Diệp Vĩnh Khang, đừng nói đến chút danh tiếng, cho dù trực tiếp đóng cửa quán bar, cô ấy cũng sẽ không bao giờ nhíu mày.“Thiên Nhiên Cư”.Diệp Vĩnh Khang mỉm cười, vươn tay vỗ một cái vào chiếc bàn rượu tinh xảo bằng pha lê gần mép sân thượng, cười nói: “Đây là Thiên Nhiên Cư trong truyền thuyết, cần phải đặt trước một tháng, phí tiêu thụ không được ít hơn năm mươi nghìn nhân dân tệ à?”“Đó là thứ để người khác nghe”.Trần Tiểu Túy kéo một chiếc ghế dựa bằng pha lê qua, vừa ngồi xuống vừa nói: “Bản chất con người là th* t*c, đồ càng khó lấy, thì càng coi trọng”.“Trên thực tế, cái bàn này ngoại trừ vị trí tốt hơn một chút, những thứ khác chả khác gì những chiếc bàn bình thường”.“Nhưng khi em đẩy giá để có được chiếc bàn này cao hơn một chút, nó đột nhiên trở nên khác biệt”.