“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 1031
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1031Bàn tay trắng nõn và mềm mại của Trần Tiểu Túy nhẹ nhàng v**t v* ngực trái Diệp Vĩnh Khang, cảm giác đó giống như một đứa trẻ chịu ấm ức cuối cùng cũng được vỗ về bằng tình yêu thương.Cảm giác này khiến Diệp Vĩnh Khang đột nhiên tìm được cảm giác an toàn mà lâu lắm rồi anh mới có.Cũng giống như cảm giác khi anh ở với bố mẹ đẻ của mình.Đó là cảm giác bình yên và hòa hợp xuất phát từ nội tâm, cảm xúc được người khác vỗ về và thật sự được người khác để ý đến.Khoảnh khắc tiếp theo.Diệp Vĩnh Khang đột nhiên như mất kiểm soát, nắm lấy vai Trần Tiểu Túy, sau đó hôn ngấu nghiến vào môi cô ấy.“Anh Diệp…”Trần Tiểu Túy biến sắc: “Anh Diệp, bình tĩnh…”Nhưng dù cô ấy có giãy giụa và can ngăn thế nào thì hành động của đối phương cũng càng lúc càng trở nên điên rồ hơn.Sau đó, Trần Tiểu Túy cảm nhận được một luồng sức mạnh và dũng khí chưa từng có do người đàn ông này rót vào trong cơ thể từ miệng mình.Tiếp theo, cả hai ôm chặt lấy nhau, không chút kiêng dè, điên cuồng mây mưa…Đêm nay, nội tiết tố tăng vọt, bầu không khí trong quán bar Vân Đoan chìm đắm trong hương nồng say.Ngày hôm sau.Tia nắng đầu tiên của buổi sáng chiếu nhẹ vào mặt Diệp Vĩnh Khang.Lúc anh mở mắt ra đã nhìn thấy Trần Tiểu Túy mặc quần áo chỉnh tề đang lặng lẽ ở bên cạnh.“Anh tỉnh rồi à? Uống chút nước mật ong sẽ thấy dễ chịu hơn”.Trần Tiểu Túy dè dặt đưa một cốc nước mật ong lên miệng Diệp Vĩnh Khang.Diệp Vĩnh Khang vừa mở miệng, mật ngọt và nước ấm lập tức chảy vào cổ họng.“Ngon đấy, em tự pha à?”Diệp Vĩnh Khang cười nói.“Em không có tài pha ngon vậy đâu, em bảo nhân viên pha chế làm cho anh đấy”.Trần Tiểu Túy nói thật, sau đó cô ấy liếc nhìn một bộ phận nào đó trên người Diệp Vĩnh Khang, cười nói: “Có cần em giúp anh không?”Diệp Vĩnh Khang sững sờ, vội vàng nhìn xuống, mặt đỏ bừng xấu hổ, vội vàng mặc quần áo vào, ngượng ngùng cười nói: “Em còn không biết tìm đồ che lại cho anh nữa à?”Trần Tiểu Túy hờ hững nói: “Cũng không phải là em chưa từng nhìn thấy, cần gì phải che nữa chứ”.Cả hai người đều nhớ rất rõ chuyện xảy ra tối hôm qua, Trần Tiểu Túy càng tỏ vẻ bình tĩnh, còn Diệp Vĩnh Khang lại cảm thấy không biết phải làm sao.“À… em không sao chứ?”Khi hai người xuống lầu, Diệp Vĩnh Khang dè dặt hỏi.Trần Tiểu Túy cười khẽ, đáp: “Còn có thể sao nữa, hơi đau một chút”.“Ừ”.Diệp Vĩnh Khang gật đầu: “Hay là anh đưa em về nhé?”
Chương 1031
Bàn tay trắng nõn và mềm mại của Trần Tiểu Túy nhẹ nhàng v**t v* ngực trái Diệp Vĩnh Khang, cảm giác đó giống như một đứa trẻ chịu ấm ức cuối cùng cũng được vỗ về bằng tình yêu thương.
Cảm giác này khiến Diệp Vĩnh Khang đột nhiên tìm được cảm giác an toàn mà lâu lắm rồi anh mới có.
Cũng giống như cảm giác khi anh ở với bố mẹ đẻ của mình.
Đó là cảm giác bình yên và hòa hợp xuất phát từ nội tâm, cảm xúc được người khác vỗ về và thật sự được người khác để ý đến.
Khoảnh khắc tiếp theo.
Diệp Vĩnh Khang đột nhiên như mất kiểm soát, nắm lấy vai Trần Tiểu Túy, sau đó hôn ngấu nghiến vào môi cô ấy.
“Anh Diệp…”
Trần Tiểu Túy biến sắc: “Anh Diệp, bình tĩnh…”
Nhưng dù cô ấy có giãy giụa và can ngăn thế nào thì hành động của đối phương cũng càng lúc càng trở nên điên rồ hơn.
Sau đó, Trần Tiểu Túy cảm nhận được một luồng sức mạnh và dũng khí chưa từng có do người đàn ông này rót vào trong cơ thể từ miệng mình.
Tiếp theo, cả hai ôm chặt lấy nhau, không chút kiêng dè, điên cuồng mây mưa…
Đêm nay, nội tiết tố tăng vọt, bầu không khí trong quán bar Vân Đoan chìm đắm trong hương nồng say.
Ngày hôm sau.
Tia nắng đầu tiên của buổi sáng chiếu nhẹ vào mặt Diệp Vĩnh Khang.
Lúc anh mở mắt ra đã nhìn thấy Trần Tiểu Túy mặc quần áo chỉnh tề đang lặng lẽ ở bên cạnh.
“Anh tỉnh rồi à? Uống chút nước mật ong sẽ thấy dễ chịu hơn”.
Trần Tiểu Túy dè dặt đưa một cốc nước mật ong lên miệng Diệp Vĩnh Khang.
Diệp Vĩnh Khang vừa mở miệng, mật ngọt và nước ấm lập tức chảy vào cổ họng.
“Ngon đấy, em tự pha à?”
Diệp Vĩnh Khang cười nói.
“Em không có tài pha ngon vậy đâu, em bảo nhân viên pha chế làm cho anh đấy”.
Trần Tiểu Túy nói thật, sau đó cô ấy liếc nhìn một bộ phận nào đó trên người Diệp Vĩnh Khang, cười nói: “Có cần em giúp anh không?”
Diệp Vĩnh Khang sững sờ, vội vàng nhìn xuống, mặt đỏ bừng xấu hổ, vội vàng mặc quần áo vào, ngượng ngùng cười nói: “Em còn không biết tìm đồ che lại cho anh nữa à?”
Trần Tiểu Túy hờ hững nói: “Cũng không phải là em chưa từng nhìn thấy, cần gì phải che nữa chứ”.
Cả hai người đều nhớ rất rõ chuyện xảy ra tối hôm qua, Trần Tiểu Túy càng tỏ vẻ bình tĩnh, còn Diệp Vĩnh Khang lại cảm thấy không biết phải làm sao.
“À… em không sao chứ?”
Khi hai người xuống lầu, Diệp Vĩnh Khang dè dặt hỏi.
Trần Tiểu Túy cười khẽ, đáp: “Còn có thể sao nữa, hơi đau một chút”.
“Ừ”.
Diệp Vĩnh Khang gật đầu: “Hay là anh đưa em về nhé?”
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1031Bàn tay trắng nõn và mềm mại của Trần Tiểu Túy nhẹ nhàng v**t v* ngực trái Diệp Vĩnh Khang, cảm giác đó giống như một đứa trẻ chịu ấm ức cuối cùng cũng được vỗ về bằng tình yêu thương.Cảm giác này khiến Diệp Vĩnh Khang đột nhiên tìm được cảm giác an toàn mà lâu lắm rồi anh mới có.Cũng giống như cảm giác khi anh ở với bố mẹ đẻ của mình.Đó là cảm giác bình yên và hòa hợp xuất phát từ nội tâm, cảm xúc được người khác vỗ về và thật sự được người khác để ý đến.Khoảnh khắc tiếp theo.Diệp Vĩnh Khang đột nhiên như mất kiểm soát, nắm lấy vai Trần Tiểu Túy, sau đó hôn ngấu nghiến vào môi cô ấy.“Anh Diệp…”Trần Tiểu Túy biến sắc: “Anh Diệp, bình tĩnh…”Nhưng dù cô ấy có giãy giụa và can ngăn thế nào thì hành động của đối phương cũng càng lúc càng trở nên điên rồ hơn.Sau đó, Trần Tiểu Túy cảm nhận được một luồng sức mạnh và dũng khí chưa từng có do người đàn ông này rót vào trong cơ thể từ miệng mình.Tiếp theo, cả hai ôm chặt lấy nhau, không chút kiêng dè, điên cuồng mây mưa…Đêm nay, nội tiết tố tăng vọt, bầu không khí trong quán bar Vân Đoan chìm đắm trong hương nồng say.Ngày hôm sau.Tia nắng đầu tiên của buổi sáng chiếu nhẹ vào mặt Diệp Vĩnh Khang.Lúc anh mở mắt ra đã nhìn thấy Trần Tiểu Túy mặc quần áo chỉnh tề đang lặng lẽ ở bên cạnh.“Anh tỉnh rồi à? Uống chút nước mật ong sẽ thấy dễ chịu hơn”.Trần Tiểu Túy dè dặt đưa một cốc nước mật ong lên miệng Diệp Vĩnh Khang.Diệp Vĩnh Khang vừa mở miệng, mật ngọt và nước ấm lập tức chảy vào cổ họng.“Ngon đấy, em tự pha à?”Diệp Vĩnh Khang cười nói.“Em không có tài pha ngon vậy đâu, em bảo nhân viên pha chế làm cho anh đấy”.Trần Tiểu Túy nói thật, sau đó cô ấy liếc nhìn một bộ phận nào đó trên người Diệp Vĩnh Khang, cười nói: “Có cần em giúp anh không?”Diệp Vĩnh Khang sững sờ, vội vàng nhìn xuống, mặt đỏ bừng xấu hổ, vội vàng mặc quần áo vào, ngượng ngùng cười nói: “Em còn không biết tìm đồ che lại cho anh nữa à?”Trần Tiểu Túy hờ hững nói: “Cũng không phải là em chưa từng nhìn thấy, cần gì phải che nữa chứ”.Cả hai người đều nhớ rất rõ chuyện xảy ra tối hôm qua, Trần Tiểu Túy càng tỏ vẻ bình tĩnh, còn Diệp Vĩnh Khang lại cảm thấy không biết phải làm sao.“À… em không sao chứ?”Khi hai người xuống lầu, Diệp Vĩnh Khang dè dặt hỏi.Trần Tiểu Túy cười khẽ, đáp: “Còn có thể sao nữa, hơi đau một chút”.“Ừ”.Diệp Vĩnh Khang gật đầu: “Hay là anh đưa em về nhé?”