“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 1037
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1037“Vĩnh Khang, hôm nay anh bị làm sao vậy? Uống nhầm thuốc súng à. Đang yên đang lành lại đi mắng người ta như vậy. Giờ thì hay rồi, làm người ta giận bỏ đi luôn rồi kìa!”Hạ Huyền Trúc lạnh lùng bước vào phòng làm việc mắng mỏ Diệp Vĩnh Khang.Nếu là người khác thì cũng không sao, nhưng Lâm Tĩnh là bạn thân nhất của Hạ Huyền Trúc, và cô ấy là người duy nhất ở bên cạnh cô khi cô nghèo túng nhất.Cho nên nhìn thấy Lâm Tĩnh bị Diệp Vĩnh Khang mắng, Hạ Huyền Trúc cảm thấy rất tức giận.Đồng thời cô cũng cảm thấy chuyện này khá bất thường, Diệp Vĩnh Khang bình thường vẫn luôn rất dịu dàng, hôm nay đã xảy ra chuyện gì vậy?“Huyền Trúc, anh muốn ra ngoài uống rượu, em có thể đi cùng anh được không?”Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại.Hạ Huyền Trúc sững sờ, muốn hét lên với đối phương, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đáng thương của tên này, cô lại cảm thấy lòng mình dịu lại.“Lát nữa em còn phải làm việc, không có thời gian chiều anh đâu, nay anh như ăn phải thuốc súng cơ mà, thôi bỏ đi, bên Tĩnh Tĩnh, đợi vài ngày nữa cô ấy hết giận em sẽ nói vài lời giúp anh”.Hạ Huyền Trúc xua tay, nói xong liền chuẩn bị xoay người rời đi, không định tiếp tục tranh cãi với Diệp Vĩnh Khang nữa.“Huyền Trúc”.Diệp Vĩnh Khang đột nhiên gọi lại: “Ừm… anh cảm thấy không ổn lắm, anh muốn uống một chút, em có thể…”“Em thực sự không có thời gian đâu. Em còn một đống việc kia kìa, anh còn khó chịu vì cái gì nữa hả? Đi ngủ sớm chút đi. Em phải đến công ty làm thêm giờ. Tối nay em sẽ ở lại đó. Ngày mai tan làm em sẽ về”.Hạ Huyền Trúc không nhìn lại, vội vã ra lấy túi xách rồi ra ngoài.Kể từ khi khu sản nghiệp mở cửa, Hạ Huyền Trúc ngày nào cũng giống như một cỗ máy, làm việc suốt từ sáng đến tối.Nếu chỉ là ngày nào cũng tăng ca về muộn thì đã đành, nhưng Hạ Huyền Trúc bận rộn đến mức phải ở lại phòng nghỉ của tổng giám đốc công ty ít nhất ba ngày một tuần.Diệp Vĩnh Khang chỉ có một mình, Diệp Tiểu Trân thì được Trương Hoa Phương trông, nhiều lúc rảnh phát chán, muốn tìm người nói chuyện cũng không có.“Anh tại sao lại khó chịu à?”Diệp Vĩnh Khang thở dài một hơi, cười khổ nhắc lại những gì vừa rồi Hạ Huyền Trúc nói với mình, trong lòng đột nhiên cảm thấy khá buồn.Chẳng nhẽ ngay cả tư cách khó chịu anh cũng không có ư?Tinh– Ngay sau đó, có một tin nhắn Zalo.Là trần Tiểu Túy gửi đến, là chuyện giai đoạn cuối cùng của cửa hàng trang sức của cô ấy bước vào khu sản nghiệp.Mặc dù dự án khu sản nghiệp thuộc về Hạ Huyền Trúc, nhưng Diệp Vĩnh Khang đã đưa ba cửa hàng có mặt tiền tốt nhất cho Trần Tiểu Túy, mỗi lần Trần Tiểu Túy đưa tài liệu của Hạ Huyền Trúc đều đưa cho Diệp Vĩnh Khang trước.“Cái này em cứ xem đó mà làm, có chuyện gì thì cứ thảo luận với Huyền Trúc ấy”.Diệp Vĩnh Khang trả lời đại.Vừa định ném điện thoại sang một bên, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, liền gửi tin nhắn cho Trần Tiểu Túy: Anh cảm thấy hơi khó chịu, muốn đi uống chút, em có rảnh không?
Chương 1037
“Vĩnh Khang, hôm nay anh bị làm sao vậy? Uống nhầm thuốc súng à. Đang yên đang lành lại đi mắng người ta như vậy. Giờ thì hay rồi, làm người ta giận bỏ đi luôn rồi kìa!”
Hạ Huyền Trúc lạnh lùng bước vào phòng làm việc mắng mỏ Diệp Vĩnh Khang.
Nếu là người khác thì cũng không sao, nhưng Lâm Tĩnh là bạn thân nhất của Hạ Huyền Trúc, và cô ấy là người duy nhất ở bên cạnh cô khi cô nghèo túng nhất.
Cho nên nhìn thấy Lâm Tĩnh bị Diệp Vĩnh Khang mắng, Hạ Huyền Trúc cảm thấy rất tức giận.
Đồng thời cô cũng cảm thấy chuyện này khá bất thường, Diệp Vĩnh Khang bình thường vẫn luôn rất dịu dàng, hôm nay đã xảy ra chuyện gì vậy?
“Huyền Trúc, anh muốn ra ngoài uống rượu, em có thể đi cùng anh được không?”
Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại.
Hạ Huyền Trúc sững sờ, muốn hét lên với đối phương, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đáng thương của tên này, cô lại cảm thấy lòng mình dịu lại.
“Lát nữa em còn phải làm việc, không có thời gian chiều anh đâu, nay anh như ăn phải thuốc súng cơ mà, thôi bỏ đi, bên Tĩnh Tĩnh, đợi vài ngày nữa cô ấy hết giận em sẽ nói vài lời giúp anh”.
Hạ Huyền Trúc xua tay, nói xong liền chuẩn bị xoay người rời đi, không định tiếp tục tranh cãi với Diệp Vĩnh Khang nữa.
“Huyền Trúc”.
Diệp Vĩnh Khang đột nhiên gọi lại: “Ừm… anh cảm thấy không ổn lắm, anh muốn uống một chút, em có thể…”
“Em thực sự không có thời gian đâu. Em còn một đống việc kia kìa, anh còn khó chịu vì cái gì nữa hả? Đi ngủ sớm chút đi. Em phải đến công ty làm thêm giờ. Tối nay em sẽ ở lại đó. Ngày mai tan làm em sẽ về”.
Hạ Huyền Trúc không nhìn lại, vội vã ra lấy túi xách rồi ra ngoài.
Kể từ khi khu sản nghiệp mở cửa, Hạ Huyền Trúc ngày nào cũng giống như một cỗ máy, làm việc suốt từ sáng đến tối.
Nếu chỉ là ngày nào cũng tăng ca về muộn thì đã đành, nhưng Hạ Huyền Trúc bận rộn đến mức phải ở lại phòng nghỉ của tổng giám đốc công ty ít nhất ba ngày một tuần.
Diệp Vĩnh Khang chỉ có một mình, Diệp Tiểu Trân thì được Trương Hoa Phương trông, nhiều lúc rảnh phát chán, muốn tìm người nói chuyện cũng không có.
“Anh tại sao lại khó chịu à?”
Diệp Vĩnh Khang thở dài một hơi, cười khổ nhắc lại những gì vừa rồi Hạ Huyền Trúc nói với mình, trong lòng đột nhiên cảm thấy khá buồn.
Chẳng nhẽ ngay cả tư cách khó chịu anh cũng không có ư?
Tinh– Ngay sau đó, có một tin nhắn Zalo.
Là trần Tiểu Túy gửi đến, là chuyện giai đoạn cuối cùng của cửa hàng trang sức của cô ấy bước vào khu sản nghiệp.
Mặc dù dự án khu sản nghiệp thuộc về Hạ Huyền Trúc, nhưng Diệp Vĩnh Khang đã đưa ba cửa hàng có mặt tiền tốt nhất cho Trần Tiểu Túy, mỗi lần Trần Tiểu Túy đưa tài liệu của Hạ Huyền Trúc đều đưa cho Diệp Vĩnh Khang trước.
“Cái này em cứ xem đó mà làm, có chuyện gì thì cứ thảo luận với Huyền Trúc ấy”.
Diệp Vĩnh Khang trả lời đại.
Vừa định ném điện thoại sang một bên, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, liền gửi tin nhắn cho Trần Tiểu Túy: Anh cảm thấy hơi khó chịu, muốn đi uống chút, em có rảnh không?
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1037“Vĩnh Khang, hôm nay anh bị làm sao vậy? Uống nhầm thuốc súng à. Đang yên đang lành lại đi mắng người ta như vậy. Giờ thì hay rồi, làm người ta giận bỏ đi luôn rồi kìa!”Hạ Huyền Trúc lạnh lùng bước vào phòng làm việc mắng mỏ Diệp Vĩnh Khang.Nếu là người khác thì cũng không sao, nhưng Lâm Tĩnh là bạn thân nhất của Hạ Huyền Trúc, và cô ấy là người duy nhất ở bên cạnh cô khi cô nghèo túng nhất.Cho nên nhìn thấy Lâm Tĩnh bị Diệp Vĩnh Khang mắng, Hạ Huyền Trúc cảm thấy rất tức giận.Đồng thời cô cũng cảm thấy chuyện này khá bất thường, Diệp Vĩnh Khang bình thường vẫn luôn rất dịu dàng, hôm nay đã xảy ra chuyện gì vậy?“Huyền Trúc, anh muốn ra ngoài uống rượu, em có thể đi cùng anh được không?”Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại.Hạ Huyền Trúc sững sờ, muốn hét lên với đối phương, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đáng thương của tên này, cô lại cảm thấy lòng mình dịu lại.“Lát nữa em còn phải làm việc, không có thời gian chiều anh đâu, nay anh như ăn phải thuốc súng cơ mà, thôi bỏ đi, bên Tĩnh Tĩnh, đợi vài ngày nữa cô ấy hết giận em sẽ nói vài lời giúp anh”.Hạ Huyền Trúc xua tay, nói xong liền chuẩn bị xoay người rời đi, không định tiếp tục tranh cãi với Diệp Vĩnh Khang nữa.“Huyền Trúc”.Diệp Vĩnh Khang đột nhiên gọi lại: “Ừm… anh cảm thấy không ổn lắm, anh muốn uống một chút, em có thể…”“Em thực sự không có thời gian đâu. Em còn một đống việc kia kìa, anh còn khó chịu vì cái gì nữa hả? Đi ngủ sớm chút đi. Em phải đến công ty làm thêm giờ. Tối nay em sẽ ở lại đó. Ngày mai tan làm em sẽ về”.Hạ Huyền Trúc không nhìn lại, vội vã ra lấy túi xách rồi ra ngoài.Kể từ khi khu sản nghiệp mở cửa, Hạ Huyền Trúc ngày nào cũng giống như một cỗ máy, làm việc suốt từ sáng đến tối.Nếu chỉ là ngày nào cũng tăng ca về muộn thì đã đành, nhưng Hạ Huyền Trúc bận rộn đến mức phải ở lại phòng nghỉ của tổng giám đốc công ty ít nhất ba ngày một tuần.Diệp Vĩnh Khang chỉ có một mình, Diệp Tiểu Trân thì được Trương Hoa Phương trông, nhiều lúc rảnh phát chán, muốn tìm người nói chuyện cũng không có.“Anh tại sao lại khó chịu à?”Diệp Vĩnh Khang thở dài một hơi, cười khổ nhắc lại những gì vừa rồi Hạ Huyền Trúc nói với mình, trong lòng đột nhiên cảm thấy khá buồn.Chẳng nhẽ ngay cả tư cách khó chịu anh cũng không có ư?Tinh– Ngay sau đó, có một tin nhắn Zalo.Là trần Tiểu Túy gửi đến, là chuyện giai đoạn cuối cùng của cửa hàng trang sức của cô ấy bước vào khu sản nghiệp.Mặc dù dự án khu sản nghiệp thuộc về Hạ Huyền Trúc, nhưng Diệp Vĩnh Khang đã đưa ba cửa hàng có mặt tiền tốt nhất cho Trần Tiểu Túy, mỗi lần Trần Tiểu Túy đưa tài liệu của Hạ Huyền Trúc đều đưa cho Diệp Vĩnh Khang trước.“Cái này em cứ xem đó mà làm, có chuyện gì thì cứ thảo luận với Huyền Trúc ấy”.Diệp Vĩnh Khang trả lời đại.Vừa định ném điện thoại sang một bên, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, liền gửi tin nhắn cho Trần Tiểu Túy: Anh cảm thấy hơi khó chịu, muốn đi uống chút, em có rảnh không?