Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 1040

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1040“Mọi người đều thấy rằng anh rất ngầu, ngầu lên tận tít trên trời nên không cần ai chăm sóc đúng không?”“Thực ra, mọi người đều sai rồi, mẹ kiếp, anh cũng là con người, cũng có da thịt phàm trần, cũng có thất tình lục dục, cũng ham mê ăn uống”.“Tâm trạng không tốt cũng cần có người bên cạnh, cần người an ủi, có lúc cũng muốn nũng nịu hay giận dữ”.“Nhưng có ai hiểu cho anh? Mẹ kiếp, chết tiệt!”Diệp Vĩnh Khang càng nói càng tức giận, ném mạnh chai rượu xuống đất vang lên tiếng “choang”.“Diệp Vĩnh Khang, mẹ kiếp, anh đừng nổi giận với em, anh tưởng em sợ anh à?”Lúc này Trần Tiểu Túy đã hoàn toàn nổi nóng, không hề tỏ ra yếu đuối, cô ấy cầm lấy một chai rượu chưa mở nắp, đập mạnh xuống sàn vang lên âm thanh chói tai như vừa nãy.“Em thấy anh là kiểu người lập dị, không biết thế nào là đủ”.“Anh có bản lĩnh cao siêu, có khối tài sản mà người khác không thể tưởng tượng, còn có quyền lực một tay che trời”.“Dù anh hít thở mạnh một chút cũng có thể khiến cả đám đông run lẩy bẩy”.“Anh muốn có thứ gì, muốn làm việc gì, chỉ cần một câu nói của anh thì sẽ có vô số người cho dù sứt đầu mẻ trán cũng muốn tranh giành đi làm thay anh”.“Anh có biết có bao nhiêu người ngưỡng mộ cuộc sống của anh hay không?”“Bây giờ anh còn ở đây trơ trẽn nói rằng không có ai chăm sóc anh, không ai quan tâm anh, anh nghĩ thú vị lắm sao?”Diệp Vĩnh Khang bật cười ha hả: “Trần Tiểu Túy, bây giờ em ngầu quá nhỉ, lại dám ném chai rượu với anh nữa cơ đấy”.“Anh nói cho em biết, hôm nay may mà là em, nếu đổi thành người khác dám làm vậy với anh thì cho dù là ông trời thì anh cũng ném thẳng xuống lầu”.“Vừa nãy em nói đúng, bây giờ quả thực anh muốn gì có đó, chỉ cần anh muốn thì cho dù đến bất cứ đâu cũng sẽ có một đám đông cung kính làm việc cho anh như thần tiên, nhưng…”Vừa nói, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên chỉ vào lồng ngực mình: “Từ trước đến nay chưa có ai quan tâm đến chỗ này của anh!”“Thứ họ tôn trọng là vầng hào quang của quyền lực và địa vị trên người anh, không phải tôn trọng Diệp Vĩnh Khang anh!”“Vầng hào quang ở trên đầu anh, nhưng linh hồn của Diệp Vĩnh Khang anh lại nằm ở trong tim!”“Tất cả mọi người đều cho rằng vầng hào quang kiên cố vững chắc trên đầu anh chính là tất cả của anh”.“Không cần ai chăm sóc, không cần ai thấu hiểu, nhưng mẹ kiếp, có ai từng quan tâm đến chỗ này của anh hay chưa?”Diệp Vĩnh Khang nói đến mấy câu này, âm thanh gần như gào thét.Trần Tiểu Túy đột nhiên im lặng.“A, Trần Tiểu Túy em có biết không? Chết tiệt, ai cũng bảo anh bảo vệ bọn họ, vậy ai sẽ đến bảo vệ cho anh!”“Mẹ kiếp, anh nói trong lòng anh rất khó chịu nhưng không có ai coi ra gì. Dựa vào đâu mà các người khó chịu thì là khó chịu còn anh khó chịu thì lại bảo là lập dị, là vô vị nhàm chán”.“Trần Tiểu Túy, anh nói cho em biết…”

Chương 1040

“Mọi người đều thấy rằng anh rất ngầu, ngầu lên tận tít trên trời nên không cần ai chăm sóc đúng không?”

“Thực ra, mọi người đều sai rồi, mẹ kiếp, anh cũng là con người, cũng có da thịt phàm trần, cũng có thất tình lục dục, cũng ham mê ăn uống”.

“Tâm trạng không tốt cũng cần có người bên cạnh, cần người an ủi, có lúc cũng muốn nũng nịu hay giận dữ”.

“Nhưng có ai hiểu cho anh? Mẹ kiếp, chết tiệt!”

Diệp Vĩnh Khang càng nói càng tức giận, ném mạnh chai rượu xuống đất vang lên tiếng “choang”.

“Diệp Vĩnh Khang, mẹ kiếp, anh đừng nổi giận với em, anh tưởng em sợ anh à?”

Lúc này Trần Tiểu Túy đã hoàn toàn nổi nóng, không hề tỏ ra yếu đuối, cô ấy cầm lấy một chai rượu chưa mở nắp, đập mạnh xuống sàn vang lên âm thanh chói tai như vừa nãy.

“Em thấy anh là kiểu người lập dị, không biết thế nào là đủ”.

“Anh có bản lĩnh cao siêu, có khối tài sản mà người khác không thể tưởng tượng, còn có quyền lực một tay che trời”.

“Dù anh hít thở mạnh một chút cũng có thể khiến cả đám đông run lẩy bẩy”.

“Anh muốn có thứ gì, muốn làm việc gì, chỉ cần một câu nói của anh thì sẽ có vô số người cho dù sứt đầu mẻ trán cũng muốn tranh giành đi làm thay anh”.

“Anh có biết có bao nhiêu người ngưỡng mộ cuộc sống của anh hay không?”

“Bây giờ anh còn ở đây trơ trẽn nói rằng không có ai chăm sóc anh, không ai quan tâm anh, anh nghĩ thú vị lắm sao?”

Diệp Vĩnh Khang bật cười ha hả: “Trần Tiểu Túy, bây giờ em ngầu quá nhỉ, lại dám ném chai rượu với anh nữa cơ đấy”.

“Anh nói cho em biết, hôm nay may mà là em, nếu đổi thành người khác dám làm vậy với anh thì cho dù là ông trời thì anh cũng ném thẳng xuống lầu”.

“Vừa nãy em nói đúng, bây giờ quả thực anh muốn gì có đó, chỉ cần anh muốn thì cho dù đến bất cứ đâu cũng sẽ có một đám đông cung kính làm việc cho anh như thần tiên, nhưng…”

Vừa nói, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên chỉ vào lồng ngực mình: “Từ trước đến nay chưa có ai quan tâm đến chỗ này của anh!”

“Thứ họ tôn trọng là vầng hào quang của quyền lực và địa vị trên người anh, không phải tôn trọng Diệp Vĩnh Khang anh!”

“Vầng hào quang ở trên đầu anh, nhưng linh hồn của Diệp Vĩnh Khang anh lại nằm ở trong tim!”

“Tất cả mọi người đều cho rằng vầng hào quang kiên cố vững chắc trên đầu anh chính là tất cả của anh”.

“Không cần ai chăm sóc, không cần ai thấu hiểu, nhưng mẹ kiếp, có ai từng quan tâm đến chỗ này của anh hay chưa?”

Diệp Vĩnh Khang nói đến mấy câu này, âm thanh gần như gào thét.

Trần Tiểu Túy đột nhiên im lặng.

“A, Trần Tiểu Túy em có biết không? Chết tiệt, ai cũng bảo anh bảo vệ bọn họ, vậy ai sẽ đến bảo vệ cho anh!”

“Mẹ kiếp, anh nói trong lòng anh rất khó chịu nhưng không có ai coi ra gì. Dựa vào đâu mà các người khó chịu thì là khó chịu còn anh khó chịu thì lại bảo là lập dị, là vô vị nhàm chán”.

“Trần Tiểu Túy, anh nói cho em biết…”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1040“Mọi người đều thấy rằng anh rất ngầu, ngầu lên tận tít trên trời nên không cần ai chăm sóc đúng không?”“Thực ra, mọi người đều sai rồi, mẹ kiếp, anh cũng là con người, cũng có da thịt phàm trần, cũng có thất tình lục dục, cũng ham mê ăn uống”.“Tâm trạng không tốt cũng cần có người bên cạnh, cần người an ủi, có lúc cũng muốn nũng nịu hay giận dữ”.“Nhưng có ai hiểu cho anh? Mẹ kiếp, chết tiệt!”Diệp Vĩnh Khang càng nói càng tức giận, ném mạnh chai rượu xuống đất vang lên tiếng “choang”.“Diệp Vĩnh Khang, mẹ kiếp, anh đừng nổi giận với em, anh tưởng em sợ anh à?”Lúc này Trần Tiểu Túy đã hoàn toàn nổi nóng, không hề tỏ ra yếu đuối, cô ấy cầm lấy một chai rượu chưa mở nắp, đập mạnh xuống sàn vang lên âm thanh chói tai như vừa nãy.“Em thấy anh là kiểu người lập dị, không biết thế nào là đủ”.“Anh có bản lĩnh cao siêu, có khối tài sản mà người khác không thể tưởng tượng, còn có quyền lực một tay che trời”.“Dù anh hít thở mạnh một chút cũng có thể khiến cả đám đông run lẩy bẩy”.“Anh muốn có thứ gì, muốn làm việc gì, chỉ cần một câu nói của anh thì sẽ có vô số người cho dù sứt đầu mẻ trán cũng muốn tranh giành đi làm thay anh”.“Anh có biết có bao nhiêu người ngưỡng mộ cuộc sống của anh hay không?”“Bây giờ anh còn ở đây trơ trẽn nói rằng không có ai chăm sóc anh, không ai quan tâm anh, anh nghĩ thú vị lắm sao?”Diệp Vĩnh Khang bật cười ha hả: “Trần Tiểu Túy, bây giờ em ngầu quá nhỉ, lại dám ném chai rượu với anh nữa cơ đấy”.“Anh nói cho em biết, hôm nay may mà là em, nếu đổi thành người khác dám làm vậy với anh thì cho dù là ông trời thì anh cũng ném thẳng xuống lầu”.“Vừa nãy em nói đúng, bây giờ quả thực anh muốn gì có đó, chỉ cần anh muốn thì cho dù đến bất cứ đâu cũng sẽ có một đám đông cung kính làm việc cho anh như thần tiên, nhưng…”Vừa nói, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên chỉ vào lồng ngực mình: “Từ trước đến nay chưa có ai quan tâm đến chỗ này của anh!”“Thứ họ tôn trọng là vầng hào quang của quyền lực và địa vị trên người anh, không phải tôn trọng Diệp Vĩnh Khang anh!”“Vầng hào quang ở trên đầu anh, nhưng linh hồn của Diệp Vĩnh Khang anh lại nằm ở trong tim!”“Tất cả mọi người đều cho rằng vầng hào quang kiên cố vững chắc trên đầu anh chính là tất cả của anh”.“Không cần ai chăm sóc, không cần ai thấu hiểu, nhưng mẹ kiếp, có ai từng quan tâm đến chỗ này của anh hay chưa?”Diệp Vĩnh Khang nói đến mấy câu này, âm thanh gần như gào thét.Trần Tiểu Túy đột nhiên im lặng.“A, Trần Tiểu Túy em có biết không? Chết tiệt, ai cũng bảo anh bảo vệ bọn họ, vậy ai sẽ đến bảo vệ cho anh!”“Mẹ kiếp, anh nói trong lòng anh rất khó chịu nhưng không có ai coi ra gì. Dựa vào đâu mà các người khó chịu thì là khó chịu còn anh khó chịu thì lại bảo là lập dị, là vô vị nhàm chán”.“Trần Tiểu Túy, anh nói cho em biết…”

Chương 1040