“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 1049
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1049Cho dù là những người đứng đầu Giang Bắc như Lưu Đại Hải, Đường Văn Nguyên hay Quách Thụy Hoa, tuy Diệp Vĩnh Khang đối xử cũng không tệ với họ, nhưng nếu thật sự để Diệp Vĩnh Khang coi họ là bạn bè thì còn xa lắm.Cho nên vừa nãy Diệp Vĩnh Khang nói với Phương Nhất Minh, muốn nhận người em trai này, câu nói này nhẹ nhàng như không, nhưng ý nghĩa thực tế với Phương Nhất Minh lại không thể lường được.Nói nôm na là cá chép vượt long môn, những lời này của Diệp Vĩnh Khang là long môn của Phương Nhất Minh!Cùng lúc đó.“Lý Khôn từ Nam Dương, bái kiến Sư Gia!”“Dương Hải từ Chiêu Bình, bái kiến Sư Gia!”“Tề Thiên Hải từ Khâu Bắc đến nhận lệnh, bái kiến Sư Gia!”Hôm nay trang viện của Sư Tử Hà Đông có vẻ cực kỳ náo nhiệt.Trong sân dựng một đài cao, Sư Tử Hà Đông mặc áo khoác dài màu đỏ, ngồi nghiêm túc ở chiếc ghế trải da hổ trên đài cao.Một đầu tóc bù xù màu nâu, đôi mắt tràn đầy sự khát máu và ác độc vô hạn, trông giống hệt một con yêu vương thành tinh.Dưới đài cao có một đám đông đang quỳ, hơn nữa còn không ngừng có người lần lượt gia nhập vào đó.Chỉ chốc lát sau, trên mặt đất có ít nhất ba mươi bốn mươi người đang quỳ.Đừng nhìn những người này quỳ dưới đất như người hầu mà lầm, thật ra nhưng chọn bừa một người trong số họ cũng tuyệt đối là bá chủ thế giới ngầm một phương!Tất cả những người này đều là môn sinh một tay Sư Tử Hà Đông đào tạo ra, mặc dù đã rời xa Sư Tử Hà Đông tự lập thế lực riêng, nhưng chỉ cần Sư Tử Hà Đông ra lệnh thì bọn chúng sẽ lập tức chạy tới từ bốn phương tám hướng!“Sư Gia, đến lúc rồi”.Một tên đàn em bên cạnh dè dặt nói với Sư Tử Hà Đông.Trong tay Sư Tử Hà Đông đang cầm một tách trà bằng bạch ngọc, hờ hững lên tiếng: “Người đã đến đông đủ chưa?”Tên đàn em khẽ gật đầu nói: “Còn thiếu Tôn Đại Khang và Quách Quảng Bình, có điều họ đang trên đường đến, nhiều lắm chưa đến nửa giờ nữa sẽ đến, hay là chúng ta trì hoãn lại nửa giờ…”Ầm!Tên đàn em còn chưa kịp nói xong, Sư Tử Hà Đông đột nhiên đấm mạnh lên đầu đối phương.Cú đấm này vô cùng mạnh mẽ khiến tên đàn em chưa kịp phản ứng, đầu đã bị đập vỡ tung, chết ngay tại chỗ.“Đến trễ nửa giờ, coi lời tôi như gió thổi bên tai à? Có phải ra ngoài mấy năm nên đã đủ lông đủ cánh rồi không?”Sư Tử Hà Đông nổi trận lôi đình, tung chân đạp mạnh khiến bàn trà gỗ đỏ phía trước bay ra ngoài.Đám môn sinh quỳ bên dưới sợ đến nỗi run lẩy bẩy, ngay cả hít thở mạnh cũng không dám.“Tất cả đứng lên đi, chúng mày không cần phải sợ!”Sư Tử Hà Đông giơ tay lên, đám người bên dưới vội vàng dập đầu ba cái bày tỏ sự cảm ơn rồi mới vội vã đứng dậy.“Bây giờ ngay cả lời của tao mà Tôn Đại Khang và Quách Quảng Bình cũng dám không nghe, lát nữa khi bọn chúng đến thì cứ bắt lại trước đã, chờ tao xử lý xong đám nhãi ranh Giang Bắc sẽ quay về từ từ xử lý hai thằng chó đó”.
Chương 1049
Cho dù là những người đứng đầu Giang Bắc như Lưu Đại Hải, Đường Văn Nguyên hay Quách Thụy Hoa, tuy Diệp Vĩnh Khang đối xử cũng không tệ với họ, nhưng nếu thật sự để Diệp Vĩnh Khang coi họ là bạn bè thì còn xa lắm.
Cho nên vừa nãy Diệp Vĩnh Khang nói với Phương Nhất Minh, muốn nhận người em trai này, câu nói này nhẹ nhàng như không, nhưng ý nghĩa thực tế với Phương Nhất Minh lại không thể lường được.
Nói nôm na là cá chép vượt long môn, những lời này của Diệp Vĩnh Khang là long môn của Phương Nhất Minh!
Cùng lúc đó.
“Lý Khôn từ Nam Dương, bái kiến Sư Gia!”
“Dương Hải từ Chiêu Bình, bái kiến Sư Gia!”
“Tề Thiên Hải từ Khâu Bắc đến nhận lệnh, bái kiến Sư Gia!”
Hôm nay trang viện của Sư Tử Hà Đông có vẻ cực kỳ náo nhiệt.
Trong sân dựng một đài cao, Sư Tử Hà Đông mặc áo khoác dài màu đỏ, ngồi nghiêm túc ở chiếc ghế trải da hổ trên đài cao.
Một đầu tóc bù xù màu nâu, đôi mắt tràn đầy sự khát máu và ác độc vô hạn, trông giống hệt một con yêu vương thành tinh.
Dưới đài cao có một đám đông đang quỳ, hơn nữa còn không ngừng có người lần lượt gia nhập vào đó.
Chỉ chốc lát sau, trên mặt đất có ít nhất ba mươi bốn mươi người đang quỳ.
Đừng nhìn những người này quỳ dưới đất như người hầu mà lầm, thật ra nhưng chọn bừa một người trong số họ cũng tuyệt đối là bá chủ thế giới ngầm một phương!
Tất cả những người này đều là môn sinh một tay Sư Tử Hà Đông đào tạo ra, mặc dù đã rời xa Sư Tử Hà Đông tự lập thế lực riêng, nhưng chỉ cần Sư Tử Hà Đông ra lệnh thì bọn chúng sẽ lập tức chạy tới từ bốn phương tám hướng!
“Sư Gia, đến lúc rồi”.
Một tên đàn em bên cạnh dè dặt nói với Sư Tử Hà Đông.
Trong tay Sư Tử Hà Đông đang cầm một tách trà bằng bạch ngọc, hờ hững lên tiếng: “Người đã đến đông đủ chưa?”
Tên đàn em khẽ gật đầu nói: “Còn thiếu Tôn Đại Khang và Quách Quảng Bình, có điều họ đang trên đường đến, nhiều lắm chưa đến nửa giờ nữa sẽ đến, hay là chúng ta trì hoãn lại nửa giờ…”
Ầm!
Tên đàn em còn chưa kịp nói xong, Sư Tử Hà Đông đột nhiên đấm mạnh lên đầu đối phương.
Cú đấm này vô cùng mạnh mẽ khiến tên đàn em chưa kịp phản ứng, đầu đã bị đập vỡ tung, chết ngay tại chỗ.
“Đến trễ nửa giờ, coi lời tôi như gió thổi bên tai à? Có phải ra ngoài mấy năm nên đã đủ lông đủ cánh rồi không?”
Sư Tử Hà Đông nổi trận lôi đình, tung chân đạp mạnh khiến bàn trà gỗ đỏ phía trước bay ra ngoài.
Đám môn sinh quỳ bên dưới sợ đến nỗi run lẩy bẩy, ngay cả hít thở mạnh cũng không dám.
“Tất cả đứng lên đi, chúng mày không cần phải sợ!”
Sư Tử Hà Đông giơ tay lên, đám người bên dưới vội vàng dập đầu ba cái bày tỏ sự cảm ơn rồi mới vội vã đứng dậy.
“Bây giờ ngay cả lời của tao mà Tôn Đại Khang và Quách Quảng Bình cũng dám không nghe, lát nữa khi bọn chúng đến thì cứ bắt lại trước đã, chờ tao xử lý xong đám nhãi ranh Giang Bắc sẽ quay về từ từ xử lý hai thằng chó đó”.
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1049Cho dù là những người đứng đầu Giang Bắc như Lưu Đại Hải, Đường Văn Nguyên hay Quách Thụy Hoa, tuy Diệp Vĩnh Khang đối xử cũng không tệ với họ, nhưng nếu thật sự để Diệp Vĩnh Khang coi họ là bạn bè thì còn xa lắm.Cho nên vừa nãy Diệp Vĩnh Khang nói với Phương Nhất Minh, muốn nhận người em trai này, câu nói này nhẹ nhàng như không, nhưng ý nghĩa thực tế với Phương Nhất Minh lại không thể lường được.Nói nôm na là cá chép vượt long môn, những lời này của Diệp Vĩnh Khang là long môn của Phương Nhất Minh!Cùng lúc đó.“Lý Khôn từ Nam Dương, bái kiến Sư Gia!”“Dương Hải từ Chiêu Bình, bái kiến Sư Gia!”“Tề Thiên Hải từ Khâu Bắc đến nhận lệnh, bái kiến Sư Gia!”Hôm nay trang viện của Sư Tử Hà Đông có vẻ cực kỳ náo nhiệt.Trong sân dựng một đài cao, Sư Tử Hà Đông mặc áo khoác dài màu đỏ, ngồi nghiêm túc ở chiếc ghế trải da hổ trên đài cao.Một đầu tóc bù xù màu nâu, đôi mắt tràn đầy sự khát máu và ác độc vô hạn, trông giống hệt một con yêu vương thành tinh.Dưới đài cao có một đám đông đang quỳ, hơn nữa còn không ngừng có người lần lượt gia nhập vào đó.Chỉ chốc lát sau, trên mặt đất có ít nhất ba mươi bốn mươi người đang quỳ.Đừng nhìn những người này quỳ dưới đất như người hầu mà lầm, thật ra nhưng chọn bừa một người trong số họ cũng tuyệt đối là bá chủ thế giới ngầm một phương!Tất cả những người này đều là môn sinh một tay Sư Tử Hà Đông đào tạo ra, mặc dù đã rời xa Sư Tử Hà Đông tự lập thế lực riêng, nhưng chỉ cần Sư Tử Hà Đông ra lệnh thì bọn chúng sẽ lập tức chạy tới từ bốn phương tám hướng!“Sư Gia, đến lúc rồi”.Một tên đàn em bên cạnh dè dặt nói với Sư Tử Hà Đông.Trong tay Sư Tử Hà Đông đang cầm một tách trà bằng bạch ngọc, hờ hững lên tiếng: “Người đã đến đông đủ chưa?”Tên đàn em khẽ gật đầu nói: “Còn thiếu Tôn Đại Khang và Quách Quảng Bình, có điều họ đang trên đường đến, nhiều lắm chưa đến nửa giờ nữa sẽ đến, hay là chúng ta trì hoãn lại nửa giờ…”Ầm!Tên đàn em còn chưa kịp nói xong, Sư Tử Hà Đông đột nhiên đấm mạnh lên đầu đối phương.Cú đấm này vô cùng mạnh mẽ khiến tên đàn em chưa kịp phản ứng, đầu đã bị đập vỡ tung, chết ngay tại chỗ.“Đến trễ nửa giờ, coi lời tôi như gió thổi bên tai à? Có phải ra ngoài mấy năm nên đã đủ lông đủ cánh rồi không?”Sư Tử Hà Đông nổi trận lôi đình, tung chân đạp mạnh khiến bàn trà gỗ đỏ phía trước bay ra ngoài.Đám môn sinh quỳ bên dưới sợ đến nỗi run lẩy bẩy, ngay cả hít thở mạnh cũng không dám.“Tất cả đứng lên đi, chúng mày không cần phải sợ!”Sư Tử Hà Đông giơ tay lên, đám người bên dưới vội vàng dập đầu ba cái bày tỏ sự cảm ơn rồi mới vội vã đứng dậy.“Bây giờ ngay cả lời của tao mà Tôn Đại Khang và Quách Quảng Bình cũng dám không nghe, lát nữa khi bọn chúng đến thì cứ bắt lại trước đã, chờ tao xử lý xong đám nhãi ranh Giang Bắc sẽ quay về từ từ xử lý hai thằng chó đó”.