Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 1052

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1052Kết cục của kẻ thù kia đương nhiên không cần nói cũng biết, đến tận bây giờ, nhớ lại cảnh tượng đó, vẫn khiến người ta run rẩy như cũ.Nhưng điều khiến người ta khiếp sợ không phải chỉ có vậy, sau khi tiêu diệt kẻ thù, Thái Sơn đột nhiên như phát điên, hoàn toàn không bị khống chế, cứ như một con thú dữ cực kỳ đói đi gây chuyện. Nhìn vào mắt hắn có thể thấy ý định tàn sát g**t ch*t tất cả mọi người!Cũng may ban đầu kẻ thù kia không ở trong thành phố, mà ở ngoại ô, nếu không thì không rõ sẽ gây ra bao nhiêu chuyện.Sau trận chiến ấy, phía Sư Tử Hà Đông tổn thất tám mươi mấy anh em, mà trong tám mươi mấy anh em này, ít nhất có năm mươi người chết trong tay Thái Sơn nổi điên đó… Cho nên lúc này nghe thấy Sư Tử Hà Đông muốn thả Thái Sơn ra, khó trách những người này bất chấp nguy hiểm khi đắc tội với Sư Tử Hà Đông, cũng phải lên tiếng khuyên can.“Mọi người nói rất đúng”.Trong đôi mắt hơi híp lại của Sư Tử Hà Đông thoáng qua ánh sáng lạnh lẽo, lạnh giọng nói: “Nếu chỉ vì xử lý một tên Diệp Vĩnh Khang thì đừng nói đến việc thả Thái Sơn ra, ngay cả mấy người cũng không cần phải gọi đến đây”.“Bất kể như thế nào, Tiểu Mai và Tiểu Chí đã chết thảm ở Giang Bắc, trừ Diệp Vĩnh Khang ra, toàn bộ Giang Bắc đều có tội!”“Lần này, chuyện tôi muốn làm, không phải chỉ là xử lý con chó hoang Diệp Vĩnh Khang kia, mà là muốn khiến cả Giang Bắc máu chảy thành sông, bắt cả Giang Bắc trả giá thật đắt cho Tiểu Mai và Tiểu Chí!”Ầm!Sư Tử Hà Đông vừa dứt lời, tất cả mọi người ở đó đã sợ đến mức suýt đái cả ra quần.Khiến cả Giang Bắc máu chảy thành sông…Thật sự quá đáng sợ!Đây đã không còn là tranh đấu giữa các thế lực giang hồ bình thường, mà là một cuộc chiến tranh xâm lược coi trời bằng vung, tính chất của hai việc này hoàn toàn khác biệt!“Sư Gia, chuyện này tuyệt đối không thể được!”Một người vừa lau mồ hôi lạnh sau gáy, vừa khẩn cầu: “Nếu như chỉ có Diệp Vĩnh Khang, chúng ta làm thế nào gì cũng được, chỉ cần là người có liên quan tới hắn, cứ bắt hết lại rồi nấu chín lên cũng chẳng sao”.“Nhưng nếu muốn tàn sát hàng loạt ở Giang Bắc, phía chính phủ sẽ không thể không quan tâm, đến lúc đó Cục tuần tra, thậm chí Cục tác chiến cũng sẽ bị kinh động, chúng ta sẽ toang đấy”.“Sư Gia, ông hãy nghĩ lại đi!”Sư Tử Hà Đông khẽ híp mắt lại, cũng không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm người đó bằng một ánh mắt hết sức kỳ lạ.“Cậu đi lên đây”.Sư Tử Hà Đông cười với người kia, rồi ngoắc ngón tay.“Sư Gia, tôi…”“Đừng căng thẳng, tôi chỉ muốn cậu đến giúp tôi châm điếu thuốc lên, sao vậy, không vui à?”Sư Tử Hà Đông nheo mắt cười nói.Người đó bắt đầu run lẩy bẩy đứng dậy, nhưng vẫn luống cuống đi lên đài cao từng bước một, sau đó hắn lấy bật lửa ra, bật mất cái mới có lửa, rồi dè dặt đưa đến bên cạnh Sư Tử Hà Đông.

Chương 1052

Kết cục của kẻ thù kia đương nhiên không cần nói cũng biết, đến tận bây giờ, nhớ lại cảnh tượng đó, vẫn khiến người ta run rẩy như cũ.

Nhưng điều khiến người ta khiếp sợ không phải chỉ có vậy, sau khi tiêu diệt kẻ thù, Thái Sơn đột nhiên như phát điên, hoàn toàn không bị khống chế, cứ như một con thú dữ cực kỳ đói đi gây chuyện. Nhìn vào mắt hắn có thể thấy ý định tàn sát g**t ch*t tất cả mọi người!

Cũng may ban đầu kẻ thù kia không ở trong thành phố, mà ở ngoại ô, nếu không thì không rõ sẽ gây ra bao nhiêu chuyện.

Sau trận chiến ấy, phía Sư Tử Hà Đông tổn thất tám mươi mấy anh em, mà trong tám mươi mấy anh em này, ít nhất có năm mươi người chết trong tay Thái Sơn nổi điên đó… Cho nên lúc này nghe thấy Sư Tử Hà Đông muốn thả Thái Sơn ra, khó trách những người này bất chấp nguy hiểm khi đắc tội với Sư Tử Hà Đông, cũng phải lên tiếng khuyên can.

“Mọi người nói rất đúng”.

Trong đôi mắt hơi híp lại của Sư Tử Hà Đông thoáng qua ánh sáng lạnh lẽo, lạnh giọng nói: “Nếu chỉ vì xử lý một tên Diệp Vĩnh Khang thì đừng nói đến việc thả Thái Sơn ra, ngay cả mấy người cũng không cần phải gọi đến đây”.

“Bất kể như thế nào, Tiểu Mai và Tiểu Chí đã chết thảm ở Giang Bắc, trừ Diệp Vĩnh Khang ra, toàn bộ Giang Bắc đều có tội!”

“Lần này, chuyện tôi muốn làm, không phải chỉ là xử lý con chó hoang Diệp Vĩnh Khang kia, mà là muốn khiến cả Giang Bắc máu chảy thành sông, bắt cả Giang Bắc trả giá thật đắt cho Tiểu Mai và Tiểu Chí!”

Ầm!

Sư Tử Hà Đông vừa dứt lời, tất cả mọi người ở đó đã sợ đến mức suýt đái cả ra quần.

Khiến cả Giang Bắc máu chảy thành sông…

Thật sự quá đáng sợ!

Đây đã không còn là tranh đấu giữa các thế lực giang hồ bình thường, mà là một cuộc chiến tranh xâm lược coi trời bằng vung, tính chất của hai việc này hoàn toàn khác biệt!

“Sư Gia, chuyện này tuyệt đối không thể được!”

Một người vừa lau mồ hôi lạnh sau gáy, vừa khẩn cầu: “Nếu như chỉ có Diệp Vĩnh Khang, chúng ta làm thế nào gì cũng được, chỉ cần là người có liên quan tới hắn, cứ bắt hết lại rồi nấu chín lên cũng chẳng sao”.

“Nhưng nếu muốn tàn sát hàng loạt ở Giang Bắc, phía chính phủ sẽ không thể không quan tâm, đến lúc đó Cục tuần tra, thậm chí Cục tác chiến cũng sẽ bị kinh động, chúng ta sẽ toang đấy”.

“Sư Gia, ông hãy nghĩ lại đi!”

Sư Tử Hà Đông khẽ híp mắt lại, cũng không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm người đó bằng một ánh mắt hết sức kỳ lạ.

“Cậu đi lên đây”.

Sư Tử Hà Đông cười với người kia, rồi ngoắc ngón tay.

“Sư Gia, tôi…”

“Đừng căng thẳng, tôi chỉ muốn cậu đến giúp tôi châm điếu thuốc lên, sao vậy, không vui à?”

Sư Tử Hà Đông nheo mắt cười nói.

Người đó bắt đầu run lẩy bẩy đứng dậy, nhưng vẫn luống cuống đi lên đài cao từng bước một, sau đó hắn lấy bật lửa ra, bật mất cái mới có lửa, rồi dè dặt đưa đến bên cạnh Sư Tử Hà Đông.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1052Kết cục của kẻ thù kia đương nhiên không cần nói cũng biết, đến tận bây giờ, nhớ lại cảnh tượng đó, vẫn khiến người ta run rẩy như cũ.Nhưng điều khiến người ta khiếp sợ không phải chỉ có vậy, sau khi tiêu diệt kẻ thù, Thái Sơn đột nhiên như phát điên, hoàn toàn không bị khống chế, cứ như một con thú dữ cực kỳ đói đi gây chuyện. Nhìn vào mắt hắn có thể thấy ý định tàn sát g**t ch*t tất cả mọi người!Cũng may ban đầu kẻ thù kia không ở trong thành phố, mà ở ngoại ô, nếu không thì không rõ sẽ gây ra bao nhiêu chuyện.Sau trận chiến ấy, phía Sư Tử Hà Đông tổn thất tám mươi mấy anh em, mà trong tám mươi mấy anh em này, ít nhất có năm mươi người chết trong tay Thái Sơn nổi điên đó… Cho nên lúc này nghe thấy Sư Tử Hà Đông muốn thả Thái Sơn ra, khó trách những người này bất chấp nguy hiểm khi đắc tội với Sư Tử Hà Đông, cũng phải lên tiếng khuyên can.“Mọi người nói rất đúng”.Trong đôi mắt hơi híp lại của Sư Tử Hà Đông thoáng qua ánh sáng lạnh lẽo, lạnh giọng nói: “Nếu chỉ vì xử lý một tên Diệp Vĩnh Khang thì đừng nói đến việc thả Thái Sơn ra, ngay cả mấy người cũng không cần phải gọi đến đây”.“Bất kể như thế nào, Tiểu Mai và Tiểu Chí đã chết thảm ở Giang Bắc, trừ Diệp Vĩnh Khang ra, toàn bộ Giang Bắc đều có tội!”“Lần này, chuyện tôi muốn làm, không phải chỉ là xử lý con chó hoang Diệp Vĩnh Khang kia, mà là muốn khiến cả Giang Bắc máu chảy thành sông, bắt cả Giang Bắc trả giá thật đắt cho Tiểu Mai và Tiểu Chí!”Ầm!Sư Tử Hà Đông vừa dứt lời, tất cả mọi người ở đó đã sợ đến mức suýt đái cả ra quần.Khiến cả Giang Bắc máu chảy thành sông…Thật sự quá đáng sợ!Đây đã không còn là tranh đấu giữa các thế lực giang hồ bình thường, mà là một cuộc chiến tranh xâm lược coi trời bằng vung, tính chất của hai việc này hoàn toàn khác biệt!“Sư Gia, chuyện này tuyệt đối không thể được!”Một người vừa lau mồ hôi lạnh sau gáy, vừa khẩn cầu: “Nếu như chỉ có Diệp Vĩnh Khang, chúng ta làm thế nào gì cũng được, chỉ cần là người có liên quan tới hắn, cứ bắt hết lại rồi nấu chín lên cũng chẳng sao”.“Nhưng nếu muốn tàn sát hàng loạt ở Giang Bắc, phía chính phủ sẽ không thể không quan tâm, đến lúc đó Cục tuần tra, thậm chí Cục tác chiến cũng sẽ bị kinh động, chúng ta sẽ toang đấy”.“Sư Gia, ông hãy nghĩ lại đi!”Sư Tử Hà Đông khẽ híp mắt lại, cũng không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm người đó bằng một ánh mắt hết sức kỳ lạ.“Cậu đi lên đây”.Sư Tử Hà Đông cười với người kia, rồi ngoắc ngón tay.“Sư Gia, tôi…”“Đừng căng thẳng, tôi chỉ muốn cậu đến giúp tôi châm điếu thuốc lên, sao vậy, không vui à?”Sư Tử Hà Đông nheo mắt cười nói.Người đó bắt đầu run lẩy bẩy đứng dậy, nhưng vẫn luống cuống đi lên đài cao từng bước một, sau đó hắn lấy bật lửa ra, bật mất cái mới có lửa, rồi dè dặt đưa đến bên cạnh Sư Tử Hà Đông.

Chương 1052