Tác giả:

Nhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống…

Chương 402

Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 402Lục Huyền Lâm siết chặt tay, nếu không phải ba Lý ở đây, anh thật sự muốn ôm lấy cô ta nói tất cả đều không liên quan tới em.Ba Lý an ủi: “Uyển Khanh, chuyện họ ly hôn, dù không có con cũng sẽ đi tới bước này thôi. Nếu có thể giải quyết mâu thuẫn thì cũng sẽ không có ngày hôm nay. Giờ con phải chăm sóc sức khỏe cho tốt.”Ba Lý hiểu rõ tất cả nhưng lại giả vờ hồ đồ, Lục Huyền Lâm chưa từng yêu con gái mình, có thể đối xử với Lý Tang Du như vậy, không phải một người có tình cảm có thể làm ra. Từ đầu tới cuối, Lục Huyền Lâm chỉ yêu Lý Uyển Khanh.Chuyện tới nước này, Lý Tang Du quyết tâm muốn ly hôn, người làm ba như ông rất ủng hộ, hôn nhân không có tình yêu thì chính là một nấm mồ.“Con…” Lý Uyển Khanh do dự nhìn Lục Huyền Lâm, sau đó nói với ba Lý: “Ba, con đồng ý điều trị khép kín để khôi phục lại ký ức đã mất của mình.”Nghe vậy, ba Lý lộ ra vẻ mặt không đồng tình.Lục Huyền Lâm cũng kinh ngạc.“Muốn trị liệu có thể đợi con và Lục Huyền Lâm kết hôn xong rồi hẵng trị liệu. Có lẽ đợi Tang Du ly hôn là các con sẽ kết hôn, cũng không mất nhiều thời gian chờ đợi đâu.”Lý Uyển Khanh im lặng, trong lòng lại mừng thầm, đương nhiên không thể hiện quá rõ ràng trước mặt ba Lý. Nếu ba Lý đã đồng ý chuyện của cô ta với Lục Huyền Lâm, vậy cô ta và Lục Huyền Lâm cũng không cần lén lút nữa.“Ba đi xem Tang Du thế nào.” Ba Lý đứng lên: “Hai đứa nói chuyện đi.”Đợi ba Lý lên lầu, Lục Huyền Lâm mới ngồi xuống bên cạnh Uyển Khanh, giờ tay lau nước mắt cho cô ta: “Giờ sức khỏe thế nào?”“Đỡ nhiều rồi, chỉ là thỉnh thoảng có hơi đau đầu.”“Vậy thì tốt, đừng suốt ngày suy nghĩ linh tinh, không phải anh vẫn luôn bên cạnh em sao?” Lục Huyền Lâm nói, không nhịn lòng được mà liếc mắt nhìn lên lầu.Điều này làm sao qua mắt được Lý Uyển Khanh? Đương nhiên cô ta biết trong lòng anh đang nhớ tới một người.Người này là ai, khỏi nghĩ cũng biết.Vì để làm anh phân tâm, Lý Uyển Khanh tỏ vẻ yếu đuối, đáng thương: “Có phải em rất đáng ghét vì luôn giục anh ly hôn hay không? Nhưng em sợ thời gian càng lâu thì anh sẽ thay lòng mà bỏ rơi em.”“Sao lại thế? Trong hai năm qua, chẳng phải anh vẫn luôn đợi em trở về sao?” Lục Huyền Lâm yêu chiều xoa đầu cô ta.Lý Uyển Khanh mở to đôi mắt long lanh nhìn anh: “Vậy… từng có một khoảnh khắc nào anh thích chị em không?”Câu hỏi này khiến Lục Huyền Lâm ngơ ngác.Thích… hình như từng có, còn không phải một khoảnh khắc mà là thường xuyên.Ngay cả anh cũng chẳng nghĩ tới, tự nhiên lại thích.Thấy Lục Huyền Lâm im lặng, Lý Uyển Khanh nóng vội nói: “Trả lời em!”“… Từng có.” Lục Huyền Lâm khó xử nhìn cô ta, đối mặt với Lý Uyển Khanh, anh không thể nào nói dối.Con gái đều rất nhạy cảm, nếu Lục Huyền Lâm nói không yêu thì chắc chắn cô ta sẽ không tin. Nhưng bây giờ, anh nghiêm túc trả lời từng có thì cô ta lại khó chịu: “Vì sao? Không phải anh nói đời này anh chỉ thích mình em thôi à? Vì sao lại thích chị gái em?”“Uyển Khanh à, anh thành thật xin lỗi, có đôi khi người ta không khống chế được chuyện này, anh cũng không muốn nhưng thật sự không thể kiềm chế nổi.”

CHƯƠNG 402

Lục Huyền Lâm siết chặt tay, nếu không phải ba Lý ở đây, anh thật sự muốn ôm lấy cô ta nói tất cả đều không liên quan tới em.

Ba Lý an ủi: “Uyển Khanh, chuyện họ ly hôn, dù không có con cũng sẽ đi tới bước này thôi. Nếu có thể giải quyết mâu thuẫn thì cũng sẽ không có ngày hôm nay. Giờ con phải chăm sóc sức khỏe cho tốt.”

Ba Lý hiểu rõ tất cả nhưng lại giả vờ hồ đồ, Lục Huyền Lâm chưa từng yêu con gái mình, có thể đối xử với Lý Tang Du như vậy, không phải một người có tình cảm có thể làm ra. Từ đầu tới cuối, Lục Huyền Lâm chỉ yêu Lý Uyển Khanh.

Chuyện tới nước này, Lý Tang Du quyết tâm muốn ly hôn, người làm ba như ông rất ủng hộ, hôn nhân không có tình yêu thì chính là một nấm mồ.

“Con…” Lý Uyển Khanh do dự nhìn Lục Huyền Lâm, sau đó nói với ba Lý: “Ba, con đồng ý điều trị khép kín để khôi phục lại ký ức đã mất của mình.”

Nghe vậy, ba Lý lộ ra vẻ mặt không đồng tình.

Lục Huyền Lâm cũng kinh ngạc.

“Muốn trị liệu có thể đợi con và Lục Huyền Lâm kết hôn xong rồi hẵng trị liệu. Có lẽ đợi Tang Du ly hôn là các con sẽ kết hôn, cũng không mất nhiều thời gian chờ đợi đâu.”

Lý Uyển Khanh im lặng, trong lòng lại mừng thầm, đương nhiên không thể hiện quá rõ ràng trước mặt ba Lý. Nếu ba Lý đã đồng ý chuyện của cô ta với Lục Huyền Lâm, vậy cô ta và Lục Huyền Lâm cũng không cần lén lút nữa.

“Ba đi xem Tang Du thế nào.” Ba Lý đứng lên: “Hai đứa nói chuyện đi.”

Đợi ba Lý lên lầu, Lục Huyền Lâm mới ngồi xuống bên cạnh Uyển Khanh, giờ tay lau nước mắt cho cô ta: “Giờ sức khỏe thế nào?”

“Đỡ nhiều rồi, chỉ là thỉnh thoảng có hơi đau đầu.”

“Vậy thì tốt, đừng suốt ngày suy nghĩ linh tinh, không phải anh vẫn luôn bên cạnh em sao?” Lục Huyền Lâm nói, không nhịn lòng được mà liếc mắt nhìn lên lầu.

Điều này làm sao qua mắt được Lý Uyển Khanh? Đương nhiên cô ta biết trong lòng anh đang nhớ tới một người.

Người này là ai, khỏi nghĩ cũng biết.

Vì để làm anh phân tâm, Lý Uyển Khanh tỏ vẻ yếu đuối, đáng thương: “Có phải em rất đáng ghét vì luôn giục anh ly hôn hay không? Nhưng em sợ thời gian càng lâu thì anh sẽ thay lòng mà bỏ rơi em.”

“Sao lại thế? Trong hai năm qua, chẳng phải anh vẫn luôn đợi em trở về sao?” Lục Huyền Lâm yêu chiều xoa đầu cô ta.

Lý Uyển Khanh mở to đôi mắt long lanh nhìn anh: “Vậy… từng có một khoảnh khắc nào anh thích chị em không?”

Câu hỏi này khiến Lục Huyền Lâm ngơ ngác.

Thích… hình như từng có, còn không phải một khoảnh khắc mà là thường xuyên.

Ngay cả anh cũng chẳng nghĩ tới, tự nhiên lại thích.

Thấy Lục Huyền Lâm im lặng, Lý Uyển Khanh nóng vội nói: “Trả lời em!”

“… Từng có.” Lục Huyền Lâm khó xử nhìn cô ta, đối mặt với Lý Uyển Khanh, anh không thể nào nói dối.

Con gái đều rất nhạy cảm, nếu Lục Huyền Lâm nói không yêu thì chắc chắn cô ta sẽ không tin. Nhưng bây giờ, anh nghiêm túc trả lời từng có thì cô ta lại khó chịu: “Vì sao? Không phải anh nói đời này anh chỉ thích mình em thôi à? Vì sao lại thích chị gái em?”

“Uyển Khanh à, anh thành thật xin lỗi, có đôi khi người ta không khống chế được chuyện này, anh cũng không muốn nhưng thật sự không thể kiềm chế nổi.”

Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 402Lục Huyền Lâm siết chặt tay, nếu không phải ba Lý ở đây, anh thật sự muốn ôm lấy cô ta nói tất cả đều không liên quan tới em.Ba Lý an ủi: “Uyển Khanh, chuyện họ ly hôn, dù không có con cũng sẽ đi tới bước này thôi. Nếu có thể giải quyết mâu thuẫn thì cũng sẽ không có ngày hôm nay. Giờ con phải chăm sóc sức khỏe cho tốt.”Ba Lý hiểu rõ tất cả nhưng lại giả vờ hồ đồ, Lục Huyền Lâm chưa từng yêu con gái mình, có thể đối xử với Lý Tang Du như vậy, không phải một người có tình cảm có thể làm ra. Từ đầu tới cuối, Lục Huyền Lâm chỉ yêu Lý Uyển Khanh.Chuyện tới nước này, Lý Tang Du quyết tâm muốn ly hôn, người làm ba như ông rất ủng hộ, hôn nhân không có tình yêu thì chính là một nấm mồ.“Con…” Lý Uyển Khanh do dự nhìn Lục Huyền Lâm, sau đó nói với ba Lý: “Ba, con đồng ý điều trị khép kín để khôi phục lại ký ức đã mất của mình.”Nghe vậy, ba Lý lộ ra vẻ mặt không đồng tình.Lục Huyền Lâm cũng kinh ngạc.“Muốn trị liệu có thể đợi con và Lục Huyền Lâm kết hôn xong rồi hẵng trị liệu. Có lẽ đợi Tang Du ly hôn là các con sẽ kết hôn, cũng không mất nhiều thời gian chờ đợi đâu.”Lý Uyển Khanh im lặng, trong lòng lại mừng thầm, đương nhiên không thể hiện quá rõ ràng trước mặt ba Lý. Nếu ba Lý đã đồng ý chuyện của cô ta với Lục Huyền Lâm, vậy cô ta và Lục Huyền Lâm cũng không cần lén lút nữa.“Ba đi xem Tang Du thế nào.” Ba Lý đứng lên: “Hai đứa nói chuyện đi.”Đợi ba Lý lên lầu, Lục Huyền Lâm mới ngồi xuống bên cạnh Uyển Khanh, giờ tay lau nước mắt cho cô ta: “Giờ sức khỏe thế nào?”“Đỡ nhiều rồi, chỉ là thỉnh thoảng có hơi đau đầu.”“Vậy thì tốt, đừng suốt ngày suy nghĩ linh tinh, không phải anh vẫn luôn bên cạnh em sao?” Lục Huyền Lâm nói, không nhịn lòng được mà liếc mắt nhìn lên lầu.Điều này làm sao qua mắt được Lý Uyển Khanh? Đương nhiên cô ta biết trong lòng anh đang nhớ tới một người.Người này là ai, khỏi nghĩ cũng biết.Vì để làm anh phân tâm, Lý Uyển Khanh tỏ vẻ yếu đuối, đáng thương: “Có phải em rất đáng ghét vì luôn giục anh ly hôn hay không? Nhưng em sợ thời gian càng lâu thì anh sẽ thay lòng mà bỏ rơi em.”“Sao lại thế? Trong hai năm qua, chẳng phải anh vẫn luôn đợi em trở về sao?” Lục Huyền Lâm yêu chiều xoa đầu cô ta.Lý Uyển Khanh mở to đôi mắt long lanh nhìn anh: “Vậy… từng có một khoảnh khắc nào anh thích chị em không?”Câu hỏi này khiến Lục Huyền Lâm ngơ ngác.Thích… hình như từng có, còn không phải một khoảnh khắc mà là thường xuyên.Ngay cả anh cũng chẳng nghĩ tới, tự nhiên lại thích.Thấy Lục Huyền Lâm im lặng, Lý Uyển Khanh nóng vội nói: “Trả lời em!”“… Từng có.” Lục Huyền Lâm khó xử nhìn cô ta, đối mặt với Lý Uyển Khanh, anh không thể nào nói dối.Con gái đều rất nhạy cảm, nếu Lục Huyền Lâm nói không yêu thì chắc chắn cô ta sẽ không tin. Nhưng bây giờ, anh nghiêm túc trả lời từng có thì cô ta lại khó chịu: “Vì sao? Không phải anh nói đời này anh chỉ thích mình em thôi à? Vì sao lại thích chị gái em?”“Uyển Khanh à, anh thành thật xin lỗi, có đôi khi người ta không khống chế được chuyện này, anh cũng không muốn nhưng thật sự không thể kiềm chế nổi.”

Chương 402