Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 1060

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1060Bác Hải không hề tức giận, mỉm cười, chắp tay với Sư Tử Hà Đông: “Sư Gia, ông là anh hùng tái thế, ông đi qua chỗ này còn là vinh hạnh cho tôi ấy chứ, sao lại có thể cản đường được chứ?”“Vậy ý ông là gì?”Mặc dù Sư Tử Hà Đông vẫn cau mày, nhưng giọng điệu của ông ta rõ ràng đã bình tĩnh hơn trước rất nhiều.“Tôi đến đây để cảm ơn ông, Sư Gia”.“Cảm ơn tôi?”“Vâng, đại ân đại đức!”Sắc mặt bác Hải đột nhiên sa sầm xuống, nhìn Sư Tử Hà Đông rồi chân thành nói: “Diệp Vĩnh Khang kia, có một mối hận không thể phủ nhận với tôi”.“Ông cũng biết là tôi nhờ mật trăn mào gà mới có thể từ đáy cùng ngoi lên được vị trí này lần nữa”.“Nhưng mà chuyện người đời không biết là tôi suýt nữa đã chết vì tên trộm Diệp Vĩnh Khang này!”“Tôi tin tưởng cậu ta đến nỗi tôi đã kể cho cậu ta nghe về chuyện con trăn mào gà. Kết quả là, tên trộm đó đã nổi lòng tham, nửa đường truy sát thủ hạ của tôi, cướp đi con trăn!”“Nếu không có những đàn em đầy nghĩa khí của tôi liều mạng cướp lại, thì giờ đây có khi đến mẩu xương của tôi còn chả còn nữa là!”“Mặc dù cuối cùng con trăn cũng đã được mang về, nhưng những đàn em của tôi đều chết thảm trong tay Diệp Vĩnh Khang!”“Tôi hận không thể băm vằm Diệp Vĩnh Khang ra làm trăm mảnh, ăn thịt hắn, lột da hắn!”“Bây giờ Sư Gia thay trời hành đạo, muốn đi giết Diệp Vĩnh Khang đó. Tôi… Tôi nhất định sẽ ghi nhớ lòng tốt lớn lao này. Từ nay về sau, Sư Gia sẽ là đại ân nhân của tôi!”Câu nói của bác Hải như những giọt nước mắt, mỗi lời nói đều chân thành.Ngay cả một kẻ tàn bạo như Sư Tử Hà Đông cũng lộ ra vẻ cảm động: “Nếu ông đã ghét hắn như vậy, sao không trực tiếp ra tay với hắn, chẳng lẽ bằng thực lực của ông mà đi sợ Diệp Vĩnh Khang sao?”Mặc dù Sư Tử Hà Đông có phần lập dị và độc ác, nhưng điều đó không có nghĩa là ông ta không có đầu óc.Trên mặt bác Hải đột nhiên tràn ngập chua xót, thở dài nói: “Sư Gia, ông không biết đấy thôi, Diệp Vĩnh Khang nhìn thì trông có vẻ chỉ là một đứa tép riu, nhưng thật ra hắn khá lợi hại đấy”.“Nếu không, sao có thể lấy được mật trăn mào gà từ chỗ nguy hiểm trùng trùng như thế chứ?”“Lại có thể vì lợi ích của bản thân mà giết đi đám đàn em của tôi, trong khi họ đều có thân thủ và đầu óc cao siêu?”“Và theo tôi được biết, người này mới trở về nước không lâu, nhưng đã có thể đứng vững ở Giang Bắc, hơn nữa những nhân vật cấp cao như Đường Văn Nguyên, Tần Long Tượng cũng phải kính nể hắn, chẳng nhẽ kẻ như vậy mà lại là một tên tôm tép à?”“Nhà họ Mã ở Đông Hải chắc ông cũng đã biết. Tuy rằng không phải là gia tộc số một, nhưng thế lực cũng không thể coi thường”.“Tuy nhiên, Diệp Vĩnh Khang chỉ mất chưa đến một ngày đã có thể trực tiếp tiêu diệt gia tộc đó. Đủ thấy thực lực của tên Diệp Vĩnh Khang này rất sâu”.“Không phải là tôi sợ hắn, chỉ là hiện tại tôi đã già rồi, thật sự không có bản lĩnh như Sư Gia”.“Một khi đụng phải hắn, đừng nói đến kết quả, mà những thế lực lớn nhỏ xung quanh tôi, những kẻ đã luôn để mắt tới tôi, sẽ lập tức lợi dụng mà xé xác tôi thành từng mảnh”.

Chương 1060

Bác Hải không hề tức giận, mỉm cười, chắp tay với Sư Tử Hà Đông: “Sư Gia, ông là anh hùng tái thế, ông đi qua chỗ này còn là vinh hạnh cho tôi ấy chứ, sao lại có thể cản đường được chứ?”

“Vậy ý ông là gì?”

Mặc dù Sư Tử Hà Đông vẫn cau mày, nhưng giọng điệu của ông ta rõ ràng đã bình tĩnh hơn trước rất nhiều.

“Tôi đến đây để cảm ơn ông, Sư Gia”.

“Cảm ơn tôi?”

“Vâng, đại ân đại đức!”

Sắc mặt bác Hải đột nhiên sa sầm xuống, nhìn Sư Tử Hà Đông rồi chân thành nói: “Diệp Vĩnh Khang kia, có một mối hận không thể phủ nhận với tôi”.

“Ông cũng biết là tôi nhờ mật trăn mào gà mới có thể từ đáy cùng ngoi lên được vị trí này lần nữa”.

“Nhưng mà chuyện người đời không biết là tôi suýt nữa đã chết vì tên trộm Diệp Vĩnh Khang này!”

“Tôi tin tưởng cậu ta đến nỗi tôi đã kể cho cậu ta nghe về chuyện con trăn mào gà. Kết quả là, tên trộm đó đã nổi lòng tham, nửa đường truy sát thủ hạ của tôi, cướp đi con trăn!”

“Nếu không có những đàn em đầy nghĩa khí của tôi liều mạng cướp lại, thì giờ đây có khi đến mẩu xương của tôi còn chả còn nữa là!”

“Mặc dù cuối cùng con trăn cũng đã được mang về, nhưng những đàn em của tôi đều chết thảm trong tay Diệp Vĩnh Khang!”

“Tôi hận không thể băm vằm Diệp Vĩnh Khang ra làm trăm mảnh, ăn thịt hắn, lột da hắn!”

“Bây giờ Sư Gia thay trời hành đạo, muốn đi giết Diệp Vĩnh Khang đó. Tôi… Tôi nhất định sẽ ghi nhớ lòng tốt lớn lao này. Từ nay về sau, Sư Gia sẽ là đại ân nhân của tôi!”

Câu nói của bác Hải như những giọt nước mắt, mỗi lời nói đều chân thành.

Ngay cả một kẻ tàn bạo như Sư Tử Hà Đông cũng lộ ra vẻ cảm động: “Nếu ông đã ghét hắn như vậy, sao không trực tiếp ra tay với hắn, chẳng lẽ bằng thực lực của ông mà đi sợ Diệp Vĩnh Khang sao?”

Mặc dù Sư Tử Hà Đông có phần lập dị và độc ác, nhưng điều đó không có nghĩa là ông ta không có đầu óc.

Trên mặt bác Hải đột nhiên tràn ngập chua xót, thở dài nói: “Sư Gia, ông không biết đấy thôi, Diệp Vĩnh Khang nhìn thì trông có vẻ chỉ là một đứa tép riu, nhưng thật ra hắn khá lợi hại đấy”.

“Nếu không, sao có thể lấy được mật trăn mào gà từ chỗ nguy hiểm trùng trùng như thế chứ?”

“Lại có thể vì lợi ích của bản thân mà giết đi đám đàn em của tôi, trong khi họ đều có thân thủ và đầu óc cao siêu?”

“Và theo tôi được biết, người này mới trở về nước không lâu, nhưng đã có thể đứng vững ở Giang Bắc, hơn nữa những nhân vật cấp cao như Đường Văn Nguyên, Tần Long Tượng cũng phải kính nể hắn, chẳng nhẽ kẻ như vậy mà lại là một tên tôm tép à?”

“Nhà họ Mã ở Đông Hải chắc ông cũng đã biết. Tuy rằng không phải là gia tộc số một, nhưng thế lực cũng không thể coi thường”.

“Tuy nhiên, Diệp Vĩnh Khang chỉ mất chưa đến một ngày đã có thể trực tiếp tiêu diệt gia tộc đó. Đủ thấy thực lực của tên Diệp Vĩnh Khang này rất sâu”.

“Không phải là tôi sợ hắn, chỉ là hiện tại tôi đã già rồi, thật sự không có bản lĩnh như Sư Gia”.

“Một khi đụng phải hắn, đừng nói đến kết quả, mà những thế lực lớn nhỏ xung quanh tôi, những kẻ đã luôn để mắt tới tôi, sẽ lập tức lợi dụng mà xé xác tôi thành từng mảnh”.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1060Bác Hải không hề tức giận, mỉm cười, chắp tay với Sư Tử Hà Đông: “Sư Gia, ông là anh hùng tái thế, ông đi qua chỗ này còn là vinh hạnh cho tôi ấy chứ, sao lại có thể cản đường được chứ?”“Vậy ý ông là gì?”Mặc dù Sư Tử Hà Đông vẫn cau mày, nhưng giọng điệu của ông ta rõ ràng đã bình tĩnh hơn trước rất nhiều.“Tôi đến đây để cảm ơn ông, Sư Gia”.“Cảm ơn tôi?”“Vâng, đại ân đại đức!”Sắc mặt bác Hải đột nhiên sa sầm xuống, nhìn Sư Tử Hà Đông rồi chân thành nói: “Diệp Vĩnh Khang kia, có một mối hận không thể phủ nhận với tôi”.“Ông cũng biết là tôi nhờ mật trăn mào gà mới có thể từ đáy cùng ngoi lên được vị trí này lần nữa”.“Nhưng mà chuyện người đời không biết là tôi suýt nữa đã chết vì tên trộm Diệp Vĩnh Khang này!”“Tôi tin tưởng cậu ta đến nỗi tôi đã kể cho cậu ta nghe về chuyện con trăn mào gà. Kết quả là, tên trộm đó đã nổi lòng tham, nửa đường truy sát thủ hạ của tôi, cướp đi con trăn!”“Nếu không có những đàn em đầy nghĩa khí của tôi liều mạng cướp lại, thì giờ đây có khi đến mẩu xương của tôi còn chả còn nữa là!”“Mặc dù cuối cùng con trăn cũng đã được mang về, nhưng những đàn em của tôi đều chết thảm trong tay Diệp Vĩnh Khang!”“Tôi hận không thể băm vằm Diệp Vĩnh Khang ra làm trăm mảnh, ăn thịt hắn, lột da hắn!”“Bây giờ Sư Gia thay trời hành đạo, muốn đi giết Diệp Vĩnh Khang đó. Tôi… Tôi nhất định sẽ ghi nhớ lòng tốt lớn lao này. Từ nay về sau, Sư Gia sẽ là đại ân nhân của tôi!”Câu nói của bác Hải như những giọt nước mắt, mỗi lời nói đều chân thành.Ngay cả một kẻ tàn bạo như Sư Tử Hà Đông cũng lộ ra vẻ cảm động: “Nếu ông đã ghét hắn như vậy, sao không trực tiếp ra tay với hắn, chẳng lẽ bằng thực lực của ông mà đi sợ Diệp Vĩnh Khang sao?”Mặc dù Sư Tử Hà Đông có phần lập dị và độc ác, nhưng điều đó không có nghĩa là ông ta không có đầu óc.Trên mặt bác Hải đột nhiên tràn ngập chua xót, thở dài nói: “Sư Gia, ông không biết đấy thôi, Diệp Vĩnh Khang nhìn thì trông có vẻ chỉ là một đứa tép riu, nhưng thật ra hắn khá lợi hại đấy”.“Nếu không, sao có thể lấy được mật trăn mào gà từ chỗ nguy hiểm trùng trùng như thế chứ?”“Lại có thể vì lợi ích của bản thân mà giết đi đám đàn em của tôi, trong khi họ đều có thân thủ và đầu óc cao siêu?”“Và theo tôi được biết, người này mới trở về nước không lâu, nhưng đã có thể đứng vững ở Giang Bắc, hơn nữa những nhân vật cấp cao như Đường Văn Nguyên, Tần Long Tượng cũng phải kính nể hắn, chẳng nhẽ kẻ như vậy mà lại là một tên tôm tép à?”“Nhà họ Mã ở Đông Hải chắc ông cũng đã biết. Tuy rằng không phải là gia tộc số một, nhưng thế lực cũng không thể coi thường”.“Tuy nhiên, Diệp Vĩnh Khang chỉ mất chưa đến một ngày đã có thể trực tiếp tiêu diệt gia tộc đó. Đủ thấy thực lực của tên Diệp Vĩnh Khang này rất sâu”.“Không phải là tôi sợ hắn, chỉ là hiện tại tôi đã già rồi, thật sự không có bản lĩnh như Sư Gia”.“Một khi đụng phải hắn, đừng nói đến kết quả, mà những thế lực lớn nhỏ xung quanh tôi, những kẻ đã luôn để mắt tới tôi, sẽ lập tức lợi dụng mà xé xác tôi thành từng mảnh”.

Chương 1060