Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 1072

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1072Tần Phong chưa nói được nửa câu, cả khuôn mặt của Báo Đen đột nhiên cứng lại, ngay sau đó, cơ thể bỗng mềm nhũn ngã sang một bên, giật giật vài cái rồi hoàn toàn tắt thở.“Bởi vì anh đã là một người chết rồi, còn bảo vệ cái khỉ gì nữa!”Tần Phong dường như cũng đột nhiên thay đổi thành con người khác, trong tay cầm một con dao găm hẹp dài sắc nhọn, trên đầu dao găm vẫn còn lưu lại những giọt máu của Báo Đen.“Báo Đen!”Người đàn ông trung niên hói đầu thấy chiến tướng số một của mình đã bị giết ngay trận đầu tiên, không khỏi hét lên một tiếng, hai tròng mắt trừng lớn đỏ bừng.“Đừng gọi nữa, tên này bị hôi nách, tôi cũng coi như đã giúp ông dọn rác rồi đó”.Tần Phong thờ ơ nói với ông ta một câu, sau đó ung dung đi về phía đám người Diệp Vĩnh Khang và Sử Nam Bắc, híp mắt cười nói: “Xong rồi”.“Giỏi đấy!”Diệp Vĩnh Khang thật lòng tán thưởng Tần Phong.Anh tâm phục khẩu phục Tần Phong.Nếu chỉ nói về sức chiến đấu, với thực lực hiện giờ của Tần Phong, thì có mười người như cậu ta cũng chưa chắc đã là đối thủ của Báo Đen.Nhưng cậu ta lại có thể dùng trí thông minh của mình để giết đối thủ mà không mất cọng lông nào, điều này khiến người ta phải thán phục.Cách này tuy rằng hơi gian xảo, nhưng chém giết trên chiến trường, kẻ nào nói đến đạo đức đều là kẻ ngốc, bất kể là giở trò quỷ hay rắc phấn bột, chỉ cần có thể g**t ch*t đối thủ, thì đều là đại anh hùng!“Còn ai nữa?”Tần Phong rất hài lòng với biểu hiện vừa rồi của mình, khó tránh khỏi hơi phổng mũi, ngoắc ngón tay với đối thủ vô cùng khiêu khích: “Còn ai không phục, đến đấu với ông nội đây này!”Theo Tần Phong thấy, tên Báo Đen vừa rồi có lẽ là cao thủ số một của phe đối thủ, bây giờ cao thủ số một đã bị mình g**t ch*t, vậy nên không có gì phải sợ nữa.“Ai có thể đi giết thằng chó đó?”Sư Tử Hà Đông tức giận đến mức run người, mặc dù ông ta cũng không thương cảm cho Báo Đen, nhưng còn chưa bắt đầu đánh đã thua một trận, mà còn bị thua bằng cách bỉ ổi, trơ tráo này.“Sư Gia, thuộc hạ của tôi có một nhà vô địch quyền anh, để hắn đi đập nát cái đầu của tên khốn ấy!”“Sư Gia, để tôi lên, cận vệ của tôi đã từng giành được quán quân đấu vật!”“Sư Gia, hay để tôi đi. Tôi có hai người anh em dưới trướng đều là những sát thủ hàng đầu!”Một đám đàn em đứng bên cạnh Sư Tử Hà Đông bắt đầu tranh giành, đây chính là cơ hội để thể hiện trước mặt Sư Gia.Vừa rồi đã bị cướp một lần, lần này không thể dễ dàng bỏ qua được.“Ha ha, đừng tranh nhau”.Lúc này, một người đàn ông trung niên với bộ vest chỉnh tề cùng cặp kính gọng vàng, dáng vẻ nhã nhặn lịch sự, nhàn nhạt hô lên một tiếng: “Cương Thi”.Ngay sau tiếng gọi, cửa chiếc ô tô bên cạnh bị đẩy ra, một người đàn ông mặc bộ đồ thể thao rẻ tiền, đội mũ lưỡi trai, gầy như cây tre khô bước ra.

Chương 1072

Tần Phong chưa nói được nửa câu, cả khuôn mặt của Báo Đen đột nhiên cứng lại, ngay sau đó, cơ thể bỗng mềm nhũn ngã sang một bên, giật giật vài cái rồi hoàn toàn tắt thở.

“Bởi vì anh đã là một người chết rồi, còn bảo vệ cái khỉ gì nữa!”

Tần Phong dường như cũng đột nhiên thay đổi thành con người khác, trong tay cầm một con dao găm hẹp dài sắc nhọn, trên đầu dao găm vẫn còn lưu lại những giọt máu của Báo Đen.

“Báo Đen!”

Người đàn ông trung niên hói đầu thấy chiến tướng số một của mình đã bị giết ngay trận đầu tiên, không khỏi hét lên một tiếng, hai tròng mắt trừng lớn đỏ bừng.

“Đừng gọi nữa, tên này bị hôi nách, tôi cũng coi như đã giúp ông dọn rác rồi đó”.

Tần Phong thờ ơ nói với ông ta một câu, sau đó ung dung đi về phía đám người Diệp Vĩnh Khang và Sử Nam Bắc, híp mắt cười nói: “Xong rồi”.

“Giỏi đấy!”

Diệp Vĩnh Khang thật lòng tán thưởng Tần Phong.

Anh tâm phục khẩu phục Tần Phong.

Nếu chỉ nói về sức chiến đấu, với thực lực hiện giờ của Tần Phong, thì có mười người như cậu ta cũng chưa chắc đã là đối thủ của Báo Đen.

Nhưng cậu ta lại có thể dùng trí thông minh của mình để giết đối thủ mà không mất cọng lông nào, điều này khiến người ta phải thán phục.

Cách này tuy rằng hơi gian xảo, nhưng chém giết trên chiến trường, kẻ nào nói đến đạo đức đều là kẻ ngốc, bất kể là giở trò quỷ hay rắc phấn bột, chỉ cần có thể g**t ch*t đối thủ, thì đều là đại anh hùng!

“Còn ai nữa?”

Tần Phong rất hài lòng với biểu hiện vừa rồi của mình, khó tránh khỏi hơi phổng mũi, ngoắc ngón tay với đối thủ vô cùng khiêu khích: “Còn ai không phục, đến đấu với ông nội đây này!”

Theo Tần Phong thấy, tên Báo Đen vừa rồi có lẽ là cao thủ số một của phe đối thủ, bây giờ cao thủ số một đã bị mình g**t ch*t, vậy nên không có gì phải sợ nữa.

“Ai có thể đi giết thằng chó đó?”

Sư Tử Hà Đông tức giận đến mức run người, mặc dù ông ta cũng không thương cảm cho Báo Đen, nhưng còn chưa bắt đầu đánh đã thua một trận, mà còn bị thua bằng cách bỉ ổi, trơ tráo này.

“Sư Gia, thuộc hạ của tôi có một nhà vô địch quyền anh, để hắn đi đập nát cái đầu của tên khốn ấy!”

“Sư Gia, để tôi lên, cận vệ của tôi đã từng giành được quán quân đấu vật!”

“Sư Gia, hay để tôi đi. Tôi có hai người anh em dưới trướng đều là những sát thủ hàng đầu!”

Một đám đàn em đứng bên cạnh Sư Tử Hà Đông bắt đầu tranh giành, đây chính là cơ hội để thể hiện trước mặt Sư Gia.

Vừa rồi đã bị cướp một lần, lần này không thể dễ dàng bỏ qua được.

“Ha ha, đừng tranh nhau”.

Lúc này, một người đàn ông trung niên với bộ vest chỉnh tề cùng cặp kính gọng vàng, dáng vẻ nhã nhặn lịch sự, nhàn nhạt hô lên một tiếng: “Cương Thi”.

Ngay sau tiếng gọi, cửa chiếc ô tô bên cạnh bị đẩy ra, một người đàn ông mặc bộ đồ thể thao rẻ tiền, đội mũ lưỡi trai, gầy như cây tre khô bước ra.

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1072Tần Phong chưa nói được nửa câu, cả khuôn mặt của Báo Đen đột nhiên cứng lại, ngay sau đó, cơ thể bỗng mềm nhũn ngã sang một bên, giật giật vài cái rồi hoàn toàn tắt thở.“Bởi vì anh đã là một người chết rồi, còn bảo vệ cái khỉ gì nữa!”Tần Phong dường như cũng đột nhiên thay đổi thành con người khác, trong tay cầm một con dao găm hẹp dài sắc nhọn, trên đầu dao găm vẫn còn lưu lại những giọt máu của Báo Đen.“Báo Đen!”Người đàn ông trung niên hói đầu thấy chiến tướng số một của mình đã bị giết ngay trận đầu tiên, không khỏi hét lên một tiếng, hai tròng mắt trừng lớn đỏ bừng.“Đừng gọi nữa, tên này bị hôi nách, tôi cũng coi như đã giúp ông dọn rác rồi đó”.Tần Phong thờ ơ nói với ông ta một câu, sau đó ung dung đi về phía đám người Diệp Vĩnh Khang và Sử Nam Bắc, híp mắt cười nói: “Xong rồi”.“Giỏi đấy!”Diệp Vĩnh Khang thật lòng tán thưởng Tần Phong.Anh tâm phục khẩu phục Tần Phong.Nếu chỉ nói về sức chiến đấu, với thực lực hiện giờ của Tần Phong, thì có mười người như cậu ta cũng chưa chắc đã là đối thủ của Báo Đen.Nhưng cậu ta lại có thể dùng trí thông minh của mình để giết đối thủ mà không mất cọng lông nào, điều này khiến người ta phải thán phục.Cách này tuy rằng hơi gian xảo, nhưng chém giết trên chiến trường, kẻ nào nói đến đạo đức đều là kẻ ngốc, bất kể là giở trò quỷ hay rắc phấn bột, chỉ cần có thể g**t ch*t đối thủ, thì đều là đại anh hùng!“Còn ai nữa?”Tần Phong rất hài lòng với biểu hiện vừa rồi của mình, khó tránh khỏi hơi phổng mũi, ngoắc ngón tay với đối thủ vô cùng khiêu khích: “Còn ai không phục, đến đấu với ông nội đây này!”Theo Tần Phong thấy, tên Báo Đen vừa rồi có lẽ là cao thủ số một của phe đối thủ, bây giờ cao thủ số một đã bị mình g**t ch*t, vậy nên không có gì phải sợ nữa.“Ai có thể đi giết thằng chó đó?”Sư Tử Hà Đông tức giận đến mức run người, mặc dù ông ta cũng không thương cảm cho Báo Đen, nhưng còn chưa bắt đầu đánh đã thua một trận, mà còn bị thua bằng cách bỉ ổi, trơ tráo này.“Sư Gia, thuộc hạ của tôi có một nhà vô địch quyền anh, để hắn đi đập nát cái đầu của tên khốn ấy!”“Sư Gia, để tôi lên, cận vệ của tôi đã từng giành được quán quân đấu vật!”“Sư Gia, hay để tôi đi. Tôi có hai người anh em dưới trướng đều là những sát thủ hàng đầu!”Một đám đàn em đứng bên cạnh Sư Tử Hà Đông bắt đầu tranh giành, đây chính là cơ hội để thể hiện trước mặt Sư Gia.Vừa rồi đã bị cướp một lần, lần này không thể dễ dàng bỏ qua được.“Ha ha, đừng tranh nhau”.Lúc này, một người đàn ông trung niên với bộ vest chỉnh tề cùng cặp kính gọng vàng, dáng vẻ nhã nhặn lịch sự, nhàn nhạt hô lên một tiếng: “Cương Thi”.Ngay sau tiếng gọi, cửa chiếc ô tô bên cạnh bị đẩy ra, một người đàn ông mặc bộ đồ thể thao rẻ tiền, đội mũ lưỡi trai, gầy như cây tre khô bước ra.

Chương 1072