Tác giả:

“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…

Chương 1089

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1089“Đại ca, có thể nể mặt tôi tí không?”Sử Nam Bắc xoa mông khóc không ra nước mắt, mặc dù Diệp Vĩnh Khang thường xuyên đá hắn, nhưng trước mặt mấy học viên như vậy, hình tượng huy hoàng mà hắn dày công gây dựng lập tức sụp đổ mất rồi.Hai người ở đó cãi cọ, Tần Phong và những người khác cũng cảm thấy thú vị khi xem cảnh này, không ngờ anh Diệp và huấn luyện viên Sử cũng có mặt trẻ con như vậy.Nhưng có một người không thể thả lỏng nổi.Mặc dù vừa chứng kiến cảnh Diệp Vĩnh Khang giết người bằng những lá bài bay, sức mạnh của Sử Nam Bắc cũng đã khiến tâm trạng của anh ta bình tĩnh lại rất nhiều.Nhưng lúc này lại trở nên căng thẳng!Người này là Phương Nhất Minh!Không phải Phương Nhất Minh không ổn định về mặt cảm xúc, ngược lại anh ta vừa vặn là một người rất ổn định về mặt cảm xúc, vui buồn không lộ, về phương diện này nhiều bậc nhiều tuổi hơn còn cảm thấy không bằng.Nhưng cảnh tượng anh ta nhìn thấy lúc này khiến anh ta không thể duy trì được cảm xúc ổn định nữa.Anh ta nhìn thấy một sườn đồi nhỏ, đang từ từ tiến lại đây.Khi sườn đồi chuyển động, kèm theo đó là tiếng leng keng của dây xích kéo lê trên mặt đất.Chính xác mà nói, đó là một người, một người có thân hình khổng lồ!Mặc dù Phương Nhất Minh chưa từng nhìn thấy hắn, nhưng không khó để đoán ra người này là ai!Quái thú – Thái Sơn!Trên giang hồ có quá nhiều lời đồn đại về người này, các loại phiên bản, không biết bản nào là thật, bản nào là bịa đặt.Nhưng có một điều hoàn toàn chắc chắn – Thái Sơn là một kẻ mạnh mẽ và đáng sợ không thể tưởng tượng được!“Anh Diệp, hắn đến rồi”.Giọng của Phương Nhất Minh run lên.“Ai?”Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại, nhìn theo tầm mắt của Phương Nhất Minh, đột nhiên kêu lên: “Đệch, một thằng mập, Sử Đông Tây, nhìn kìa, hắn còn béo hơn cậu nữa!”Sử Nam Bắc thoạt nhìn đã kinh ngạc khi nhìn thấy Thái Sơn: “Đệch, tôi đã đủ béo rồi, tên này còn béo hơn năm tôi cộng lại nữa!”“Đệch, sao lại có quái vật lớn đến vậy chứ”.Diệp Vĩnh Khang cau mày kinh tởm.“Ai biết được, thế giới đầy những điều kỳ diệu. Có lẽ hồi nhỏ hắn đã uống quá nhiều sữa bột có độc. Trước đây tôi nghe Chuột đất nói rằng hắn đã nhìn thấy một người hình bát giác khi đi làm nhiệm vụ ở châu Mễ”.Sử Nam Bắc đáp.“Đệch, hình bát giác, đỉnh vậy?”Diệp Vĩnh Khang vô cùng kinh ngạc.“Lại còn không à, hai”

Chương 1089

“Đại ca, có thể nể mặt tôi tí không?”

Sử Nam Bắc xoa mông khóc không ra nước mắt, mặc dù Diệp Vĩnh Khang thường xuyên đá hắn, nhưng trước mặt mấy học viên như vậy, hình tượng huy hoàng mà hắn dày công gây dựng lập tức sụp đổ mất rồi.

Hai người ở đó cãi cọ, Tần Phong và những người khác cũng cảm thấy thú vị khi xem cảnh này, không ngờ anh Diệp và huấn luyện viên Sử cũng có mặt trẻ con như vậy.

Nhưng có một người không thể thả lỏng nổi.

Mặc dù vừa chứng kiến cảnh Diệp Vĩnh Khang giết người bằng những lá bài bay, sức mạnh của Sử Nam Bắc cũng đã khiến tâm trạng của anh ta bình tĩnh lại rất nhiều.

Nhưng lúc này lại trở nên căng thẳng!

Người này là Phương Nhất Minh!

Không phải Phương Nhất Minh không ổn định về mặt cảm xúc, ngược lại anh ta vừa vặn là một người rất ổn định về mặt cảm xúc, vui buồn không lộ, về phương diện này nhiều bậc nhiều tuổi hơn còn cảm thấy không bằng.

Nhưng cảnh tượng anh ta nhìn thấy lúc này khiến anh ta không thể duy trì được cảm xúc ổn định nữa.

Anh ta nhìn thấy một sườn đồi nhỏ, đang từ từ tiến lại đây.

Khi sườn đồi chuyển động, kèm theo đó là tiếng leng keng của dây xích kéo lê trên mặt đất.

Chính xác mà nói, đó là một người, một người có thân hình khổng lồ!

Mặc dù Phương Nhất Minh chưa từng nhìn thấy hắn, nhưng không khó để đoán ra người này là ai!

Quái thú – Thái Sơn!

Trên giang hồ có quá nhiều lời đồn đại về người này, các loại phiên bản, không biết bản nào là thật, bản nào là bịa đặt.

Nhưng có một điều hoàn toàn chắc chắn – Thái Sơn là một kẻ mạnh mẽ và đáng sợ không thể tưởng tượng được!

“Anh Diệp, hắn đến rồi”.

Giọng của Phương Nhất Minh run lên.

“Ai?”

Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại, nhìn theo tầm mắt của Phương Nhất Minh, đột nhiên kêu lên: “Đệch, một thằng mập, Sử Đông Tây, nhìn kìa, hắn còn béo hơn cậu nữa!”

Sử Nam Bắc thoạt nhìn đã kinh ngạc khi nhìn thấy Thái Sơn: “Đệch, tôi đã đủ béo rồi, tên này còn béo hơn năm tôi cộng lại nữa!”

“Đệch, sao lại có quái vật lớn đến vậy chứ”.

Diệp Vĩnh Khang cau mày kinh tởm.

“Ai biết được, thế giới đầy những điều kỳ diệu. Có lẽ hồi nhỏ hắn đã uống quá nhiều sữa bột có độc. Trước đây tôi nghe Chuột đất nói rằng hắn đã nhìn thấy một người hình bát giác khi đi làm nhiệm vụ ở châu Mễ”.

Sử Nam Bắc đáp.

“Đệch, hình bát giác, đỉnh vậy?”

Diệp Vĩnh Khang vô cùng kinh ngạc.

“Lại còn không à, hai”

Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1089“Đại ca, có thể nể mặt tôi tí không?”Sử Nam Bắc xoa mông khóc không ra nước mắt, mặc dù Diệp Vĩnh Khang thường xuyên đá hắn, nhưng trước mặt mấy học viên như vậy, hình tượng huy hoàng mà hắn dày công gây dựng lập tức sụp đổ mất rồi.Hai người ở đó cãi cọ, Tần Phong và những người khác cũng cảm thấy thú vị khi xem cảnh này, không ngờ anh Diệp và huấn luyện viên Sử cũng có mặt trẻ con như vậy.Nhưng có một người không thể thả lỏng nổi.Mặc dù vừa chứng kiến cảnh Diệp Vĩnh Khang giết người bằng những lá bài bay, sức mạnh của Sử Nam Bắc cũng đã khiến tâm trạng của anh ta bình tĩnh lại rất nhiều.Nhưng lúc này lại trở nên căng thẳng!Người này là Phương Nhất Minh!Không phải Phương Nhất Minh không ổn định về mặt cảm xúc, ngược lại anh ta vừa vặn là một người rất ổn định về mặt cảm xúc, vui buồn không lộ, về phương diện này nhiều bậc nhiều tuổi hơn còn cảm thấy không bằng.Nhưng cảnh tượng anh ta nhìn thấy lúc này khiến anh ta không thể duy trì được cảm xúc ổn định nữa.Anh ta nhìn thấy một sườn đồi nhỏ, đang từ từ tiến lại đây.Khi sườn đồi chuyển động, kèm theo đó là tiếng leng keng của dây xích kéo lê trên mặt đất.Chính xác mà nói, đó là một người, một người có thân hình khổng lồ!Mặc dù Phương Nhất Minh chưa từng nhìn thấy hắn, nhưng không khó để đoán ra người này là ai!Quái thú – Thái Sơn!Trên giang hồ có quá nhiều lời đồn đại về người này, các loại phiên bản, không biết bản nào là thật, bản nào là bịa đặt.Nhưng có một điều hoàn toàn chắc chắn – Thái Sơn là một kẻ mạnh mẽ và đáng sợ không thể tưởng tượng được!“Anh Diệp, hắn đến rồi”.Giọng của Phương Nhất Minh run lên.“Ai?”Diệp Vĩnh Khang quay đầu lại, nhìn theo tầm mắt của Phương Nhất Minh, đột nhiên kêu lên: “Đệch, một thằng mập, Sử Đông Tây, nhìn kìa, hắn còn béo hơn cậu nữa!”Sử Nam Bắc thoạt nhìn đã kinh ngạc khi nhìn thấy Thái Sơn: “Đệch, tôi đã đủ béo rồi, tên này còn béo hơn năm tôi cộng lại nữa!”“Đệch, sao lại có quái vật lớn đến vậy chứ”.Diệp Vĩnh Khang cau mày kinh tởm.“Ai biết được, thế giới đầy những điều kỳ diệu. Có lẽ hồi nhỏ hắn đã uống quá nhiều sữa bột có độc. Trước đây tôi nghe Chuột đất nói rằng hắn đã nhìn thấy một người hình bát giác khi đi làm nhiệm vụ ở châu Mễ”.Sử Nam Bắc đáp.“Đệch, hình bát giác, đỉnh vậy?”Diệp Vĩnh Khang vô cùng kinh ngạc.“Lại còn không à, hai”

Chương 1089