“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 1107
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1107“Mỗi đêm trong giấc mơ đều mơ thấy một người đàn ông da ngăm với nụ cười nhân hậu đi về phía em, nói với em rằng anh ấy là anh trai của em, sau này chỉ cần anh ấy ở đây, em sẽ không bị ức h**p nữa”.“Anh, anh, anh, có thể gặp được anh tốt quá rồi, sau này anh sẽ bảo vệ em chứ?”Tần Phong phải khóc đến mức gọi là bi thương, nhân lúc Báo Đen còn đang sững sờ thì cậu ta đột nhiên dựa sát vào lòng của Báo Đen.Báo Đen theo bản năng muốn ngăn cản, nhưng bỗng nghe thấy tiếng hét xé lòng của Tần Phong: “Anh, em có anh trai rồi, anh!”“Anh, sau này anh sẽ bảo vệ em chứ? Anh à, em rất nhớ anh!”Tần Phong nhào vào trong ngực Báo Đen, gào khóc nức nở, cảnh tượng muốn thê lương chừng nào thì thê lương chừng ấy: “Anh, anh nói đi, trả lời em đi, anh có muốn bảo vệ em không, có cần người em trai này không, anh, em không thể thiếu anh!”Đối mặt với cảnh tượng này, vô số người bên cạnh cũng nước mắt ròng ròng, tuyến phòng ngự tâm lý của đương sự Báo Đen cũng đã hoàn toàn bị đánh đổ, đột nhiên vòng tay qua vai Tần Phong: “Em trai, sau này chỉ cần có anh ở đây, không ai có thể ức h**p em!”“Vâng, vâng, anh, có thể gặp được anh tốt quá rồi, em chỉ muốn cứ như thế này ở trong ngực anh trai, chỉ có điều…”“Chỉ có điều gì cơ? Em trai, em nói đi, anh sẽ em làm chủ!”“Chỉ là sau này sợ rằng anh sẽ không thể bảo vệ em được”.“Hả, tại sao chứ?”“Bởi vì…”Tần Phong chưa nói được nửa câu, cả khuôn mặt của Báo Đen đột nhiên cứng lại, ngay sau đó, cơ thể bỗng mềm nhũn ngã sang một bên, giật giật vài cái rồi hoàn toàn tắt thở.“Bởi vì anh đã là một người chết rồi, còn bảo vệ cái khỉ gì nữa!”Tần Phong dường như cũng đột nhiên thay đổi thành con người khác, trong tay cầm một con dao găm hẹp dài sắc nhọn, trên đầu dao găm vẫn còn lưu lại những giọt máu của Báo Đen.“Báo Đen!”Người đàn ông trung niên hói đầu thấy chiến tướng số một của mình đã bị giết ngay trận đầu tiên, không khỏi hét lên một tiếng, hai tròng mắt trừng lớn đỏ bừng.“Đừng gọi nữa, tên này bị hôi nách, tôi cũng coi như đã giúp ông dọn rác rồi đó”.Tần Phong thờ ơ nói với ông ta một câu, sau đó ung dung đi về phía đám người Diệp Vĩnh Khang và Sử Nam Bắc, híp mắt cười nói: “Xong rồi”.“Giỏi đấy!”Diệp Vĩnh Khang thật lòng tán thưởng Tần Phong.Anh tâm phục khẩu phục Tần Phong.Nếu chỉ nói về sức chiến đấu, với thực lực hiện giờ của Tần Phong, thì có mười người như cậu ta cũng chưa chắc đã là đối thủ của Báo Đen.Nhưng cậu ta lại có thể dùng trí thông minh của mình để giết đối thủ mà không mất cọng lông nào, điều này khiến người ta phải thán phục.Cách này tuy rằng hơi gian xảo, nhưng chém giết trên chiến trường, kẻ nào nói đến đạo đức đều là kẻ ngốc, bất kể là giở trò quỷ hay rắc phấn bột, chỉ cần có thể g**t ch*t đối thủ, thì đều là đại anh hùng!“Còn ai nữa?”
Chương 1107
“Mỗi đêm trong giấc mơ đều mơ thấy một người đàn ông da ngăm với nụ cười nhân hậu đi về phía em, nói với em rằng anh ấy là anh trai của em, sau này chỉ cần anh ấy ở đây, em sẽ không bị ức h**p nữa”.
“Anh, anh, anh, có thể gặp được anh tốt quá rồi, sau này anh sẽ bảo vệ em chứ?”
Tần Phong phải khóc đến mức gọi là bi thương, nhân lúc Báo Đen còn đang sững sờ thì cậu ta đột nhiên dựa sát vào lòng của Báo Đen.
Báo Đen theo bản năng muốn ngăn cản, nhưng bỗng nghe thấy tiếng hét xé lòng của Tần Phong: “Anh, em có anh trai rồi, anh!”
“Anh, sau này anh sẽ bảo vệ em chứ? Anh à, em rất nhớ anh!”
Tần Phong nhào vào trong ngực Báo Đen, gào khóc nức nở, cảnh tượng muốn thê lương chừng nào thì thê lương chừng ấy: “Anh, anh nói đi, trả lời em đi, anh có muốn bảo vệ em không, có cần người em trai này không, anh, em không thể thiếu anh!”
Đối mặt với cảnh tượng này, vô số người bên cạnh cũng nước mắt ròng ròng, tuyến phòng ngự tâm lý của đương sự Báo Đen cũng đã hoàn toàn bị đánh đổ, đột nhiên vòng tay qua vai Tần Phong: “Em trai, sau này chỉ cần có anh ở đây, không ai có thể ức h**p em!”
“Vâng, vâng, anh, có thể gặp được anh tốt quá rồi, em chỉ muốn cứ như thế này ở trong ngực anh trai, chỉ có điều…”
“Chỉ có điều gì cơ? Em trai, em nói đi, anh sẽ em làm chủ!”
“Chỉ là sau này sợ rằng anh sẽ không thể bảo vệ em được”.
“Hả, tại sao chứ?”
“Bởi vì…”
Tần Phong chưa nói được nửa câu, cả khuôn mặt của Báo Đen đột nhiên cứng lại, ngay sau đó, cơ thể bỗng mềm nhũn ngã sang một bên, giật giật vài cái rồi hoàn toàn tắt thở.
“Bởi vì anh đã là một người chết rồi, còn bảo vệ cái khỉ gì nữa!”
Tần Phong dường như cũng đột nhiên thay đổi thành con người khác, trong tay cầm một con dao găm hẹp dài sắc nhọn, trên đầu dao găm vẫn còn lưu lại những giọt máu của Báo Đen.
“Báo Đen!”
Người đàn ông trung niên hói đầu thấy chiến tướng số một của mình đã bị giết ngay trận đầu tiên, không khỏi hét lên một tiếng, hai tròng mắt trừng lớn đỏ bừng.
“Đừng gọi nữa, tên này bị hôi nách, tôi cũng coi như đã giúp ông dọn rác rồi đó”.
Tần Phong thờ ơ nói với ông ta một câu, sau đó ung dung đi về phía đám người Diệp Vĩnh Khang và Sử Nam Bắc, híp mắt cười nói: “Xong rồi”.
“Giỏi đấy!”
Diệp Vĩnh Khang thật lòng tán thưởng Tần Phong.
Anh tâm phục khẩu phục Tần Phong.
Nếu chỉ nói về sức chiến đấu, với thực lực hiện giờ của Tần Phong, thì có mười người như cậu ta cũng chưa chắc đã là đối thủ của Báo Đen.
Nhưng cậu ta lại có thể dùng trí thông minh của mình để giết đối thủ mà không mất cọng lông nào, điều này khiến người ta phải thán phục.
Cách này tuy rằng hơi gian xảo, nhưng chém giết trên chiến trường, kẻ nào nói đến đạo đức đều là kẻ ngốc, bất kể là giở trò quỷ hay rắc phấn bột, chỉ cần có thể g**t ch*t đối thủ, thì đều là đại anh hùng!
“Còn ai nữa?”
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1107“Mỗi đêm trong giấc mơ đều mơ thấy một người đàn ông da ngăm với nụ cười nhân hậu đi về phía em, nói với em rằng anh ấy là anh trai của em, sau này chỉ cần anh ấy ở đây, em sẽ không bị ức h**p nữa”.“Anh, anh, anh, có thể gặp được anh tốt quá rồi, sau này anh sẽ bảo vệ em chứ?”Tần Phong phải khóc đến mức gọi là bi thương, nhân lúc Báo Đen còn đang sững sờ thì cậu ta đột nhiên dựa sát vào lòng của Báo Đen.Báo Đen theo bản năng muốn ngăn cản, nhưng bỗng nghe thấy tiếng hét xé lòng của Tần Phong: “Anh, em có anh trai rồi, anh!”“Anh, sau này anh sẽ bảo vệ em chứ? Anh à, em rất nhớ anh!”Tần Phong nhào vào trong ngực Báo Đen, gào khóc nức nở, cảnh tượng muốn thê lương chừng nào thì thê lương chừng ấy: “Anh, anh nói đi, trả lời em đi, anh có muốn bảo vệ em không, có cần người em trai này không, anh, em không thể thiếu anh!”Đối mặt với cảnh tượng này, vô số người bên cạnh cũng nước mắt ròng ròng, tuyến phòng ngự tâm lý của đương sự Báo Đen cũng đã hoàn toàn bị đánh đổ, đột nhiên vòng tay qua vai Tần Phong: “Em trai, sau này chỉ cần có anh ở đây, không ai có thể ức h**p em!”“Vâng, vâng, anh, có thể gặp được anh tốt quá rồi, em chỉ muốn cứ như thế này ở trong ngực anh trai, chỉ có điều…”“Chỉ có điều gì cơ? Em trai, em nói đi, anh sẽ em làm chủ!”“Chỉ là sau này sợ rằng anh sẽ không thể bảo vệ em được”.“Hả, tại sao chứ?”“Bởi vì…”Tần Phong chưa nói được nửa câu, cả khuôn mặt của Báo Đen đột nhiên cứng lại, ngay sau đó, cơ thể bỗng mềm nhũn ngã sang một bên, giật giật vài cái rồi hoàn toàn tắt thở.“Bởi vì anh đã là một người chết rồi, còn bảo vệ cái khỉ gì nữa!”Tần Phong dường như cũng đột nhiên thay đổi thành con người khác, trong tay cầm một con dao găm hẹp dài sắc nhọn, trên đầu dao găm vẫn còn lưu lại những giọt máu của Báo Đen.“Báo Đen!”Người đàn ông trung niên hói đầu thấy chiến tướng số một của mình đã bị giết ngay trận đầu tiên, không khỏi hét lên một tiếng, hai tròng mắt trừng lớn đỏ bừng.“Đừng gọi nữa, tên này bị hôi nách, tôi cũng coi như đã giúp ông dọn rác rồi đó”.Tần Phong thờ ơ nói với ông ta một câu, sau đó ung dung đi về phía đám người Diệp Vĩnh Khang và Sử Nam Bắc, híp mắt cười nói: “Xong rồi”.“Giỏi đấy!”Diệp Vĩnh Khang thật lòng tán thưởng Tần Phong.Anh tâm phục khẩu phục Tần Phong.Nếu chỉ nói về sức chiến đấu, với thực lực hiện giờ của Tần Phong, thì có mười người như cậu ta cũng chưa chắc đã là đối thủ của Báo Đen.Nhưng cậu ta lại có thể dùng trí thông minh của mình để giết đối thủ mà không mất cọng lông nào, điều này khiến người ta phải thán phục.Cách này tuy rằng hơi gian xảo, nhưng chém giết trên chiến trường, kẻ nào nói đến đạo đức đều là kẻ ngốc, bất kể là giở trò quỷ hay rắc phấn bột, chỉ cần có thể g**t ch*t đối thủ, thì đều là đại anh hùng!“Còn ai nữa?”