“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận…
Chương 1112
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1112Thậm chí ngay cả Sư Tử Hà Đông cũng không nhịn được mà gầm lên một tiếng, ông ta không muốn nhìn thấy một kẻ có sức mạnh cường hãn lại bị người ta g**t ch*t theo cách như vậy.“Sư Gia, không cần lo lắng, đợi mà xem kịch hay đi”.Người đàn ông đeo kính rõ ràng rất ung dung, hắn hết sức tự tin vào tên Cương Thi này.Còn bản thân Cương Thi đối diện với biến cố đột nhiên xuất hiện này cũng chẳng có động thái né tránh hay cản lại gì.Hắn vẫn đứng thẳng tại chỗ, để mặc cho mũi dao sắc nhọn đó cắm mạnh về phía cổ mình.Keng!Một tiếng động vang lên.Tất cả mọi người đều kinh ngạc tới mức trợn tròn hai mắt!Mặc dù không thể nhìn rõ ngay lập tức đã xảy ra chuyện gì, nhưng người có chút nhận thức đều biết, nếu như mũi dao đâm vào da thịt thì tuyệt đối sẽ không phát ra loại âm thanh giống như vậy.Vậy chỉ có thể nói lên rằng… Ngay cả dao găm cũng chẳng làm gì được con quái vật này!Trên trán Tần Phong đầm đìa mồ hôi lạnh, thậm chí ngay cổ tay cầm dao cũng bắt đầu không khống chế được mà run lên kịch liệt.Chỉ có cậu ta biết con dao này sắc nhọn tới nhường nào.Cũng chỉ có cậu ta mới hiểu rõ, đòn công kích này của cậu ta sử dụng bao nhiêu sức mạnh, đừng nói là cổ, dù có là một tấm thép thì cũng bị xuyên thủng!Keng!Trong sự kinh sợ và cảm xúc ác liệt, cộng thêm việc ban nãy Tần Phong đã vận dụng hết toàn bộ thể lực của bản thân, thần kinh của cậu ta lúc này đã căng tới cực hạn, cảm giác khí lực trên người bị rút cạn chỉ trong nháy mắt, thậm chí ngay cả sức cầm dao cũng không còn nữa.“Ha ha, tiếp tục”.Cương Thi chậm rãi ngẩng đầu lên, gương mặt kỳ dị xấu xí của hắn nở nụ cười vô cùng kinh khủng, trên cổ chỉ lưu lại một điểm màu đỏ mờ bé xíu, ngoài ra thì không thể tìm thấy bất cứ thương tích nào khác!Tinh thần của Tần Phong lúc này đã hoàn toàn sụp đổ, đừng nói là ra tay, ngay cả việc cử động một chút thôi cũng cảm thấy hết sức khó khăn.“Nếu như anh không tiếp tục, vậy thì đến lượt tôi rồi”.Cương Thi phát ra tiếng cười ha ha, âm thanh đó giống như của một con quỷ dữ đến từ địa ngục tối tăm!Hắn chậm rãi giơ bàn tay nhăn nheo lên, lúc đang chuẩn bị đấm vào đầu của Tần Phong thì hai bên trái phải đột nhiên xuất hiện hai bóng người.“Cẩn thận!”Hai người đó chính là Mê Long và Yên Vĩ Điệp.Hai người họ nhìn thấy tình hình không ổn nên đã xông ra trước tiên, lần lượt phát động công kích Cương Thi từ hai bên.Bốp bốp!Một trái một phải, Phương Nhãn Quyền của Yên Vĩ Điệp và Phi Thích của Mê Long lần lượt nhắm thẳng vào hai bên huyệt thái dương của Cương Thi.Tuy nhiên, bọn họ đột nhiên phản ứng trở lại, dùng phương thức này để cứu Tần Phong căn bản là chuyện không thể!Bởi vì đối với con quái vật này mà nói thì đòn công kích nào cũng đều là vô hiệu!
Chương 1112
Thậm chí ngay cả Sư Tử Hà Đông cũng không nhịn được mà gầm lên một tiếng, ông ta không muốn nhìn thấy một kẻ có sức mạnh cường hãn lại bị người ta g**t ch*t theo cách như vậy.
“Sư Gia, không cần lo lắng, đợi mà xem kịch hay đi”.
Người đàn ông đeo kính rõ ràng rất ung dung, hắn hết sức tự tin vào tên Cương Thi này.
Còn bản thân Cương Thi đối diện với biến cố đột nhiên xuất hiện này cũng chẳng có động thái né tránh hay cản lại gì.
Hắn vẫn đứng thẳng tại chỗ, để mặc cho mũi dao sắc nhọn đó cắm mạnh về phía cổ mình.
Keng!
Một tiếng động vang lên.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc tới mức trợn tròn hai mắt!
Mặc dù không thể nhìn rõ ngay lập tức đã xảy ra chuyện gì, nhưng người có chút nhận thức đều biết, nếu như mũi dao đâm vào da thịt thì tuyệt đối sẽ không phát ra loại âm thanh giống như vậy.
Vậy chỉ có thể nói lên rằng… Ngay cả dao găm cũng chẳng làm gì được con quái vật này!
Trên trán Tần Phong đầm đìa mồ hôi lạnh, thậm chí ngay cổ tay cầm dao cũng bắt đầu không khống chế được mà run lên kịch liệt.
Chỉ có cậu ta biết con dao này sắc nhọn tới nhường nào.
Cũng chỉ có cậu ta mới hiểu rõ, đòn công kích này của cậu ta sử dụng bao nhiêu sức mạnh, đừng nói là cổ, dù có là một tấm thép thì cũng bị xuyên thủng!
Keng!
Trong sự kinh sợ và cảm xúc ác liệt, cộng thêm việc ban nãy Tần Phong đã vận dụng hết toàn bộ thể lực của bản thân, thần kinh của cậu ta lúc này đã căng tới cực hạn, cảm giác khí lực trên người bị rút cạn chỉ trong nháy mắt, thậm chí ngay cả sức cầm dao cũng không còn nữa.
“Ha ha, tiếp tục”.
Cương Thi chậm rãi ngẩng đầu lên, gương mặt kỳ dị xấu xí của hắn nở nụ cười vô cùng kinh khủng, trên cổ chỉ lưu lại một điểm màu đỏ mờ bé xíu, ngoài ra thì không thể tìm thấy bất cứ thương tích nào khác!
Tinh thần của Tần Phong lúc này đã hoàn toàn sụp đổ, đừng nói là ra tay, ngay cả việc cử động một chút thôi cũng cảm thấy hết sức khó khăn.
“Nếu như anh không tiếp tục, vậy thì đến lượt tôi rồi”.
Cương Thi phát ra tiếng cười ha ha, âm thanh đó giống như của một con quỷ dữ đến từ địa ngục tối tăm!
Hắn chậm rãi giơ bàn tay nhăn nheo lên, lúc đang chuẩn bị đấm vào đầu của Tần Phong thì hai bên trái phải đột nhiên xuất hiện hai bóng người.
“Cẩn thận!”
Hai người đó chính là Mê Long và Yên Vĩ Điệp.
Hai người họ nhìn thấy tình hình không ổn nên đã xông ra trước tiên, lần lượt phát động công kích Cương Thi từ hai bên.
Bốp bốp!
Một trái một phải, Phương Nhãn Quyền của Yên Vĩ Điệp và Phi Thích của Mê Long lần lượt nhắm thẳng vào hai bên huyệt thái dương của Cương Thi.
Tuy nhiên, bọn họ đột nhiên phản ứng trở lại, dùng phương thức này để cứu Tần Phong căn bản là chuyện không thể!
Bởi vì đối với con quái vật này mà nói thì đòn công kích nào cũng đều là vô hiệu!
Trở Về Bên Em - Diệp Vĩnh KhangTác giả: Tháng SáuTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Bé gái à, đừng sợ, không đau một chút nào đâu”. Trong một căn phòng ẩm thấp. Một gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, tay cầm một con dao, cười nhăn nhở dưới ánh sáng mờ ảo. Trong góc phòng, một cô bé khoảng năm, sáu tuổi không ngừng run rẩy, đôi mắt to đầy vẻ hoảng sợ. Cô bé vừa chứng kiến cảnh tượng hãi hùng nhất trong đời. Cùng đến đây với cô bé còn có ba đứa trẻ khác cùng tuổi. Bọn nhỏ đều bị gã đàn ông này đẩy ngã xuống đất, sau đó dùng dao đâm vào cánh tay và đùi! “Chú ơi, Tiểu Trân sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, Tiểu Trân sẽ giặt giũ nấu ăn, cầu xin chú đừng chặt tay của Tiểu Trân có được không…” Cô bé vừa khóc vừa van xin, ánh mắt tràn đầy sợ hãi. “Ha ha, nhưng không chặt tay của cháu, chú sẽ không có cơm ăn mất”. Gã đàn ông mặt sẹo bắt đầu tiến từng bước về phía trước. Đây là một băng nhóm tội phạm chuyên bắt cóc trẻ em, sau đó đánh què tay chân bọn nhỏ rồi đưa chúng ra đường làm ăn xin. “Đợi đã!” Lúc này, một người phụ nữ mặc váy da báo ngắn bước từ bên ngoài vào, cô ta tức giận… Chương 1112Thậm chí ngay cả Sư Tử Hà Đông cũng không nhịn được mà gầm lên một tiếng, ông ta không muốn nhìn thấy một kẻ có sức mạnh cường hãn lại bị người ta g**t ch*t theo cách như vậy.“Sư Gia, không cần lo lắng, đợi mà xem kịch hay đi”.Người đàn ông đeo kính rõ ràng rất ung dung, hắn hết sức tự tin vào tên Cương Thi này.Còn bản thân Cương Thi đối diện với biến cố đột nhiên xuất hiện này cũng chẳng có động thái né tránh hay cản lại gì.Hắn vẫn đứng thẳng tại chỗ, để mặc cho mũi dao sắc nhọn đó cắm mạnh về phía cổ mình.Keng!Một tiếng động vang lên.Tất cả mọi người đều kinh ngạc tới mức trợn tròn hai mắt!Mặc dù không thể nhìn rõ ngay lập tức đã xảy ra chuyện gì, nhưng người có chút nhận thức đều biết, nếu như mũi dao đâm vào da thịt thì tuyệt đối sẽ không phát ra loại âm thanh giống như vậy.Vậy chỉ có thể nói lên rằng… Ngay cả dao găm cũng chẳng làm gì được con quái vật này!Trên trán Tần Phong đầm đìa mồ hôi lạnh, thậm chí ngay cổ tay cầm dao cũng bắt đầu không khống chế được mà run lên kịch liệt.Chỉ có cậu ta biết con dao này sắc nhọn tới nhường nào.Cũng chỉ có cậu ta mới hiểu rõ, đòn công kích này của cậu ta sử dụng bao nhiêu sức mạnh, đừng nói là cổ, dù có là một tấm thép thì cũng bị xuyên thủng!Keng!Trong sự kinh sợ và cảm xúc ác liệt, cộng thêm việc ban nãy Tần Phong đã vận dụng hết toàn bộ thể lực của bản thân, thần kinh của cậu ta lúc này đã căng tới cực hạn, cảm giác khí lực trên người bị rút cạn chỉ trong nháy mắt, thậm chí ngay cả sức cầm dao cũng không còn nữa.“Ha ha, tiếp tục”.Cương Thi chậm rãi ngẩng đầu lên, gương mặt kỳ dị xấu xí của hắn nở nụ cười vô cùng kinh khủng, trên cổ chỉ lưu lại một điểm màu đỏ mờ bé xíu, ngoài ra thì không thể tìm thấy bất cứ thương tích nào khác!Tinh thần của Tần Phong lúc này đã hoàn toàn sụp đổ, đừng nói là ra tay, ngay cả việc cử động một chút thôi cũng cảm thấy hết sức khó khăn.“Nếu như anh không tiếp tục, vậy thì đến lượt tôi rồi”.Cương Thi phát ra tiếng cười ha ha, âm thanh đó giống như của một con quỷ dữ đến từ địa ngục tối tăm!Hắn chậm rãi giơ bàn tay nhăn nheo lên, lúc đang chuẩn bị đấm vào đầu của Tần Phong thì hai bên trái phải đột nhiên xuất hiện hai bóng người.“Cẩn thận!”Hai người đó chính là Mê Long và Yên Vĩ Điệp.Hai người họ nhìn thấy tình hình không ổn nên đã xông ra trước tiên, lần lượt phát động công kích Cương Thi từ hai bên.Bốp bốp!Một trái một phải, Phương Nhãn Quyền của Yên Vĩ Điệp và Phi Thích của Mê Long lần lượt nhắm thẳng vào hai bên huyệt thái dương của Cương Thi.Tuy nhiên, bọn họ đột nhiên phản ứng trở lại, dùng phương thức này để cứu Tần Phong căn bản là chuyện không thể!Bởi vì đối với con quái vật này mà nói thì đòn công kích nào cũng đều là vô hiệu!