Nhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống…
Chương 591
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 591A Minh thầm kêu cha khóc mẹ, dáng vẻ khéo léo khi tiếp xúc với khách hàng của công ty bấy lâu nay hoàn toàn chẳng có tí tác dụng nào với Lý Tang Du cả.Cũng không biết là kiểu “lỗi kỹ thuật” gì mà khi đối mặt với Lý Tang Du, A Minh không dám ho he nói dối câu nào.Anh ta l**m đôi môi khô khốc, không còn cách nào khác đành phải rối rít đáp lại: “Tôi cũng mới biết cô còn sống cách đây không lâu.”Lý Tang Du cũng không ngạc nhiên. Lục Huyền Lâm biết cô còn sống, vậy thì A Minh biết cũng không phải chuyện lạ lùng gì.Huống chi, nếu Lục Huyền Lâm không tỏ ý thì làm sao anh ta lại biết tình hình gần đây của cô được.A Minh không ngờ lại phải nói dối, sắc mặt c*̃ng bắt đầu trở nên nghiêm túc.“Tôi đến đây là vì có chuyện muốn hỏi anh!” Ánh mắt Lý Tang Du trở nên sâu thẳm. Cô không muốn nghe ngóng từ từ khéo léo gì cả, cô chỉ muốn trực tiếp biết sự thật có phải như mình nghĩ hay không.“Cô cứ hỏi đi đừng ngại.”“Có phải Lục Huyền Lâm gặp tai nạn xe cộ là bởi vì định tới tìm tôi không?”Thật ra Lý Tang Du vẫn còn có ý che giấu, cô không muốn trực tiếp chất vấn A Minh là có phải Lục Huyền Lâm tới tìm Mộ Mộ và Tịch Tịch không. Cô sợ sẽ khiến cho Lục Huyền Lâm nghi ngờ.A Minh do dự một hồi rồi mới cúi đầu trả lời: “Đúng, mà cũng không đúng.”“Thực ra thì cô Lý à.” A Minh nuốt khan một cái rồi nói tiếp: “Nếu cô rảnh thì có thể đến bệnh viện một chuyến không?”Cách đây không lâu tổng giám đốc đã được chuyển đến phòng bệnh tốt nhất trong bệnh viện tốt nhất của thành phố, phía bác sĩ thông báo Lục Huyền Lâm đã không còn nguy kịch nữa, nhưng còn việc tỉnh lại thì vẫn phải kiên nhẫn chờ đợi.Không nói khi nào anh sẽ tỉnh dậy, hoặc liệu anh có thể tỉnh lại hay không, thậm chí còn ngầm ám chỉ chỉ rằng có thể anh sẽ không thể tỉnh dậy, khiến bà chủ lại một lần nữa khóc nức nở.Vậy là đêm đó A Minh đã đưa ra một quyết định, anh ta hao tổn hết tâm tư, bằng mọi giá bắt quản lý ở thành phố lân cận phải cử Lý Tang Du tới đây công tác, còn cố ý gọi điện cho quản lý Lý dặn anh ta tiếp đón chu đáo, thậm chí còn tiết lộ chi tiết cụ thể vụ tai nạn xe hơi cho trang tin tức giải trí.Mục đích chính là để Lý Tang Du đến gặp tổng giám đốc một lần. Nếu Lý Tang Du tự mình đến gặp, A Minh tin chắc chắn tổng giám đốc sẽ có khả năng tỉnh lại rất cao.Chỉ tiếc là Lý Tang Du vẫn nhíu mày không đáp. Yêu cầu của A Minh quả thực hơi quá đáng với cô.Những chuyện xảy ra trong quá khứ vẫn rõ mồn một trước mắt, thậm chí cô còn từ bỏ thân phận Lý Tang Du này, ve sầu thoát xác, thì sao bây giờ có thể đến thăm Lục Huyền Lâm chỉ vì một vụ tai nạn xe hơi được?“Đâu phải anh không biết trong quá khứ đã xảy ra chuyện gì.”Vẻ mặt Lý Tang Du lạnh nhạt, đôi mắt cụp xuống chật vật che giấu đi những suy nghĩ đang trào dâng trong lòng, chỉ có hai hàng mi cong và rậm phủ bóng xuống gương mặt.“Tôi biết, nhưng Lý Tang Du …” Trong vô thức A Minh lại gọi lại cái tên khi trước của cô.“Trong những năm qua kể từ khi cô “chết” đi, tổng giám đốc đã không còn giống một người bình thường nữa. Những người khác không biết chứ tôi đã ở bên cạnh anh ấy rất nhiều năm, tôi là người biết điều đó rõ nhất.”A Minh nói xong còn thấy đau lòng, nhưng anh ta cũng biết Lý Tang Du không làm gì sai, người sai là tổng giám đốc.
CHƯƠNG 591
A Minh thầm kêu cha khóc mẹ, dáng vẻ khéo léo khi tiếp xúc với khách hàng của công ty bấy lâu nay hoàn toàn chẳng có tí tác dụng nào với Lý Tang Du cả.
Cũng không biết là kiểu “lỗi kỹ thuật” gì mà khi đối mặt với Lý Tang Du, A Minh không dám ho he nói dối câu nào.
Anh ta l**m đôi môi khô khốc, không còn cách nào khác đành phải rối rít đáp lại: “Tôi cũng mới biết cô còn sống cách đây không lâu.”
Lý Tang Du cũng không ngạc nhiên. Lục Huyền Lâm biết cô còn sống, vậy thì A Minh biết cũng không phải chuyện lạ lùng gì.
Huống chi, nếu Lục Huyền Lâm không tỏ ý thì làm sao anh ta lại biết tình hình gần đây của cô được.
A Minh không ngờ lại phải nói dối, sắc mặt c*̃ng bắt đầu trở nên nghiêm túc.
“Tôi đến đây là vì có chuyện muốn hỏi anh!” Ánh mắt Lý Tang Du trở nên sâu thẳm. Cô không muốn nghe ngóng từ từ khéo léo gì cả, cô chỉ muốn trực tiếp biết sự thật có phải như mình nghĩ hay không.
“Cô cứ hỏi đi đừng ngại.”
“Có phải Lục Huyền Lâm gặp tai nạn xe cộ là bởi vì định tới tìm tôi không?”
Thật ra Lý Tang Du vẫn còn có ý che giấu, cô không muốn trực tiếp chất vấn A Minh là có phải Lục Huyền Lâm tới tìm Mộ Mộ và Tịch Tịch không. Cô sợ sẽ khiến cho Lục Huyền Lâm nghi ngờ.
A Minh do dự một hồi rồi mới cúi đầu trả lời: “Đúng, mà cũng không đúng.”
“Thực ra thì cô Lý à.” A Minh nuốt khan một cái rồi nói tiếp: “Nếu cô rảnh thì có thể đến bệnh viện một chuyến không?”
Cách đây không lâu tổng giám đốc đã được chuyển đến phòng bệnh tốt nhất trong bệnh viện tốt nhất của thành phố, phía bác sĩ thông báo Lục Huyền Lâm đã không còn nguy kịch nữa, nhưng còn việc tỉnh lại thì vẫn phải kiên nhẫn chờ đợi.
Không nói khi nào anh sẽ tỉnh dậy, hoặc liệu anh có thể tỉnh lại hay không, thậm chí còn ngầm ám chỉ chỉ rằng có thể anh sẽ không thể tỉnh dậy, khiến bà chủ lại một lần nữa khóc nức nở.
Vậy là đêm đó A Minh đã đưa ra một quyết định, anh ta hao tổn hết tâm tư, bằng mọi giá bắt quản lý ở thành phố lân cận phải cử Lý Tang Du tới đây công tác, còn cố ý gọi điện cho quản lý Lý dặn anh ta tiếp đón chu đáo, thậm chí còn tiết lộ chi tiết cụ thể vụ tai nạn xe hơi cho trang tin tức giải trí.
Mục đích chính là để Lý Tang Du đến gặp tổng giám đốc một lần. Nếu Lý Tang Du tự mình đến gặp, A Minh tin chắc chắn tổng giám đốc sẽ có khả năng tỉnh lại rất cao.
Chỉ tiếc là Lý Tang Du vẫn nhíu mày không đáp. Yêu cầu của A Minh quả thực hơi quá đáng với cô.
Những chuyện xảy ra trong quá khứ vẫn rõ mồn một trước mắt, thậm chí cô còn từ bỏ thân phận Lý Tang Du này, ve sầu thoát xác, thì sao bây giờ có thể đến thăm Lục Huyền Lâm chỉ vì một vụ tai nạn xe hơi được?
“Đâu phải anh không biết trong quá khứ đã xảy ra chuyện gì.”
Vẻ mặt Lý Tang Du lạnh nhạt, đôi mắt cụp xuống chật vật che giấu đi những suy nghĩ đang trào dâng trong lòng, chỉ có hai hàng mi cong và rậm phủ bóng xuống gương mặt.
“Tôi biết, nhưng Lý Tang Du …” Trong vô thức A Minh lại gọi lại cái tên khi trước của cô.
“Trong những năm qua kể từ khi cô “chết” đi, tổng giám đốc đã không còn giống một người bình thường nữa. Những người khác không biết chứ tôi đã ở bên cạnh anh ấy rất nhiều năm, tôi là người biết điều đó rõ nhất.”
A Minh nói xong còn thấy đau lòng, nhưng anh ta cũng biết Lý Tang Du không làm gì sai, người sai là tổng giám đốc.
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 591A Minh thầm kêu cha khóc mẹ, dáng vẻ khéo léo khi tiếp xúc với khách hàng của công ty bấy lâu nay hoàn toàn chẳng có tí tác dụng nào với Lý Tang Du cả.Cũng không biết là kiểu “lỗi kỹ thuật” gì mà khi đối mặt với Lý Tang Du, A Minh không dám ho he nói dối câu nào.Anh ta l**m đôi môi khô khốc, không còn cách nào khác đành phải rối rít đáp lại: “Tôi cũng mới biết cô còn sống cách đây không lâu.”Lý Tang Du cũng không ngạc nhiên. Lục Huyền Lâm biết cô còn sống, vậy thì A Minh biết cũng không phải chuyện lạ lùng gì.Huống chi, nếu Lục Huyền Lâm không tỏ ý thì làm sao anh ta lại biết tình hình gần đây của cô được.A Minh không ngờ lại phải nói dối, sắc mặt c*̃ng bắt đầu trở nên nghiêm túc.“Tôi đến đây là vì có chuyện muốn hỏi anh!” Ánh mắt Lý Tang Du trở nên sâu thẳm. Cô không muốn nghe ngóng từ từ khéo léo gì cả, cô chỉ muốn trực tiếp biết sự thật có phải như mình nghĩ hay không.“Cô cứ hỏi đi đừng ngại.”“Có phải Lục Huyền Lâm gặp tai nạn xe cộ là bởi vì định tới tìm tôi không?”Thật ra Lý Tang Du vẫn còn có ý che giấu, cô không muốn trực tiếp chất vấn A Minh là có phải Lục Huyền Lâm tới tìm Mộ Mộ và Tịch Tịch không. Cô sợ sẽ khiến cho Lục Huyền Lâm nghi ngờ.A Minh do dự một hồi rồi mới cúi đầu trả lời: “Đúng, mà cũng không đúng.”“Thực ra thì cô Lý à.” A Minh nuốt khan một cái rồi nói tiếp: “Nếu cô rảnh thì có thể đến bệnh viện một chuyến không?”Cách đây không lâu tổng giám đốc đã được chuyển đến phòng bệnh tốt nhất trong bệnh viện tốt nhất của thành phố, phía bác sĩ thông báo Lục Huyền Lâm đã không còn nguy kịch nữa, nhưng còn việc tỉnh lại thì vẫn phải kiên nhẫn chờ đợi.Không nói khi nào anh sẽ tỉnh dậy, hoặc liệu anh có thể tỉnh lại hay không, thậm chí còn ngầm ám chỉ chỉ rằng có thể anh sẽ không thể tỉnh dậy, khiến bà chủ lại một lần nữa khóc nức nở.Vậy là đêm đó A Minh đã đưa ra một quyết định, anh ta hao tổn hết tâm tư, bằng mọi giá bắt quản lý ở thành phố lân cận phải cử Lý Tang Du tới đây công tác, còn cố ý gọi điện cho quản lý Lý dặn anh ta tiếp đón chu đáo, thậm chí còn tiết lộ chi tiết cụ thể vụ tai nạn xe hơi cho trang tin tức giải trí.Mục đích chính là để Lý Tang Du đến gặp tổng giám đốc một lần. Nếu Lý Tang Du tự mình đến gặp, A Minh tin chắc chắn tổng giám đốc sẽ có khả năng tỉnh lại rất cao.Chỉ tiếc là Lý Tang Du vẫn nhíu mày không đáp. Yêu cầu của A Minh quả thực hơi quá đáng với cô.Những chuyện xảy ra trong quá khứ vẫn rõ mồn một trước mắt, thậm chí cô còn từ bỏ thân phận Lý Tang Du này, ve sầu thoát xác, thì sao bây giờ có thể đến thăm Lục Huyền Lâm chỉ vì một vụ tai nạn xe hơi được?“Đâu phải anh không biết trong quá khứ đã xảy ra chuyện gì.”Vẻ mặt Lý Tang Du lạnh nhạt, đôi mắt cụp xuống chật vật che giấu đi những suy nghĩ đang trào dâng trong lòng, chỉ có hai hàng mi cong và rậm phủ bóng xuống gương mặt.“Tôi biết, nhưng Lý Tang Du …” Trong vô thức A Minh lại gọi lại cái tên khi trước của cô.“Trong những năm qua kể từ khi cô “chết” đi, tổng giám đốc đã không còn giống một người bình thường nữa. Những người khác không biết chứ tôi đã ở bên cạnh anh ấy rất nhiều năm, tôi là người biết điều đó rõ nhất.”A Minh nói xong còn thấy đau lòng, nhưng anh ta cũng biết Lý Tang Du không làm gì sai, người sai là tổng giám đốc.