Nhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống…
Chương 595
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 595Phòng chăm sóc đặc biệt bệnh viện tư nhân được trang bị tiên tiến hơn bệnh viện thường, không khác ở hôn lễ là mấy. Thân phận của Lục Huyền Lâm tương đối đặc biệt nên bài trí cũng khác hơn những nơi khác.Hành lang kéo dài tới tận phòng, bên cạnh có một phòng vệ sinh độc lập.Lý Tang Du nhìn vào trong chỉ có thể thấy một vài thiết bị và một chiếc giường bệnh lớn, tấm chăn mỏng màu xanh nước biển hơi nhô lên, chắc là nơi để chân của Lục Huyền Lâm.“Cô Lý, tôi không vào đâu, cô cứ tự nhiên.” A Minh lui về phía sau, sau đó trực tiếp mở cửa đi ra ngoài.Cửa phòng vừa mở ra lại đóng vào, trong phòng chỉ còn lại cô và Lục Huyền Lâm.“A Minh? Là cậu sao?”Bên trong vang lên giọng nói khàn khàn, tuy có độ vang, nhưng nghe kỹ lại thấy sự yếu ớt chật vật.Lý Tang Du đột nhiên bị giọng nói này làm cho giật mình, sống lưng cứng đờ, trái tim loạn nhịp. Cô đứng đó không dám cử động, nhất thời bên tai chỉ còn tiếng tim đập.Không phải vẫn hôn mê sao? Sao đột nhiên lại tỉnh? Lý Tang Du thấy hơi hối hận vì quá dễ tin A Minh.Nơi đó thấy bên ngoài không có động tĩnh, tưởng rằng có người đi vào rồi lại đi ra, cất tiếng thở dài và không còn âm thanh gì nữa.Lý Tang Du đột nhiên cảm thấy sợ hãi, nảy sinh suy nghĩ muốn chạy trốn. Cô vừa định đẩy cửa đi ra thì nghe thấy A Minh đột nhiên thất thanh gọi một tiếng “cô Vu”.Ngoài cửa phòng bệnh.Vu Thiến đi đôi giày cao gót màu đỏ khoảng mười hai phân, mặc chiếc váy liền màu trắng cắt may vừa vặn, mái tóc xoăn màu sợi đay xõa hờ hững trên vai trông xinh đẹp vô cùng.Nhưng lúc này, sắc mặt cô ta lại không được tốt cho lắm. Cô ta nghe nói Lục Huyền Lâm gặp tai nạn nên đã vô cùng lo lắng vội vàng tới thẳng đây, ai ngờ tới cửa lại bị tay thư ký không biết điều này ngáng đường.“Hóa ra anh vẫn biết tôi là ai à!” Vu Thiến nhướng mày buông mắt nhìn về phía A Minh, thái độ cao ngạo, hệt như một đóa hồng có gai.Người này không phải người dễ lừa gạt. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.A Minh cảm thấy lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, năm ngón tay bối rối xòe rộng, phủi mép quần âu, sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng.Sao lại là lúc này thế hả? Anh ta chỉ có thể lựa chọn tùy cơ ứng biến.A Minh thả lỏng sắc mặt, nói: “Lâu rồi tôi không gặp cô còn gì? Sao đột nhiên cô lại tới đây thế?”“Không chào đón à?” Vu Thiến nhíu mày lại, cảm thấy thái độ của A Minh hôm nay cứ là lạ.A Minh vội vàng xua tay giải thích: “Sao có thể chứ? Không chào đón ai chứ không thể nào không chào đón cô được đâu!”“Vậy thì được, tránh ra cho tôi vào, để tôi xem tình trạng anh ấy thế nào.”“Tổng giám đốc vẫn hôn mê chưa tỉnh, không nên bị làm phiền.”Ý là hôm nay không chào đón.Vu Thiến khoanh tay lại, vẻ mặt càng thêm mất kiên nhẫn: “Có phải hôm nay anh nhất quyết không chào đón tôi phải không?”Nói xong cô ta lại nghĩ một thoáng, sau đấy nhướng mày nói: “Anh viện cớ không cho tôi vào, có phải bên trong có gì muốn giấu giếm không?”
CHƯƠNG 595
Phòng chăm sóc đặc biệt bệnh viện tư nhân được trang bị tiên tiến hơn bệnh viện thường, không khác ở hôn lễ là mấy. Thân phận của Lục Huyền Lâm tương đối đặc biệt nên bài trí cũng khác hơn những nơi khác.
Hành lang kéo dài tới tận phòng, bên cạnh có một phòng vệ sinh độc lập.
Lý Tang Du nhìn vào trong chỉ có thể thấy một vài thiết bị và một chiếc giường bệnh lớn, tấm chăn mỏng màu xanh nước biển hơi nhô lên, chắc là nơi để chân của Lục Huyền Lâm.
“Cô Lý, tôi không vào đâu, cô cứ tự nhiên.” A Minh lui về phía sau, sau đó trực tiếp mở cửa đi ra ngoài.
Cửa phòng vừa mở ra lại đóng vào, trong phòng chỉ còn lại cô và Lục Huyền Lâm.
“A Minh? Là cậu sao?”
Bên trong vang lên giọng nói khàn khàn, tuy có độ vang, nhưng nghe kỹ lại thấy sự yếu ớt chật vật.
Lý Tang Du đột nhiên bị giọng nói này làm cho giật mình, sống lưng cứng đờ, trái tim loạn nhịp. Cô đứng đó không dám cử động, nhất thời bên tai chỉ còn tiếng tim đập.
Không phải vẫn hôn mê sao? Sao đột nhiên lại tỉnh? Lý Tang Du thấy hơi hối hận vì quá dễ tin A Minh.
Nơi đó thấy bên ngoài không có động tĩnh, tưởng rằng có người đi vào rồi lại đi ra, cất tiếng thở dài và không còn âm thanh gì nữa.
Lý Tang Du đột nhiên cảm thấy sợ hãi, nảy sinh suy nghĩ muốn chạy trốn. Cô vừa định đẩy cửa đi ra thì nghe thấy A Minh đột nhiên thất thanh gọi một tiếng “cô Vu”.
Ngoài cửa phòng bệnh.
Vu Thiến đi đôi giày cao gót màu đỏ khoảng mười hai phân, mặc chiếc váy liền màu trắng cắt may vừa vặn, mái tóc xoăn màu sợi đay xõa hờ hững trên vai trông xinh đẹp vô cùng.
Nhưng lúc này, sắc mặt cô ta lại không được tốt cho lắm. Cô ta nghe nói Lục Huyền Lâm gặp tai nạn nên đã vô cùng lo lắng vội vàng tới thẳng đây, ai ngờ tới cửa lại bị tay thư ký không biết điều này ngáng đường.
“Hóa ra anh vẫn biết tôi là ai à!” Vu Thiến nhướng mày buông mắt nhìn về phía A Minh, thái độ cao ngạo, hệt như một đóa hồng có gai.
Người này không phải người dễ lừa gạt. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.
A Minh cảm thấy lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, năm ngón tay bối rối xòe rộng, phủi mép quần âu, sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng.
Sao lại là lúc này thế hả? Anh ta chỉ có thể lựa chọn tùy cơ ứng biến.
A Minh thả lỏng sắc mặt, nói: “Lâu rồi tôi không gặp cô còn gì? Sao đột nhiên cô lại tới đây thế?”
“Không chào đón à?” Vu Thiến nhíu mày lại, cảm thấy thái độ của A Minh hôm nay cứ là lạ.
A Minh vội vàng xua tay giải thích: “Sao có thể chứ? Không chào đón ai chứ không thể nào không chào đón cô được đâu!”
“Vậy thì được, tránh ra cho tôi vào, để tôi xem tình trạng anh ấy thế nào.”
“Tổng giám đốc vẫn hôn mê chưa tỉnh, không nên bị làm phiền.”
Ý là hôm nay không chào đón.
Vu Thiến khoanh tay lại, vẻ mặt càng thêm mất kiên nhẫn: “Có phải hôm nay anh nhất quyết không chào đón tôi phải không?”
Nói xong cô ta lại nghĩ một thoáng, sau đấy nhướng mày nói: “Anh viện cớ không cho tôi vào, có phải bên trong có gì muốn giấu giếm không?”
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 595Phòng chăm sóc đặc biệt bệnh viện tư nhân được trang bị tiên tiến hơn bệnh viện thường, không khác ở hôn lễ là mấy. Thân phận của Lục Huyền Lâm tương đối đặc biệt nên bài trí cũng khác hơn những nơi khác.Hành lang kéo dài tới tận phòng, bên cạnh có một phòng vệ sinh độc lập.Lý Tang Du nhìn vào trong chỉ có thể thấy một vài thiết bị và một chiếc giường bệnh lớn, tấm chăn mỏng màu xanh nước biển hơi nhô lên, chắc là nơi để chân của Lục Huyền Lâm.“Cô Lý, tôi không vào đâu, cô cứ tự nhiên.” A Minh lui về phía sau, sau đó trực tiếp mở cửa đi ra ngoài.Cửa phòng vừa mở ra lại đóng vào, trong phòng chỉ còn lại cô và Lục Huyền Lâm.“A Minh? Là cậu sao?”Bên trong vang lên giọng nói khàn khàn, tuy có độ vang, nhưng nghe kỹ lại thấy sự yếu ớt chật vật.Lý Tang Du đột nhiên bị giọng nói này làm cho giật mình, sống lưng cứng đờ, trái tim loạn nhịp. Cô đứng đó không dám cử động, nhất thời bên tai chỉ còn tiếng tim đập.Không phải vẫn hôn mê sao? Sao đột nhiên lại tỉnh? Lý Tang Du thấy hơi hối hận vì quá dễ tin A Minh.Nơi đó thấy bên ngoài không có động tĩnh, tưởng rằng có người đi vào rồi lại đi ra, cất tiếng thở dài và không còn âm thanh gì nữa.Lý Tang Du đột nhiên cảm thấy sợ hãi, nảy sinh suy nghĩ muốn chạy trốn. Cô vừa định đẩy cửa đi ra thì nghe thấy A Minh đột nhiên thất thanh gọi một tiếng “cô Vu”.Ngoài cửa phòng bệnh.Vu Thiến đi đôi giày cao gót màu đỏ khoảng mười hai phân, mặc chiếc váy liền màu trắng cắt may vừa vặn, mái tóc xoăn màu sợi đay xõa hờ hững trên vai trông xinh đẹp vô cùng.Nhưng lúc này, sắc mặt cô ta lại không được tốt cho lắm. Cô ta nghe nói Lục Huyền Lâm gặp tai nạn nên đã vô cùng lo lắng vội vàng tới thẳng đây, ai ngờ tới cửa lại bị tay thư ký không biết điều này ngáng đường.“Hóa ra anh vẫn biết tôi là ai à!” Vu Thiến nhướng mày buông mắt nhìn về phía A Minh, thái độ cao ngạo, hệt như một đóa hồng có gai.Người này không phải người dễ lừa gạt. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.A Minh cảm thấy lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, năm ngón tay bối rối xòe rộng, phủi mép quần âu, sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng.Sao lại là lúc này thế hả? Anh ta chỉ có thể lựa chọn tùy cơ ứng biến.A Minh thả lỏng sắc mặt, nói: “Lâu rồi tôi không gặp cô còn gì? Sao đột nhiên cô lại tới đây thế?”“Không chào đón à?” Vu Thiến nhíu mày lại, cảm thấy thái độ của A Minh hôm nay cứ là lạ.A Minh vội vàng xua tay giải thích: “Sao có thể chứ? Không chào đón ai chứ không thể nào không chào đón cô được đâu!”“Vậy thì được, tránh ra cho tôi vào, để tôi xem tình trạng anh ấy thế nào.”“Tổng giám đốc vẫn hôn mê chưa tỉnh, không nên bị làm phiền.”Ý là hôm nay không chào đón.Vu Thiến khoanh tay lại, vẻ mặt càng thêm mất kiên nhẫn: “Có phải hôm nay anh nhất quyết không chào đón tôi phải không?”Nói xong cô ta lại nghĩ một thoáng, sau đấy nhướng mày nói: “Anh viện cớ không cho tôi vào, có phải bên trong có gì muốn giấu giếm không?”