Nhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống…
Chương 599
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 599Giống như trở về lúc anh hôn mê, nơi tối đen như mực không có Lý Tang Du, cũng không có đau khổ, ở nơi đó, anh ngủ say thật lâu.Chỉ là, nơi đó không có Lý Tang Du.Vì thế anh cố gắng tỉnh lại, vừa mở mắt đã nghe thấy ngoài cửa truyền tới giọng cô, không biết là ảo giác hay gì.Anh cho rằng mình ảo tưởng, thế nên yên lặng nằm trên giường không nhúc nhích, cả người đều đau, nhưng trong lòng lại đang suy nghĩ vẩn vơ vài chuyện linh tinh, chuyện nào cũng có liên quan tới cô.Sau đó cửa mở ra, anh nghe được một vài âm thanh mơ hồ, thế là anh lên tiếng hỏi có phải A Minh hay không, khi không có ai đáp lại, Lục Huyền Lâm thật sự cho rằng một phần trăm có thể là cô tới.Sau đó nữa, anh thật sự thấy Lý Tang Du xuất hiện trước mặt mình, giống như cầu vồng xuất hiện sau cơn mưa, khiến người ta không thể nào dời mắt.Anh bỗng nhiên không còn thấy đau nữa, như một liều thuốc đặc hiệu của riêng mình. Vậy là Lục Huyền Lâm nhìn cô chăm chú, thấy cô đang hiển hiện, nhưng lại sợ giây tiếp theo sẽ không thấy cô đâu nữa.Dù mình có ảo tưởng cũng làm ơn ở lại lâu chút, Lục Huyền Lâm nghĩ vậy.“Anh không muốn em quên anh, anh vẫn muốn nhìn thấy em.”Cuối cùng Lục Huyền Lâm cũng hoàn hồn trở lại, nhìn Lý Tang Du rồi nói một câu kỳ lạ như vậy.Không muốn quên, còn muốn tiếp tục nhìn thấy.Đây là mong muốn duy nhất của anh đối với Lý Tang Du trong quãng đời còn lại.Không có chút tôn nghiêm nào, hèn mọn đến bụi bặm.Anh không cầu xin mình có được cô lần nữa, chỉ muốn thỉnh thoảng được nhìn thấy cô, được tồn tại dù chỉ là chút ít trong trí nhớ cô thôi là được.Sao trái tim Lý Tang Du có thể không dao động? Người đàn ông trước mắt là chấp niệm suốt bao nhiêu năm của cô, hiện giờ chấp niệm ấy lại cầu xin cô đừng quên anh, còn muốn nhìn thấy cô, trái tim cô cũng đau.“Thích anh phải trả giá quá lớn, tôi không muốn gánh thêm cả cái giá quá đắt vì được anh thích nữa đâu. Thế nên Lục Huyền Lâm, chúng ta sống cuộc đời của riêng mình đi.”“Không phải anh có rất nhiều sự lựa chọn à? Trịnh Uyển Khanh, Vu Thiến, thậm chí là những lựa chọn khác càng tốt càng xuất sắc hơn. Còn tôi thì đã không còn thứ gì để thua nữa rồi. Tôi chỉ có hai đứa con thôi, tôi không muốn lấy chúng ra làm vật hy sinh cho tình yêu của mình.”
CHƯƠNG 599
Giống như trở về lúc anh hôn mê, nơi tối đen như mực không có Lý Tang Du, cũng không có đau khổ, ở nơi đó, anh ngủ say thật lâu.
Chỉ là, nơi đó không có Lý Tang Du.
Vì thế anh cố gắng tỉnh lại, vừa mở mắt đã nghe thấy ngoài cửa truyền tới giọng cô, không biết là ảo giác hay gì.
Anh cho rằng mình ảo tưởng, thế nên yên lặng nằm trên giường không nhúc nhích, cả người đều đau, nhưng trong lòng lại đang suy nghĩ vẩn vơ vài chuyện linh tinh, chuyện nào cũng có liên quan tới cô.
Sau đó cửa mở ra, anh nghe được một vài âm thanh mơ hồ, thế là anh lên tiếng hỏi có phải A Minh hay không, khi không có ai đáp lại, Lục Huyền Lâm thật sự cho rằng một phần trăm có thể là cô tới.
Sau đó nữa, anh thật sự thấy Lý Tang Du xuất hiện trước mặt mình, giống như cầu vồng xuất hiện sau cơn mưa, khiến người ta không thể nào dời mắt.
Anh bỗng nhiên không còn thấy đau nữa, như một liều thuốc đặc hiệu của riêng mình. Vậy là Lục Huyền Lâm nhìn cô chăm chú, thấy cô đang hiển hiện, nhưng lại sợ giây tiếp theo sẽ không thấy cô đâu nữa.
Dù mình có ảo tưởng cũng làm ơn ở lại lâu chút, Lục Huyền Lâm nghĩ vậy.
“Anh không muốn em quên anh, anh vẫn muốn nhìn thấy em.”
Cuối cùng Lục Huyền Lâm cũng hoàn hồn trở lại, nhìn Lý Tang Du rồi nói một câu kỳ lạ như vậy.
Không muốn quên, còn muốn tiếp tục nhìn thấy.
Đây là mong muốn duy nhất của anh đối với Lý Tang Du trong quãng đời còn lại.
Không có chút tôn nghiêm nào, hèn mọn đến bụi bặm.
Anh không cầu xin mình có được cô lần nữa, chỉ muốn thỉnh thoảng được nhìn thấy cô, được tồn tại dù chỉ là chút ít trong trí nhớ cô thôi là được.
Sao trái tim Lý Tang Du có thể không dao động? Người đàn ông trước mắt là chấp niệm suốt bao nhiêu năm của cô, hiện giờ chấp niệm ấy lại cầu xin cô đừng quên anh, còn muốn nhìn thấy cô, trái tim cô cũng đau.
“Thích anh phải trả giá quá lớn, tôi không muốn gánh thêm cả cái giá quá đắt vì được anh thích nữa đâu. Thế nên Lục Huyền Lâm, chúng ta sống cuộc đời của riêng mình đi.”
“Không phải anh có rất nhiều sự lựa chọn à? Trịnh Uyển Khanh, Vu Thiến, thậm chí là những lựa chọn khác càng tốt càng xuất sắc hơn. Còn tôi thì đã không còn thứ gì để thua nữa rồi. Tôi chỉ có hai đứa con thôi, tôi không muốn lấy chúng ra làm vật hy sinh cho tình yêu của mình.”
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 599Giống như trở về lúc anh hôn mê, nơi tối đen như mực không có Lý Tang Du, cũng không có đau khổ, ở nơi đó, anh ngủ say thật lâu.Chỉ là, nơi đó không có Lý Tang Du.Vì thế anh cố gắng tỉnh lại, vừa mở mắt đã nghe thấy ngoài cửa truyền tới giọng cô, không biết là ảo giác hay gì.Anh cho rằng mình ảo tưởng, thế nên yên lặng nằm trên giường không nhúc nhích, cả người đều đau, nhưng trong lòng lại đang suy nghĩ vẩn vơ vài chuyện linh tinh, chuyện nào cũng có liên quan tới cô.Sau đó cửa mở ra, anh nghe được một vài âm thanh mơ hồ, thế là anh lên tiếng hỏi có phải A Minh hay không, khi không có ai đáp lại, Lục Huyền Lâm thật sự cho rằng một phần trăm có thể là cô tới.Sau đó nữa, anh thật sự thấy Lý Tang Du xuất hiện trước mặt mình, giống như cầu vồng xuất hiện sau cơn mưa, khiến người ta không thể nào dời mắt.Anh bỗng nhiên không còn thấy đau nữa, như một liều thuốc đặc hiệu của riêng mình. Vậy là Lục Huyền Lâm nhìn cô chăm chú, thấy cô đang hiển hiện, nhưng lại sợ giây tiếp theo sẽ không thấy cô đâu nữa.Dù mình có ảo tưởng cũng làm ơn ở lại lâu chút, Lục Huyền Lâm nghĩ vậy.“Anh không muốn em quên anh, anh vẫn muốn nhìn thấy em.”Cuối cùng Lục Huyền Lâm cũng hoàn hồn trở lại, nhìn Lý Tang Du rồi nói một câu kỳ lạ như vậy.Không muốn quên, còn muốn tiếp tục nhìn thấy.Đây là mong muốn duy nhất của anh đối với Lý Tang Du trong quãng đời còn lại.Không có chút tôn nghiêm nào, hèn mọn đến bụi bặm.Anh không cầu xin mình có được cô lần nữa, chỉ muốn thỉnh thoảng được nhìn thấy cô, được tồn tại dù chỉ là chút ít trong trí nhớ cô thôi là được.Sao trái tim Lý Tang Du có thể không dao động? Người đàn ông trước mắt là chấp niệm suốt bao nhiêu năm của cô, hiện giờ chấp niệm ấy lại cầu xin cô đừng quên anh, còn muốn nhìn thấy cô, trái tim cô cũng đau.“Thích anh phải trả giá quá lớn, tôi không muốn gánh thêm cả cái giá quá đắt vì được anh thích nữa đâu. Thế nên Lục Huyền Lâm, chúng ta sống cuộc đời của riêng mình đi.”“Không phải anh có rất nhiều sự lựa chọn à? Trịnh Uyển Khanh, Vu Thiến, thậm chí là những lựa chọn khác càng tốt càng xuất sắc hơn. Còn tôi thì đã không còn thứ gì để thua nữa rồi. Tôi chỉ có hai đứa con thôi, tôi không muốn lấy chúng ra làm vật hy sinh cho tình yêu của mình.”