Tác giả:

Nhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống…

Chương 630

Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 630“Em…” Trịnh Uyển Khanh không nói thành lời, nước mắt cô ta từng giọt từng giọt rơi xuống như hạt đậu không ngừng rơi xuống. Trái tim cũng liên tục chìm sâu.Lúc tới cô ta đã lên một kế hoạch sẵn, nhưng cô ta lại tính sai một bước, rằng tình cảm của Lục Huyền Lâm dành cho mình đã khô cạn. Không có tình cảm của anh để làm chỗ dựa, kế hoạch của Trịnh Uyển Khanh như chuyện nghìn lẻ một đêm, khó mà thực hiện nổi.Vậy là Trịnh Uyển Khanh chỉ có thể thút thít, thề thốt phủ nhận: “Em không phải vậy. Huyền Lâm, em chỉ muốn tìm anh nói chuyện thôi…”“Tôi cho rằng lâu như vậy thì cô đã thay đổi, nhưng không ngờ vẫn giống như trước đây.” Lục Huyền Lâm dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Cũng giống như việc lấy nước mắt làm công cụ cho mưu kế của cô vậy.”Trong phòng bệnh lập tức trở nên yên tĩnh, nước mắt Trịnh Uyển Khanh vẫn đang chảy dài, nhưng cô ta lại quên mất tiếng nức nở, không có tiếng khóc của cô ta, quả nhiên bên tai Lục Huyền Lâm rất yên tĩnh.Anh vạch trần không chút lưu tình, khiến cho Trịnh Uyển Khanh nhất thời quên cả khóc, cũng quên cả việc thay đổi biểu cảm của mình, cứ đứng đó không tài nào nhúc nhích.Khi hai người đang giằng co thì cửa phòng bệnh đột nhiên bị mở ra, mẹ Lục đi ngang qua hành lang thì nhìn thấy bóng lưng của Trịnh Uyển Khanh. Khi bà ta vừa bước vào lại có người nói trong phòng bệnh có bạn của Huyền Lâm.“Đây là…” Mẹ Lục tiến lên một bước mới nhìn thấy đôi mắt đỏ bừng của Trịnh Uyển Khanh: “… Uyển Khanh.”Trịnh Uyển Khanh vội vàng xoay người lau nước mắt rồi mới nói: “Cháu chào dì ạ.”“Mẹ, sao mẹ quay lại thế?” Lục Huyền Lâm nhìn mẹ Lục, thuận miệng hỏi một câu.Nhưng mẹ Lục lại không trả lời, bà ta nhìn Trịnh Uyển Khanh rồi lại nhìn Lục Huyền Lâm, như hiểu ra điều gì đó, chủ động đỡ cô ta đến ghế sô pha. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.“Con ngoan, hiếm thấy con còn nghĩ đến Huyền Lâm mà tới thăm nó.” Mẹ Lục mỉm cười, không để ý đến đôi mắt đỏ hoe còn ướt nước mắt của Trịnh Uyển Khanh, giọng điệu dịu dàng không khác gì một trưởng bối bình thường.Vốn dĩ vì Lục Huyền Lâm nên bà ta không thích Trịnh Uyển Khanh này. Nhưng Lục Huyền Lâm bị trúng độc quá sâu, nếu có người nào có thể giúp con trai mình thoát khỏi cái bóng của Lý Tang Du, vậy thì tất nhiên bà ta có thể bỏ qua hiềm khích trước đó.Trịnh Uyển Khanh thực sự bỗng thấy được yêu chiều mà hoảng hốt, nhưng vẫn lễ phép trả lời: “Dì nói quá lời rồi, con chỉ hơi lo lắng không yên tâm, nên mới tự mình tới thăm một chút thôi.”“Tôi rất khoẻ, cô có thể đi được rồi.”Lục Huyền Lâm ngồi trên giường bệnh, thấy mẹ Lục và Trịnh Uyển Khanh thân thiết như vậy thì đã biết mẹ mình đang nghĩ gì trong lòng, anh cảm thấy hơi buồn bực.Trên thực tế, mặc dù mẹ Lục rất coi trọng người con trai là anh, nhưng bà ta sẽ luôn làm những chuyện khiến anh không nguyện ý. Chẳng hạn như uống thuốc đông y, hay như tỏ ý với Trịnh Uyển Khanh.Mẹ Lục vẫn không suy xét đến cảm nhận cùng cảm xúc của Lục Huyền Lâm. Bà ta không nghe theo, trái lại còn liếc xéo Lục Huyền Lâm.“Con đúng thật là, đâu có lý nào đuổi người ta như vậy?” Vốn dĩ bà ta còn muốn nói để Trịnh Uyển Khanh ở lại một lát, nhưng nhìn thấy con trai nhíu mày, bà ta lại đổi chủ đề.Bà ta quay đầu nhìn về phía Trịnh Uyển Khanh: “Chúng ta ra ngoài hóng gió một chút, con trò chuyện với dì, chúng ta đã lâu không gặp rồi.”

CHƯƠNG 630

“Em…” Trịnh Uyển Khanh không nói thành lời, nước mắt cô ta từng giọt từng giọt rơi xuống như hạt đậu không ngừng rơi xuống. Trái tim cũng liên tục chìm sâu.

Lúc tới cô ta đã lên một kế hoạch sẵn, nhưng cô ta lại tính sai một bước, rằng tình cảm của Lục Huyền Lâm dành cho mình đã khô cạn. Không có tình cảm của anh để làm chỗ dựa, kế hoạch của Trịnh Uyển Khanh như chuyện nghìn lẻ một đêm, khó mà thực hiện nổi.

Vậy là Trịnh Uyển Khanh chỉ có thể thút thít, thề thốt phủ nhận: “Em không phải vậy. Huyền Lâm, em chỉ muốn tìm anh nói chuyện thôi…”

“Tôi cho rằng lâu như vậy thì cô đã thay đổi, nhưng không ngờ vẫn giống như trước đây.” Lục Huyền Lâm dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Cũng giống như việc lấy nước mắt làm công cụ cho mưu kế của cô vậy.”

Trong phòng bệnh lập tức trở nên yên tĩnh, nước mắt Trịnh Uyển Khanh vẫn đang chảy dài, nhưng cô ta lại quên mất tiếng nức nở, không có tiếng khóc của cô ta, quả nhiên bên tai Lục Huyền Lâm rất yên tĩnh.

Anh vạch trần không chút lưu tình, khiến cho Trịnh Uyển Khanh nhất thời quên cả khóc, cũng quên cả việc thay đổi biểu cảm của mình, cứ đứng đó không tài nào nhúc nhích.

Khi hai người đang giằng co thì cửa phòng bệnh đột nhiên bị mở ra, mẹ Lục đi ngang qua hành lang thì nhìn thấy bóng lưng của Trịnh Uyển Khanh. Khi bà ta vừa bước vào lại có người nói trong phòng bệnh có bạn của Huyền Lâm.

“Đây là…” Mẹ Lục tiến lên một bước mới nhìn thấy đôi mắt đỏ bừng của Trịnh Uyển Khanh: “… Uyển Khanh.”

Trịnh Uyển Khanh vội vàng xoay người lau nước mắt rồi mới nói: “Cháu chào dì ạ.”

“Mẹ, sao mẹ quay lại thế?” Lục Huyền Lâm nhìn mẹ Lục, thuận miệng hỏi một câu.

Nhưng mẹ Lục lại không trả lời, bà ta nhìn Trịnh Uyển Khanh rồi lại nhìn Lục Huyền Lâm, như hiểu ra điều gì đó, chủ động đỡ cô ta đến ghế sô pha. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Con ngoan, hiếm thấy con còn nghĩ đến Huyền Lâm mà tới thăm nó.” Mẹ Lục mỉm cười, không để ý đến đôi mắt đỏ hoe còn ướt nước mắt của Trịnh Uyển Khanh, giọng điệu dịu dàng không khác gì một trưởng bối bình thường.

Vốn dĩ vì Lục Huyền Lâm nên bà ta không thích Trịnh Uyển Khanh này. Nhưng Lục Huyền Lâm bị trúng độc quá sâu, nếu có người nào có thể giúp con trai mình thoát khỏi cái bóng của Lý Tang Du, vậy thì tất nhiên bà ta có thể bỏ qua hiềm khích trước đó.

Trịnh Uyển Khanh thực sự bỗng thấy được yêu chiều mà hoảng hốt, nhưng vẫn lễ phép trả lời: “Dì nói quá lời rồi, con chỉ hơi lo lắng không yên tâm, nên mới tự mình tới thăm một chút thôi.”

“Tôi rất khoẻ, cô có thể đi được rồi.”

Lục Huyền Lâm ngồi trên giường bệnh, thấy mẹ Lục và Trịnh Uyển Khanh thân thiết như vậy thì đã biết mẹ mình đang nghĩ gì trong lòng, anh cảm thấy hơi buồn bực.

Trên thực tế, mặc dù mẹ Lục rất coi trọng người con trai là anh, nhưng bà ta sẽ luôn làm những chuyện khiến anh không nguyện ý. Chẳng hạn như uống thuốc đông y, hay như tỏ ý với Trịnh Uyển Khanh.

Mẹ Lục vẫn không suy xét đến cảm nhận cùng cảm xúc của Lục Huyền Lâm. Bà ta không nghe theo, trái lại còn liếc xéo Lục Huyền Lâm.

“Con đúng thật là, đâu có lý nào đuổi người ta như vậy?” Vốn dĩ bà ta còn muốn nói để Trịnh Uyển Khanh ở lại một lát, nhưng nhìn thấy con trai nhíu mày, bà ta lại đổi chủ đề.

Bà ta quay đầu nhìn về phía Trịnh Uyển Khanh: “Chúng ta ra ngoài hóng gió một chút, con trò chuyện với dì, chúng ta đã lâu không gặp rồi.”

Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 630“Em…” Trịnh Uyển Khanh không nói thành lời, nước mắt cô ta từng giọt từng giọt rơi xuống như hạt đậu không ngừng rơi xuống. Trái tim cũng liên tục chìm sâu.Lúc tới cô ta đã lên một kế hoạch sẵn, nhưng cô ta lại tính sai một bước, rằng tình cảm của Lục Huyền Lâm dành cho mình đã khô cạn. Không có tình cảm của anh để làm chỗ dựa, kế hoạch của Trịnh Uyển Khanh như chuyện nghìn lẻ một đêm, khó mà thực hiện nổi.Vậy là Trịnh Uyển Khanh chỉ có thể thút thít, thề thốt phủ nhận: “Em không phải vậy. Huyền Lâm, em chỉ muốn tìm anh nói chuyện thôi…”“Tôi cho rằng lâu như vậy thì cô đã thay đổi, nhưng không ngờ vẫn giống như trước đây.” Lục Huyền Lâm dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Cũng giống như việc lấy nước mắt làm công cụ cho mưu kế của cô vậy.”Trong phòng bệnh lập tức trở nên yên tĩnh, nước mắt Trịnh Uyển Khanh vẫn đang chảy dài, nhưng cô ta lại quên mất tiếng nức nở, không có tiếng khóc của cô ta, quả nhiên bên tai Lục Huyền Lâm rất yên tĩnh.Anh vạch trần không chút lưu tình, khiến cho Trịnh Uyển Khanh nhất thời quên cả khóc, cũng quên cả việc thay đổi biểu cảm của mình, cứ đứng đó không tài nào nhúc nhích.Khi hai người đang giằng co thì cửa phòng bệnh đột nhiên bị mở ra, mẹ Lục đi ngang qua hành lang thì nhìn thấy bóng lưng của Trịnh Uyển Khanh. Khi bà ta vừa bước vào lại có người nói trong phòng bệnh có bạn của Huyền Lâm.“Đây là…” Mẹ Lục tiến lên một bước mới nhìn thấy đôi mắt đỏ bừng của Trịnh Uyển Khanh: “… Uyển Khanh.”Trịnh Uyển Khanh vội vàng xoay người lau nước mắt rồi mới nói: “Cháu chào dì ạ.”“Mẹ, sao mẹ quay lại thế?” Lục Huyền Lâm nhìn mẹ Lục, thuận miệng hỏi một câu.Nhưng mẹ Lục lại không trả lời, bà ta nhìn Trịnh Uyển Khanh rồi lại nhìn Lục Huyền Lâm, như hiểu ra điều gì đó, chủ động đỡ cô ta đến ghế sô pha. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.“Con ngoan, hiếm thấy con còn nghĩ đến Huyền Lâm mà tới thăm nó.” Mẹ Lục mỉm cười, không để ý đến đôi mắt đỏ hoe còn ướt nước mắt của Trịnh Uyển Khanh, giọng điệu dịu dàng không khác gì một trưởng bối bình thường.Vốn dĩ vì Lục Huyền Lâm nên bà ta không thích Trịnh Uyển Khanh này. Nhưng Lục Huyền Lâm bị trúng độc quá sâu, nếu có người nào có thể giúp con trai mình thoát khỏi cái bóng của Lý Tang Du, vậy thì tất nhiên bà ta có thể bỏ qua hiềm khích trước đó.Trịnh Uyển Khanh thực sự bỗng thấy được yêu chiều mà hoảng hốt, nhưng vẫn lễ phép trả lời: “Dì nói quá lời rồi, con chỉ hơi lo lắng không yên tâm, nên mới tự mình tới thăm một chút thôi.”“Tôi rất khoẻ, cô có thể đi được rồi.”Lục Huyền Lâm ngồi trên giường bệnh, thấy mẹ Lục và Trịnh Uyển Khanh thân thiết như vậy thì đã biết mẹ mình đang nghĩ gì trong lòng, anh cảm thấy hơi buồn bực.Trên thực tế, mặc dù mẹ Lục rất coi trọng người con trai là anh, nhưng bà ta sẽ luôn làm những chuyện khiến anh không nguyện ý. Chẳng hạn như uống thuốc đông y, hay như tỏ ý với Trịnh Uyển Khanh.Mẹ Lục vẫn không suy xét đến cảm nhận cùng cảm xúc của Lục Huyền Lâm. Bà ta không nghe theo, trái lại còn liếc xéo Lục Huyền Lâm.“Con đúng thật là, đâu có lý nào đuổi người ta như vậy?” Vốn dĩ bà ta còn muốn nói để Trịnh Uyển Khanh ở lại một lát, nhưng nhìn thấy con trai nhíu mày, bà ta lại đổi chủ đề.Bà ta quay đầu nhìn về phía Trịnh Uyển Khanh: “Chúng ta ra ngoài hóng gió một chút, con trò chuyện với dì, chúng ta đã lâu không gặp rồi.”

Chương 630