Nhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống…
Chương 669
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 669Lý Tang Du nhìn Tịch với vẻ không thể tin nổi, rồi cô lại nhìn sang Mộ.Mộ lắc đầu, tỏ vẻ không phải bé dạy.“Tịch, làm sao mẹ có thể bán con được chứ?”Lối suy nghĩ của con gái cô thật kì lạ.“Ơ, nhưng bạn nhỏ trong tivi đều sẽ bị đưa đến nơi như thế này rồi bán mất á!” Nói là vậy nhưng trên mặt Tịch không hề sợ sệt, nhưng mặt mày Lý Tang Du lại hơi khó coi.Từ lúc nào mà hai bảo bối của cô xem mấy cái này chứ?Nhưng sao Mộ lại dám nói rằng là thầy Thiên nói với chúng chứ?Ngay cả bé cũng biết nếu kể chuyện thầy giáo nói quá cho Lý Tang Du nghe, chắc chắn một người luôn quan tâm cách giáo dục sẽ cảm thấy nhà trẻ này không tốt, mẹ quá mệt nên bé không muốn mẹ phải lo lắng những chuyện này.Nghe cuộc trò chuyện bên ngoài xe, Lục Huyền Lâm và A Minh chợt bật cười.Đứa bé này thật đáng yêu.Thế nhưng Tịch có lý do để cho rằng là thế, bởi cửa kính xe Lục Huyền Lâm là dùng loại kính đặc biệt, nhìn từ bên ngoài chỉ thấy màu đen, bên trong nhìn ra ngoài lại thấy rất rõ.Trông thấy gương mặt ưu sầu hiện giờ của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không đành lòng để cô khó xử, thế là anh mở cửa xe ra.Đến lúc đó lại đổi với A Minh.“Ồ, chú kì quái!”Tịch nhìn thấy Lục Huyền Lâm ngồi trong xe bèn lập tức bò vào trong, ngồi lên đùi anh nhanh như chớp.Mà hành động đó đã khiến Lục Huyền Lâm ngạc nhiên, anh không ngờ Tịch lại nhiệt tình đến vậy.Nơi nào đó trong lòng lập tức mềm nhũn.Lý Tang Du nhíu chặt mày, giọng cũng trở nên nghiêm túc: “Mau xuống đây, không phải có chỗ ngồi hay sao?”“Hu hu, mẹ dữ quá.” Nghe thấy Lý Tang Du nói bằng giọng điệu này, Tịch vội vùi đầu vào trong ngực Lục Huyền Lâm, uất ức lên tiếng.“Đợi hai người đi lên là sẽ không còn chỗ nữa, không sao mà.”Làm sao mà Lục Huyền Lâm lại bỏ mặc Tịch chứ, cô bé đáng yêu đến vậy mà.“Con bé rất nặng…”“Không hề, không sao cả.”“…”Đã như vậy thì cô cũng không lằng nhằng thêm.“Mộ lên xe trước đi.”So với Tịch, Mộ bình tĩnh hơn nhiều, bé ngoan ngoãn ngồi ở giữa.Nhưng đó chỉ là vẻ ngoài, thật ra bên trong đã căng thẳng tột độ.Tịch không biết nhưng bé biết người trước mặt bọn họ chính là ba ruột.Thế nên hai tay bé siết chặt lại, ba của chúng đến đón chúng.Lý Tang Du nhìn thấy Mộ căng thẳng bèn khẽ vuốt lưng bé, Mộ lập tức cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.Người chẳng biết gì là khỏe nhất.
CHƯƠNG 669
Lý Tang Du nhìn Tịch với vẻ không thể tin nổi, rồi cô lại nhìn sang Mộ.
Mộ lắc đầu, tỏ vẻ không phải bé dạy.
“Tịch, làm sao mẹ có thể bán con được chứ?”
Lối suy nghĩ của con gái cô thật kì lạ.
“Ơ, nhưng bạn nhỏ trong tivi đều sẽ bị đưa đến nơi như thế này rồi bán mất á!” Nói là vậy nhưng trên mặt Tịch không hề sợ sệt, nhưng mặt mày Lý Tang Du lại hơi khó coi.
Từ lúc nào mà hai bảo bối của cô xem mấy cái này chứ?
Nhưng sao Mộ lại dám nói rằng là thầy Thiên nói với chúng chứ?
Ngay cả bé cũng biết nếu kể chuyện thầy giáo nói quá cho Lý Tang Du nghe, chắc chắn một người luôn quan tâm cách giáo dục sẽ cảm thấy nhà trẻ này không tốt, mẹ quá mệt nên bé không muốn mẹ phải lo lắng những chuyện này.
Nghe cuộc trò chuyện bên ngoài xe, Lục Huyền Lâm và A Minh chợt bật cười.
Đứa bé này thật đáng yêu.
Thế nhưng Tịch có lý do để cho rằng là thế, bởi cửa kính xe Lục Huyền Lâm là dùng loại kính đặc biệt, nhìn từ bên ngoài chỉ thấy màu đen, bên trong nhìn ra ngoài lại thấy rất rõ.
Trông thấy gương mặt ưu sầu hiện giờ của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không đành lòng để cô khó xử, thế là anh mở cửa xe ra.
Đến lúc đó lại đổi với A Minh.
“Ồ, chú kì quái!”
Tịch nhìn thấy Lục Huyền Lâm ngồi trong xe bèn lập tức bò vào trong, ngồi lên đùi anh nhanh như chớp.
Mà hành động đó đã khiến Lục Huyền Lâm ngạc nhiên, anh không ngờ Tịch lại nhiệt tình đến vậy.
Nơi nào đó trong lòng lập tức mềm nhũn.
Lý Tang Du nhíu chặt mày, giọng cũng trở nên nghiêm túc: “Mau xuống đây, không phải có chỗ ngồi hay sao?”
“Hu hu, mẹ dữ quá.” Nghe thấy Lý Tang Du nói bằng giọng điệu này, Tịch vội vùi đầu vào trong ngực Lục Huyền Lâm, uất ức lên tiếng.
“Đợi hai người đi lên là sẽ không còn chỗ nữa, không sao mà.”
Làm sao mà Lục Huyền Lâm lại bỏ mặc Tịch chứ, cô bé đáng yêu đến vậy mà.
“Con bé rất nặng…”
“Không hề, không sao cả.”
“…”
Đã như vậy thì cô cũng không lằng nhằng thêm.
“Mộ lên xe trước đi.”
So với Tịch, Mộ bình tĩnh hơn nhiều, bé ngoan ngoãn ngồi ở giữa.
Nhưng đó chỉ là vẻ ngoài, thật ra bên trong đã căng thẳng tột độ.
Tịch không biết nhưng bé biết người trước mặt bọn họ chính là ba ruột.
Thế nên hai tay bé siết chặt lại, ba của chúng đến đón chúng.
Lý Tang Du nhìn thấy Mộ căng thẳng bèn khẽ vuốt lưng bé, Mộ lập tức cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Người chẳng biết gì là khỏe nhất.
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 669Lý Tang Du nhìn Tịch với vẻ không thể tin nổi, rồi cô lại nhìn sang Mộ.Mộ lắc đầu, tỏ vẻ không phải bé dạy.“Tịch, làm sao mẹ có thể bán con được chứ?”Lối suy nghĩ của con gái cô thật kì lạ.“Ơ, nhưng bạn nhỏ trong tivi đều sẽ bị đưa đến nơi như thế này rồi bán mất á!” Nói là vậy nhưng trên mặt Tịch không hề sợ sệt, nhưng mặt mày Lý Tang Du lại hơi khó coi.Từ lúc nào mà hai bảo bối của cô xem mấy cái này chứ?Nhưng sao Mộ lại dám nói rằng là thầy Thiên nói với chúng chứ?Ngay cả bé cũng biết nếu kể chuyện thầy giáo nói quá cho Lý Tang Du nghe, chắc chắn một người luôn quan tâm cách giáo dục sẽ cảm thấy nhà trẻ này không tốt, mẹ quá mệt nên bé không muốn mẹ phải lo lắng những chuyện này.Nghe cuộc trò chuyện bên ngoài xe, Lục Huyền Lâm và A Minh chợt bật cười.Đứa bé này thật đáng yêu.Thế nhưng Tịch có lý do để cho rằng là thế, bởi cửa kính xe Lục Huyền Lâm là dùng loại kính đặc biệt, nhìn từ bên ngoài chỉ thấy màu đen, bên trong nhìn ra ngoài lại thấy rất rõ.Trông thấy gương mặt ưu sầu hiện giờ của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không đành lòng để cô khó xử, thế là anh mở cửa xe ra.Đến lúc đó lại đổi với A Minh.“Ồ, chú kì quái!”Tịch nhìn thấy Lục Huyền Lâm ngồi trong xe bèn lập tức bò vào trong, ngồi lên đùi anh nhanh như chớp.Mà hành động đó đã khiến Lục Huyền Lâm ngạc nhiên, anh không ngờ Tịch lại nhiệt tình đến vậy.Nơi nào đó trong lòng lập tức mềm nhũn.Lý Tang Du nhíu chặt mày, giọng cũng trở nên nghiêm túc: “Mau xuống đây, không phải có chỗ ngồi hay sao?”“Hu hu, mẹ dữ quá.” Nghe thấy Lý Tang Du nói bằng giọng điệu này, Tịch vội vùi đầu vào trong ngực Lục Huyền Lâm, uất ức lên tiếng.“Đợi hai người đi lên là sẽ không còn chỗ nữa, không sao mà.”Làm sao mà Lục Huyền Lâm lại bỏ mặc Tịch chứ, cô bé đáng yêu đến vậy mà.“Con bé rất nặng…”“Không hề, không sao cả.”“…”Đã như vậy thì cô cũng không lằng nhằng thêm.“Mộ lên xe trước đi.”So với Tịch, Mộ bình tĩnh hơn nhiều, bé ngoan ngoãn ngồi ở giữa.Nhưng đó chỉ là vẻ ngoài, thật ra bên trong đã căng thẳng tột độ.Tịch không biết nhưng bé biết người trước mặt bọn họ chính là ba ruột.Thế nên hai tay bé siết chặt lại, ba của chúng đến đón chúng.Lý Tang Du nhìn thấy Mộ căng thẳng bèn khẽ vuốt lưng bé, Mộ lập tức cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.Người chẳng biết gì là khỏe nhất.