Nhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống…
Chương 673
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 673Anh không phải không biết trẻ con không thể ăn quá nhiều đồ vặt, lúc nhìn thấy Tịch biết không thể mua quá nhiều, do dự chọn đồ, anh lập tức mua toàn bộ cho cô bé.Trẻ con, không phải nên cưng chiều sao?“Tang Du…bây giờ…”“Ừ?”Lý Tang Du trừng mắt liếc Lục Huyền Lâm, lời nói của anh lập tức nuốt vào trong bụng.Tịch thật xin lỗi, chú cũng rất sợ mẹ con…Lục Huyền Lâm không muốn làm Lý Tang Du không vui, hơn nữa cái này vốn cũng là vì đứa nhỏ.Như vậy xem ra, hảo cảm của Tịch đối với anh nhất định sẽ từ từ giảm xuống.“Tịch, lát nữa chú sẽ làm cho con thật nhiều món ngon có được?”Vẫn là muốn cứu vãn một chút, Lục Huyền Lâm ôm Tịch ra khỏi xe đẩy: “Cho nên, nghe lời mẹ, để lại hai loại muốn ăn nhất được không?”Hả? Tôi nói có thể để lại hai loại lúc nào? Lý Tang Du nhíu nhíu mày, thấy Tịch thỏa hiệp rồi cũng không nói thêm gì nữa.“Mẹ, chú lại rất biết dỗ trẻ con.” Mộ nhìn Lục Huyền Lâm đưa Tịch đi trả lại đồ ăn vặt, cảm thán một câu.“Dỗ trẻ con? Nhìn không ra là đang nịnh nọt mấy đứa sao?” Nhìn Mộ cảm thán như là người lớn, Lý Tang Du có chút giận dữ nói.Cứ như vậy còn không làm hư mấy đứa sao, giống như Thái Vũ Hàng, người xấu đều để cho cô làm…“…” Mộ không nói gì, lén nở nụ cười, trong lòng vô cùng thỏa mãn.Như vậy thật giống như người một nhà đang đi siêu thị…Lúc Lục Huyền Lâm mang Tịch quay lại, trong tay Tịch còn ôm hai gói đồ ăn vặt, còn có một cái móc khóa búp bê nho nhỏVô cùng tinh xảo, nhìn ra cũng không rẻ.Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, Lục Huyền Lâm lại dẫn Tịch đi đâu vậy?Thôi, cũng nên có chút trách nhiệm của người làm cha, mấy người vui vẻ là được rồi.“Tang Du, sao hai người không mua thức ăn?”Lục Huyền Lâm nhìn xe đẩy trống trơn, có chút kỳ quái.Lý Tang Du nhíu mày, giọng điệu có chút chua: “Không phải nói anh nấu cơm vậy? Vậy đương nhiên xem anh cần gì~ ăn ngon là được rồi?”Câu nói sau cùng lại nhắc nhở Lục Huyền Lâm, hình như anh vừa mới nói cái gì đó không thể tưởng được…“Chú, nhớ phải làm nhiều món ngon nha~” Tịch vô cùng chờ mong “nhắc nhở”.Món ngon…Nhưng mà trong trí nhớ của Lục Huyền Lâm, hình như chỉ mới nấu ăn một lần..Lục Huyền Lâm lần đầu tiên xuống bếp, là vì Lý Tang Du.Mùi vị thế nào, anh không biết, lần đó hai người vẫn là chia tay trong không vui, vì vậy toàn bộ đều vứt hết.Nhớ lại vẫn có chút đáng tiếc.Nhưng mà lúc đó làm được, bây giờ cũng có thể làm được? Hơn nữa nói cũng đã nói rồi.
CHƯƠNG 673
Anh không phải không biết trẻ con không thể ăn quá nhiều đồ vặt, lúc nhìn thấy Tịch biết không thể mua quá nhiều, do dự chọn đồ, anh lập tức mua toàn bộ cho cô bé.
Trẻ con, không phải nên cưng chiều sao?
“Tang Du…bây giờ…”
“Ừ?”
Lý Tang Du trừng mắt liếc Lục Huyền Lâm, lời nói của anh lập tức nuốt vào trong bụng.
Tịch thật xin lỗi, chú cũng rất sợ mẹ con…
Lục Huyền Lâm không muốn làm Lý Tang Du không vui, hơn nữa cái này vốn cũng là vì đứa nhỏ.
Như vậy xem ra, hảo cảm của Tịch đối với anh nhất định sẽ từ từ giảm xuống.
“Tịch, lát nữa chú sẽ làm cho con thật nhiều món ngon có được?”
Vẫn là muốn cứu vãn một chút, Lục Huyền Lâm ôm Tịch ra khỏi xe đẩy: “Cho nên, nghe lời mẹ, để lại hai loại muốn ăn nhất được không?”
Hả? Tôi nói có thể để lại hai loại lúc nào? Lý Tang Du nhíu nhíu mày, thấy Tịch thỏa hiệp rồi cũng không nói thêm gì nữa.
“Mẹ, chú lại rất biết dỗ trẻ con.” Mộ nhìn Lục Huyền Lâm đưa Tịch đi trả lại đồ ăn vặt, cảm thán một câu.
“Dỗ trẻ con? Nhìn không ra là đang nịnh nọt mấy đứa sao?” Nhìn Mộ cảm thán như là người lớn, Lý Tang Du có chút giận dữ nói.
Cứ như vậy còn không làm hư mấy đứa sao, giống như Thái Vũ Hàng, người xấu đều để cho cô làm…
“…” Mộ không nói gì, lén nở nụ cười, trong lòng vô cùng thỏa mãn.
Như vậy thật giống như người một nhà đang đi siêu thị…
Lúc Lục Huyền Lâm mang Tịch quay lại, trong tay Tịch còn ôm hai gói đồ ăn vặt, còn có một cái móc khóa búp bê nho nhỏ
Vô cùng tinh xảo, nhìn ra cũng không rẻ.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, Lục Huyền Lâm lại dẫn Tịch đi đâu vậy?
Thôi, cũng nên có chút trách nhiệm của người làm cha, mấy người vui vẻ là được rồi.
“Tang Du, sao hai người không mua thức ăn?”
Lục Huyền Lâm nhìn xe đẩy trống trơn, có chút kỳ quái.
Lý Tang Du nhíu mày, giọng điệu có chút chua: “Không phải nói anh nấu cơm vậy? Vậy đương nhiên xem anh cần gì~ ăn ngon là được rồi?”
Câu nói sau cùng lại nhắc nhở Lục Huyền Lâm, hình như anh vừa mới nói cái gì đó không thể tưởng được…
“Chú, nhớ phải làm nhiều món ngon nha~” Tịch vô cùng chờ mong “nhắc nhở”.
Món ngon…
Nhưng mà trong trí nhớ của Lục Huyền Lâm, hình như chỉ mới nấu ăn một lần..
Lục Huyền Lâm lần đầu tiên xuống bếp, là vì Lý Tang Du.
Mùi vị thế nào, anh không biết, lần đó hai người vẫn là chia tay trong không vui, vì vậy toàn bộ đều vứt hết.
Nhớ lại vẫn có chút đáng tiếc.
Nhưng mà lúc đó làm được, bây giờ cũng có thể làm được? Hơn nữa nói cũng đã nói rồi.
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo CâyTác giả: Thính TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngNhìn sắc mặt trắng bệch của Lý Tang Du, Lục Huyền Lâm không chút thương xót mà mỉa mai: “Sao chứ, vờ làm thánh nữ à?” Từng chữ từng câu nói lạnh lùng xuyên qua màng nhĩ của Lý Tang Du, cô không nói lời nào hết. Lý Tang Du ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt làm gục đổ biết bao cô gái ở trước mặt, chỉ mình cô mới biết được ẩn sâu bên dưới khuôn mặt mê người này là một trái tim máu lạnh biết bao nhiêu. Cô bước chân vào nhà họ Lục đã được hai năm rồi, nhưng đãi ngộ còn không bằng cả một người giúp việc nữa là. Nếu không phải lần này ông cụ Lục yêu cầu trong vòng nửa năm phải có cháu bế bồng thì Lý Tang Du cô vẫn là một người bên ngoài thì vẻ vang, trong nhà thì được gán cho cái mác hữu danh vô thực “Mợ Lục” Trong mắt anh chứa đựng sự ghét bỏ: “Cô thật sự cho rằng tôi muốn động vào loại bạch liên hoa nhưng lòng dạ rắn rết như cô sao? Hôm nay tốt nhất là cô có thể mang thai được đi, tôi không có hứng thú phải động vào cô lần nữa đâu. ” Lý Tang Du vẫn chưa kịp phản ứng thì Lục Huyền Lâm đã đè cô xuống… CHƯƠNG 673Anh không phải không biết trẻ con không thể ăn quá nhiều đồ vặt, lúc nhìn thấy Tịch biết không thể mua quá nhiều, do dự chọn đồ, anh lập tức mua toàn bộ cho cô bé.Trẻ con, không phải nên cưng chiều sao?“Tang Du…bây giờ…”“Ừ?”Lý Tang Du trừng mắt liếc Lục Huyền Lâm, lời nói của anh lập tức nuốt vào trong bụng.Tịch thật xin lỗi, chú cũng rất sợ mẹ con…Lục Huyền Lâm không muốn làm Lý Tang Du không vui, hơn nữa cái này vốn cũng là vì đứa nhỏ.Như vậy xem ra, hảo cảm của Tịch đối với anh nhất định sẽ từ từ giảm xuống.“Tịch, lát nữa chú sẽ làm cho con thật nhiều món ngon có được?”Vẫn là muốn cứu vãn một chút, Lục Huyền Lâm ôm Tịch ra khỏi xe đẩy: “Cho nên, nghe lời mẹ, để lại hai loại muốn ăn nhất được không?”Hả? Tôi nói có thể để lại hai loại lúc nào? Lý Tang Du nhíu nhíu mày, thấy Tịch thỏa hiệp rồi cũng không nói thêm gì nữa.“Mẹ, chú lại rất biết dỗ trẻ con.” Mộ nhìn Lục Huyền Lâm đưa Tịch đi trả lại đồ ăn vặt, cảm thán một câu.“Dỗ trẻ con? Nhìn không ra là đang nịnh nọt mấy đứa sao?” Nhìn Mộ cảm thán như là người lớn, Lý Tang Du có chút giận dữ nói.Cứ như vậy còn không làm hư mấy đứa sao, giống như Thái Vũ Hàng, người xấu đều để cho cô làm…“…” Mộ không nói gì, lén nở nụ cười, trong lòng vô cùng thỏa mãn.Như vậy thật giống như người một nhà đang đi siêu thị…Lúc Lục Huyền Lâm mang Tịch quay lại, trong tay Tịch còn ôm hai gói đồ ăn vặt, còn có một cái móc khóa búp bê nho nhỏVô cùng tinh xảo, nhìn ra cũng không rẻ.Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, Lục Huyền Lâm lại dẫn Tịch đi đâu vậy?Thôi, cũng nên có chút trách nhiệm của người làm cha, mấy người vui vẻ là được rồi.“Tang Du, sao hai người không mua thức ăn?”Lục Huyền Lâm nhìn xe đẩy trống trơn, có chút kỳ quái.Lý Tang Du nhíu mày, giọng điệu có chút chua: “Không phải nói anh nấu cơm vậy? Vậy đương nhiên xem anh cần gì~ ăn ngon là được rồi?”Câu nói sau cùng lại nhắc nhở Lục Huyền Lâm, hình như anh vừa mới nói cái gì đó không thể tưởng được…“Chú, nhớ phải làm nhiều món ngon nha~” Tịch vô cùng chờ mong “nhắc nhở”.Món ngon…Nhưng mà trong trí nhớ của Lục Huyền Lâm, hình như chỉ mới nấu ăn một lần..Lục Huyền Lâm lần đầu tiên xuống bếp, là vì Lý Tang Du.Mùi vị thế nào, anh không biết, lần đó hai người vẫn là chia tay trong không vui, vì vậy toàn bộ đều vứt hết.Nhớ lại vẫn có chút đáng tiếc.Nhưng mà lúc đó làm được, bây giờ cũng có thể làm được? Hơn nữa nói cũng đã nói rồi.